Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn
Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015
Lượt xem: 1343051
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3051 lượt.
say bí tỉ mới rời đi, nhưng không nhìn thấy cô nàng áo tím nào đi ra cùng anh. Mà khu vực ngõ sau kia bình thường rất ít người lui tới, càng không tìm được người làm chứng tận mắt trông thấy có cô nàng áo nào tím đỡ Dương Quang lên xe. Cô gái anh khai ra này, dường như chỉ tồn tại trong trong lời nói của anh, người khác đều không hay biết. Không có bằng chứng, chỉ có mình anh tự biên tự diễn, lời nói như vậy tất nhiên không thể tin.
Luật sư vẫn rất tin tưởng đương sự của mình, trực giác lẫn kinh nghiệm của ông đều mách bảo với ông rằng Dương Quang hẳn không phải đang nói dối. Nhưng mà không tìm được cái cô nàng vận đồ tím kia, họ muốn từ phương diện này mà bắt tay lật lại vụ án là chuyện không có khả năng. Như vậy tội của Dương Quang trong vụ án tai nạn giao thông sẽ như ván đã đóng thuyền, muốn trốn cũng không thoát. Ông chỉ có thể tiếc nuối báo với vợ chồng họ Dương, rằng tội trạng trong vụ án này xem ra khó thoát, chỉ có thể tìm cách khai thông này nọ, chạy chọt đút lót, xem liệu có thể tận lực tranh thủ hướng về phía giảm nhẹ hay không, chẳng hạn như hoãn thi hành hình phạt.
Mà chạy chọt thế nào, lo lót ra sao, vợ chồng họ Dương cũng đều lợi dụng mọi quan hệ lẫn đường dây có thể lợi dụng. Bất kể thường ngày coi trọng hay khinh thường, chỉ cần có một tia hy vọng, hai người đều không chịu từ bỏ.
Khi Bạch Lộ đến nhà Dương Quang, ấn chuông thì thấy bảo mẫu ra mở cửa. Trong phòng khách, ba của Dương Quang, Dương Trạch An, mang vẻ mặt trầm trọng đang nói gì đó với Thượng Vân, thấy cô bước vào, đột nhiên ngậm miệng im bặt.
Theo bản năng cô cảm giác được chuyện họ đang bàn bạc có liên quan đến mình, chắc là vẫn đang trách cô làm hại Dương Quang chăng? Cô cũng cảm thấy hơi áy náy, nước mắt rưng rưng nói: “Chú Dương, dì Thượng, chuyện Dương Quang lần này cháu biết đều cho cháu mà ra. Cháu xin lỗi cô chú, cháu cũng không dám cầu mong cô chú tha thứ cho mình. Cô chú muốn đánh muốn mắng cháu sao cũng được, cháu tuyệt đối sẽ không có một câu oán hận.”
Thượng Vân hừ mạnh một tiếng: “Đúng là Dương Quang đã bị cô hại thê thảm, nếu không phải tại cô thì làm sao nó tới quán bar mua rượu? Nếu không phải uống say khướt thì làm sao bị người ta đổ oan lái xe tông người? Tất cả đều tại cô hết.”
Sau khi Dương Quang bị tạm giam hình sự, tất cả mọi việc liên quan đến anh Bạch Lộ đều không hay biết, cũng không đi hỏi thăm. Lúc này nghe nói anh bị oan, cô lập tức sốt sắng đến nỗi ứa nước mắt vui mừng, không ngừng truy hỏi: “Gì cơ ạ? Dương Quang bị oan sao? Chuyện này rốt cuộc là thế nào? Dì Thượng, dì có thể nói rõ hơn một chút được không?”
Thượng Vân bèn đem chuyện cô nàng áo tím kể tường tận một lượt, nói một cách giận dữ: “Bởi vì không có tư liệu nào hết, bây giờ không tìm được đứa con gái kia nên Dương Quang phải gánh trách nhiệm. Nếu nó phải ngồi tù, vậy thì quá sức oan uổng, cô nói có đúng không?”
Bà nhấn mạnh hai chữ “thân thiết”. Bạch Lộ nghe thấy liền tái mặt, không tự chủ được mà giải thích một câu: “Dì Thượng, quan hệ giữa cháu và cố vấn Chương thực sự không phải cái loại giống như dì nghĩ đâu…”
Thượng Vân nghe cũng như không liền ngắt lời cô: “Lúc này tôi không quan tâm rốt cuộc cô và thằng đó quan hệ như thế nào, điều này không quan trọng. Quan trọng là con tôi không thể ngồi tù. Bạch Lộ, bây giờ cũng không cần cô phải giả vờ làm liệt nữ trinh tiết, chỉ một câu thôi, rốt cuộc cô có muốn cứu Dương Quang không? Có phải cô muốn nhìn nó vô tù? Nếu cô còn có chút lương tâm, không đành lòng nhìn nó rơi vào tình cảnh ấy thì cô hãy mau đi nhờ cậy Chương Minh Viễn. Bất kể cô dùng biện pháp gì, chỉ cần cứu Dương Quang ra là được.”
Khi rời khỏi nhà Dương Quang, bước chân Bạch Lộ nặng như đeo chì, kéo mãi cũng không đi.
Lời của Thượng Vân ban nãy rất rõ ràng, giọng điệu lạnh lùng sắc nhọn kia phảng phất giống như lưỡi dao cắt gọt trong tai cô: “Nếu cô còn có chút lương tâm, không đành lòng nhìn nó rơi vào tình cảnh ấy thì cô hãy mau đi nhờ cậy Chương Minh Viễn. Bất kể cô dùng biện pháp gì, chỉ cần cứu Dương Quang ra là được.”
Bất kể cô dùng biện pháp gì, chỉ cần cứu Dương Quang ra là được – đây chính là mục đích Thượng Vân đặc biệt gọi điện tìm cô trở lại, là nhiệm vụ buộc phải hoàn thành mà bà ta sắp xếp cho cô.
Hoàng hôn lại buông, bầu trời màu xanh tím rõ ràng đang cất chứa một trận mưa, nhưng cứ chậm chạp không rơi xuống. Đằng xa lờ mờ tiếng sấm, từng tiếng từng tiếng nặng nề. Thoáng chốc một trận gió mạnh quét qua, mang theo cát và bụi, người đi trên đường nhao nhao che miệng bịt mắt hòng tránh sự xâm nhập của cát bụi. Chỉ mình Bạch Lộ không che không bịt không tránh, mặc cho cát bụi thổi mờ mắt cô, từ trong đôi mắt nhói đau, nước mắt lặng lẽ tuôn rơi từng hàng từng hàng.
Đôi mắt ướt át mãi mới chịu khô, quyết tâm của Bạch Lộ cũng dần kiên định theo dòng lệ. Dương Quang bị oan, cô không thể để anh hàm oan vào tù như thế này. Lấy di động ra, cô tìm số của Chương Minh Viễn dứt khoát gọi đi không chút do dự. Mặc dù lúc