Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn
Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015
Lượt xem: 1343058
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3058 lượt.
sát thụ lý vụ án tức giận đến mức đập bàn cái rầm: “Mẹ nó mày uống bao nhiêu rượu hả? Uống tới nỗi mình tông vô người ta cũng không biết, nếu tao là thẩm phán thì tao sẽ cho mày vô tù bóc lịch luôn.”
Vì có dính líu đến vụ án giao thông, theo lệ phải bị tạm giam hình sự. Cho nên ở đồn cảnh sát giao thông sau khi Dương Quang tiếp nhận điều tra, cảnh sát thụ lý vụ án trước hết làm thủ tục tạm giam hình sự đối với anh.
Khi thư thông báo tạm giam gửi đến tay vợ chồng Thượng Vân, hai người gần như muốn gục ngã. Con trai vừa tốt nghiệp đại học chưa đầy một năm, ở cơ quan lại được lãnh đạo khá coi trọng, vốn dĩ là một thanh niên anh tuấn tài năng tiền đồ rộng mở, trong chớp mắt đã biến thành kẻ tù tội. Hai người thực sự khó lòng chấp nhận nổi chuyển biến dữ dội như thế, Thượng Vân càng khóc không thành tiếng: “Tại sao lại như vậy, tại sao lại như vậy chứ!”
Thiệu Dung vội ngắt lời cô: “Lộ Lộ, em nhất quyết không được nghĩ như vậy, chuyện này không thể hoàn toàn trách em. Đúng, Dương Quang là vì chuyện của em nên mới giận dỗi chạy đến quán bar uống rượu mua say. Nhưng hành vi lái xe sau khi uống rượu này, đã là người lớn thì đều biết là không thể làm, biết rõ không được làm mà vẫn làm thì đó là trách nhiệm của cậu ta.”
Bạch Lộ vẫn khóc lóc sướt mướt như cũ: “Bất kể nói thế nào, chung quy sự việc vẫn do em mà nên. Nếu không phải tại em, Dương Quang hẳn vẫn đang ở công ty làm việc chăm chỉ. Nhưng mà hiện tại, anh ấy lại ở trong trại tạm giam. Chị Dung Dung, chị giúp em với, chị giúp em nghĩ cách cứu ảnh đi.”
“Được rồi, chị giúp chị giúp, nếu chị giúp được em thì nhất định sẽ giúp mà. Trước tiên em nín khóc đi đã, nhìn coi mắt em đều đã sưng vù lên thế này rồi.”
Thiệu Dung đồng ý giúp đỡ, nhưng trên thực tế khả năng trợ giúp của cô có hạn. Mặc dù cô giao thiệp rộng quen biết nhiều, nhưng đa số đều là khách tìm vui. Hơn nữa khách đến quán bar nho nhỏ của cô phần đông là dân làm ăn buôn bán, trong số những ông chủ này ông chủ nọ, mười người hết chín là nhà giàu mới nổi, trên người còn vương mùi bùn đất. Nếu cần dùng tiền gấp, cô còn có thể nghĩ cách vơ vét một khoản từ trong tay đám khách kia.
Nhưng vấn đề hiện giờ lại không phải chuyện tiền bạc, do hiện tượng lái xe khi say rượu ngày càng nghiêm trọng, dẫn đến bi kịch ngày càng nghiều, đã trở thành vấn đề tiêu điểm được xã hội chú ý, đang trong giai đoạn tra xét trừng phạt nghiêm minh. Huống hồ Dương Quang lần này uống rượu xong lái xe đâm chết một người bị thương một người, cho dù có chịu bồi thường dàn xếp thế nào đi nữa, muốn bình yên rút khỏi vụ án tai nạn giao thông này cũng không phải là chuyện dễ dàng.
Bạch Lộ cũng biết chuyện này rất khó khăn, nhưng dù thế nào đi nữa cũng không chịu hết hy vọng: “Chị Dung Dung, chị ngẫm lại xem có bạn bè nào có thể giúp được không? Dù là bạn của bạn cũng được?”
Thiệu Dung có thể hiểu được tâm trạng cô, nhưng thực sự lực bất tòng tâm. Mấy ngày nay cô đều cố gắng tìm các mối quan hệ, nhưng vẫn không có chút tiến triển nào. Chỉ có thể tạm an ủi nói: “Lộ Lộ, chị sẽ nghĩ, nhưng nếu thực sự không tìm được người giúp, em cũng phải đối diện với sự thật thôi.”
Đôi mắt Bạch Lộ lại bắt đầu ngân ngấn nước: “Không, không thể nào, nhất định có cách mà. Chắc là ba mẹ Dương Quang cũng đang giúp ảnh tìm cách, họ là người Bắc Kinh, lại còn là giáo sư, họ nhất định có biện pháp tốt hơn chúng ta. Nhất định có thể cứu được Dương Quang ra ngoài.”
Ôm ý niệm này trong lòng, mặc dù biết rõ sẽ không thoải mái gì cho cam, nhưng hôm nay Bạch Lộ vẫn thu hết dũng khí chạy đến nhà Dương Quang, muốn hỏi ba mẹ Dương Quang về tiến triển mới nhất của vụ việc. Kết quả, tất nhiên là bị Thượng Vân nổi giận lôi đình đuổi ra khỏi nhà.
Giáo sư Thượng vốn tao nhã lịch sự trước đây nay biến đổi không khác gì một mụ điên, chuyện Dương Quang bị tạm giam là đả kích vô cùng lớn đối với bà, hơn nữa vừa nghĩ tới đứa con có thể đối mặt với án tù ba đến bảy năm, bà càng nóng nảy đến độ khóe miệng đều muốn phỏng rộp lên. Nhìn thấy Bạch Lộ cứ như thấy kẻ thù, hai mắt đỏ quạch, xua đuổi cô một cách cuồng loạn: “Đồ sao chổi nhà mày còn dám tới đây à? Nếu không phải tại mày thì Dương Quang hiện giờ cũng không bị nhốt ở trại tạm giam, mày lập tức biến đi cho tao, tao không bao giờ muốn thấy mày nữa.”
Tuy rằng không kịp hỏi gì cả, nhưng nhìn bộ dạng kích động của Thượng Vân, Bạch Lộ cũng hiểu sự tình vẫn không có chuyển biến gì hết. Cô ôm một tia hy vọng mà đến, nhưng đành ra về với một bụng thất vọng. Trên thực tế, tâm trạng cô đã gần như tuyệt vọng, nhưng trái tim như nắm tro tàn lại không đành lòng chấp nhận tuyệt vọng như thế, vẫn nhen nhóm vài đốm lửa hy vọng nhỏ nhoi. Một khi đã tuyệt vọng, Dương Quang biết làm sao đây? Cô nghĩ bất kể thế nào đi nữa mình cũng không thể tuyệt vọng, vẫn phải cố gắng đến cùng nghĩ cách cứu anh ra.
Có bệnh thì vái tứ phương, sau khi rời khỏi nhà Dương Quang, Bạch Lộ không những gọi điện nhờ Thiệu Dung giúp cô nghĩ cách, thậm chí còn chạy đến Thiên Đô Quốc Tế tìm Vương Hải Đằng, khẩn cầu ông ta đứng ra cậy qu