Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn
Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015
Lượt xem: 1343065
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3065 lượt.
ng? Nếu chịu thì lên lầu chờ tôi ở phòng đó, nếu không chịu thì mau chóng đi đi, đừng có lúc ẩn lúc hiện trước mặt tôi thêm chướng mắt.”
Tiếng sấm nổ từng trận, đì đùng đì đùng, càng lúc càng vang dội, càng lúc càng gấp gáp, mỗi một tiếng đều như vang vọng trong lòng Bạch Lộ, cả trái tim chấn động không ngừng, chỉ cảm thấy gần như bị chấn động đến vỡ nát. Nhưng cô biết, thời điểm này không cho phép tinh thần hoảng hốt của cô, điều kiện của Chương Minh Viễn đã được nói ra, cô phải nhanh chóng quyết định đồng ý hay không đồng ý.
Trong lúc chần chờ, Chương Minh Viễn mất kiên nhẫn đứng lên toan bỏ đi. Bạch Lộ cũng vội vàng đứng lên ngay lập tức, không màng xấu hổ trực tiếp hỏi: “Nếu tôi theo anh lên giường, liệu anh có đồng ý cứu bạn trai tôi không?”
Khi hỏi câu này, trong lòng Bạch Lộ đã bi tráng hạ quyết tâm, chỉ cần Chương Minh Viễn đưa ra một câu trả lời khẳng định, cô sẽ bất chấp tất cả mà theo anh ta. Việc đã đến nước này, vì tự do của Dương Quang, cô tình nguyện trả cái giá đó.
“Cô cứ theo tôi lên giường trước đã rồi tính, nếu trên giường cô biểu hiện đủ tốt, khiến tôi hài lòng, tôi có thể suy xét cân nhắc lời thỉnh cầu của cô.”
Thái độ hờ hững không chút để tâm này của Chương Minh Viễn, cộng thêm trong lời nói rõ ràng mang theo ý ngạo mạn cùng trào phúng, khiến Bạch Lộ bỗng nhiên hiểu ra anh ta kỳ thực hoàn toàn không phải thật sự muốn cô theo anh ta lên giường, chẳng qua anh ta chỉ mượn điều này để làm nhục cô mà thôi. Cho nên điều kiện anh ta đưa ra căn bản không có hứa hẹn cụ thể. Nói cách khác, chẳng qua anh ta đang đùa bỡn cô tựa như mèo vờn chuột.
Trong một thoáng, Bạch Lộ thực sự muốn vung tay hung hăng tát anh ta một cái nữa, đánh tan điệu cười như có như không đáng ghét nơi khóe môi anh ta. Cái gã khốn nạn này, anh ta dựa vào đâu mà khinh rẻ cô? Nếu không phải vì anh ta, cuộc sống của cô và Dương Quang sẽ vẫn trời yên biển lặng. Thế nhưng hiện tại, thế giới của cô giống như trải qua một trận đá trôi long trời lở đất, tất cả mọi thứ đều không thể phục hồi lại diện mạo ban đầu.
Người phục vụ mang lên một ly cam vắt, Bạch Lộ không uống ngụm nào, vẻ mặt lạnh lẽo, cô cầm ly nước cam ra sức nhắm ngay Chương Minh Viễn mà hắt: “Chương Minh Viễn, anh chết đi.”
Bạch Lộ giận điên người lao ra khỏi khách sạn, Chương Minh Viễn quay lại chỗ cũ ngồi xuống, Âu Vũ Trì vừa cười vừa vỗ tay: “Minh Viễn, thân thủ nhanh nhạy quá nha. Tránh lẹ thật, cả một ly nước cam bự hắt tới, thế mà một giọt cũng không dính vào người cậu.”
Chương Minh Viễn nâng chiếc ly chứa rượu brandy lên uống cạn một hơi, hờ hững nói: “Dầu gì cũng nếm qua một lần rồi, phải học khôn ra chứ! Nhìn sắc mặt cô ta tớ liền biết cô ta muốn làm gì, có thằng ngu mới không né đi. Cô nàng này, trở mặt còn nhanh hơn lật sách, mới giây đầu còn điềm đạm đáng yêu, giây sau đã biến thành sư tử Hà Đông gào rống.”
Âu Vũ Trì cũng gật đầu công nhận: “Tớ còn nhớ năm năm trước cô ta vận một cây trắng ngồi ở chỗ này, thật sự là một cô bé sạch sẽ động lòng người khiến tớ thấy mà thương. Thực không ngờ lại là một con sói đột lốt cừu, lừa Chương công tử cậu xoay mòng mòng, rơi vào cảnh cả người lẫn của đều mất trắng.”
Chuyện năm năm trước, Âu Vũ Trì vẫn luôn cho rằng Chương Minh Viễn gặp phải đồ lừa đảo. Giống như ngoài đường rất hay thấy những kẻ tự nhận đến thủ đô du lịch mất hết tiền bạc giấy tờ, mong người hảo tâm bố thí chút lộ phí; hoặc cũng có kẻ tự nhận gia cảnh nghèo khó mong người hảo tâm bố thí học phí, vân vân. Bản thân Chương Minh Viễn lại luôn cảm thấy không có khả năng đó cho lắm, bởi cô bé tên Sương Sương kia thực sự không giống kẻ lừa đảo. Vẻ sợ sệt, căng thẳng, xấu hổ của cô ấy… đều không giống như giả vờ. Nếu cô ta thực sự là một kẻ lừa lọc nói dối gạt tiền người khác, vậy thì chỉ có thể nói kỹ xảo diễn xuất của cô ta quá tốt, ngay cả kỹ thuật diễn của diễn viễn đạt giải Oscar cũng không tinh vi bằng.
Sương Sương rốt cuộc có phải kẻ lừa đảo không? Đây là điều bí ẩn trong lòng Chương Minh Viễn suốt một thời gian rất dài. Thoạt đầu khi sự việc vừa mới xảy ra, mỗi khi ra vào các khách sạn lớn anh thường hay chú ý đến các khách nữ đi một mình, xem liệu có phát hiện ra bóng dáng của cô ấy hay không. Nhưng không hề tìm thấy dù chỉ một lần, cô ấy dường như đã biến mất khỏi những nơi như thế này. Điều này khiến anh vừa có chút thất vọng, vừa có chút vui mừng. Nếu thực sự bắt gặp cô lại mang vẻ nhỏ nhẹ đáng yêu ngồi cạnh một gã đàn ông nói mình lần đầu tiên đi làm nghề, muốn chừng này tiền, anh chỉ có thể thả tay vì sự ngờ nghệch mắc mưu của bản thân.
Anh vừa nghe liền biết thời điểm trút giận đã đến. Quả nhiên, chẳng mấy chốc điện thoại của Bạch Lộ gọi tới. Dĩ nhiên anh sẽ không nể mặt cô, cảm giác nóng rát của cái tát trên má vẫn còn đó. Anh buông vài câu khó nghe cho cô rồi cúp điện thoại, tắt luôn máy cự tuyệt không nhận điện nữa. Anh không đời nào giúp cô đi cứu bạn trai, bạn trai cô xảy ra chuyện thì liên quan gì đến anh? Nói thật anh thậm chí còn c