Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn
Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015
Lượt xem: 1343066
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3066 lượt.
trước cô đã xóa số anh ta trong sổ địa chỉ, nhưng vẫn có thể tra lại từ danh sách cuộc gọi đã nhận. Điện thoại reo rồi lại reo nhưng không ai nghe máy, không biết là do không mang điện thoại, hay vì anh ta thấy hiển thị số gọi đến là cô nên cố ý không tiếp. Cô kiên trì gọi liên tục, cuối cùng cũng gọi được.
Giọng nói Chương Minh Viễn không hề khách khí: “Cô gọi hoài có thấy phiền không vậy? Sao còn gọi điện tìm tôi làm gì? Hình như tôi nhớ có người từng nói không bao giờ muốn gặp lại cái thứ đê tiện như tôi kia mà.”
Đúng là Bạch Lộ từng hiên ngang khí phách nói ra câu đó, nếu như còn có biện pháp khác, cô thực sự cũng không muốn tìm đến anh ta. Thế nhưng hiện tại, cô chỉ có thể dằn lòng mà xuống giọng nhỏ tiếng đi cầu xin anh ta: “Cố vấn Chương, chuyện tối hôm đó… là tôi không phải, tôi đã quá kích động. Anh có thời gian không? Tôi muốn trực tiếp xin lỗi anh.”
Chương Minh Viễn hừ một tiếng, giọng điệu lạnh nhạt tựa như dòng nước băng giá ở Siberia: “Không cần, tôi nhận không nổi. Bạch Lộ, cô không cần phải đóng kịch, vì sao cô gọi điện tìm tôi, tôi đã biết tỏng nguyên nhân rồi. Nói thẳng cho cô biết, tôi không hơi đâu xía vào chuyện vớ vẩn của bạn trai cô, anh ta ngồi tù cũng được, tử hình cũng được, đều không liên quan gì tới tôi hết, mắc gì tôi phải quan tâm chứ? Cô đừng lãng phí thời gian với tôi nữa.”
Tút một tiếng điện thoại ngắt, thái độ của Chương Minh Viễn còn gay gắt hơn cả trong tưởng tượng của Bạch Lộ, căn bản không hề cho cô cơ hội mở miệng cầu xin. Cô kiên trì tiếp tục gọi, nhưng lại bị giọng nữ máy móc báo cho biết người dùng đã tắt máy. Chẳng thể liên lạc với anh ta bằng điện thoại, không còn cách nào khác, cô chỉ có thể tới nhà tìm anh ta.
Tìm đến khu chung cư cao cấp nơi Chương Minh Viễn ở, tại cổng vào khu nhà Bạch Lộ liền bị bảo vệ chặn lại. Trước hết họ phải liên hệ với chủ nhà, nhận được sự đồng ý mới thả cho khách vào trong. Nhưng khi bảo vệ trực ban dùng điện thoại nội bộ liên hệ theo số tầng phòng mà cô báo thì không có ai trả lời.
“Cô à, xem chừng Chương tiên sinh không có nhà, có chuyện gì cô liên hệ trước với anh ấy được không ạ?”
Bạch Lộ gật đầu trong mờ mịt, nếu ở đây còn không tìm được Chương Minh Viễn thì cô thực sự không biết nên đi đâu tìm anh ta. Thử gọi lại vào di động anh ta, vẫn trong tình trạng tắt máy. Cô đứng ngơ ngác hồi lâu, mãi đến khi anh bảo vệ hảo tâm nhắc nhở cô: “Cô à, hay là cô cứ về đi đã. Hôm khác hẹn trước rồi lại đến tìm Chương tiên sinh.”
“Cho hỏi, tôi có thể ở đây chờ anh ấy về không?” Bạch Lộ không muốn đi, ngoại trừ nơi này, cô không tìm Chương Minh Viễn ở chỗ khác, muốn kiên quyết ôm cây đợi thỏ, cứ ở đây chờ anh ta về.
“Cô à, trước cổng khu nhà không cho phép người không phận sự lưu lại không lý do, hơn nữa tôi cảm thấy cô không nhất thiết phải chờ ở đây. Chương tiên sinh không phải ngày nào cũng về, có khi anh ấy thậm chí mười bữa nửa tháng không có nhà.”
Lời của bảo vệ cảnh tỉnh Bạch Lộ, Chương Minh Viễn thường xuyên không ở Bắc Kinh, hay đi khắp trời nam đất bắc, cô cố sống cố chết ở nơi này cũng không có tác dụng. Nghĩ nghĩ một lát, cô vội vàng chạy đến Thiên Đô Quốc Tế. Có lẽ hỏi Vương Hải Đằng sẽ biết được Chương Minh Viễn đang ở đâu.
Sau khi Bạch Lộ đến Thiên Đô Quốc Tế mới biết Vương Hải Đằng không ở công ty, mà Hoắc Mân vừa trông thấy cô liền hỏi với vẻ mặt có phần nghiêm trọng: “Bạch Lộ, em có đắc tội gì với cố vấn Chương không thế?”
Cô bỗng chột dạ: “Chị Hoắc, tại sao chị lại nói vậy?”
“Hôm trước chị đem túi đồ em chuyển giao cho chị gửi đến nhà cố vấn Chương, anh ta mở ra nhìn xem, không nói câu nào liền đanh mặt ném vào góc tường. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Thắc mắc của Hoắc Mân, Bạch Lộ nhất thời không có lòng dạ nào giải thích, chỉ trả lời đơn giản: “Chị Hoắc, em… em đã đắc tội với cố vấn Chương, bây giờ em muốn tìm anh ta xin lỗi, nhưng mà anh ta không chịu nhận điện thoại lẫn gặp mặt em. Chị có thể giúp em nghĩ cách tìm anh ta không?”
“Để chị thử xem.”
Gọi xong vài cuộc điện thoại, cuối cùng Hoắc Mân cũng cho Bạch Lộ một câu trả lời chính xác: “Bây giờ Chương Minh Viễn ở tại khách sạn Hilton, đang đánh bài với mấy người bạn.”
Khi Bạch Lộ đến cửa khách sạn Hilton, trời đã tối đen một màu như nhuộm mực. Khách sạn Hilton trong đêm thắp sáng vô vàn ánh đèn lộng lẫy, rực rỡ hơn cả những vì sao trên trời.
Năm năm trước, cô lần đầu tiên đến khách sạn năm sao nguy nga tráng lệ này. Năm năm sau, cô lại một lần nữa đi đến đây. Khi nhìn lên công trình kiến trúc đẹp đẽ sừng sững trước mắt kia, tâm trạng cô vừa phức tạp vừa nặng nề không nói nên lời.
Dấu hiệu mưa càng ngày càng rõ, gió thổi trước cơn mưa càng lúc càng mạnh, từng trận từng trận gào thét lướt qua bên người cô, mái tóc dài bị thổi tán loạn rối tung, muôn ngàn sợi đan xen quấn bện trong gió. Nhưng – không sánh bằng sự rối loạn trong lòng cô. Nhắm mắt hít thở sâu một chút, cô gắng sức bình ổn tâm tình hỗn loạn của bản thân, vận hết sức lực vững bước đi về ph