Nhà Tù Nóng Bỏng: Tổng Giám Đốc Tha Cho Tôi Đi
Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn
Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015
Lượt xem: 1343063
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3063 lượt.
ía cửa khách sạn.
Đón thang máy lên lầu, đến trước số phòng do Hoắc Mân báo, Bạch Lộ dừng bước chân. Do dự trong giây lát, cô nhấc tay khẽ gõ cửa. Rất nhanh có người ra mở, là một cô gái xinh đẹp mỉm cười, giọng nói nhỏ nhẹ: “Chị tìm ai vậy?”
“Tôi tìm Chương Minh Viễn.”
Không biết đã qua bao lâu, khi cửa được mở ra lần nữa, là một người trẻ tuổi ra ngoài nghe điện thoại. Đẩy cửa phòng ra trông thấy cô đứng trước cửa, anh ta rõ ràng rất bất ngờ, vẻ mặt hết hồn: “Cô vẫn chưa đi à?”
Bạch Lộ im lặng cúi đầu không nói, mà cũng chẳng có gì để nói.
Sau khi chàng trai trẻ tuổi gọi điện thoại xong vào phòng, chẳng mấy chốc Âu Vũ Trì lại mở cửa chạy ra xem thực hư, vừa lắc đầu thở dài vừa nói: “Cô làm cái gì vậy? Có ở lì chỗ này không đi thì Minh Viễn cũng không quan tâm đến cô đâu. Tính khí cậu ta như vậy rồi, tuyệt đối đừng có chọc giận nó, một khi đã chọc nó bực lên, cả đời này nó cũng sẽ không cho cô mặt mũi đâu. Tôi không ngại thành thật nói cô hay, chuyện của bạn trai cô cậu ta không làm trầm trọng hơn là tốt lắm rồi, cô còn muốn bảo nó giúp cô cứu người? Cậu ấy dựa vào đâu mà giúp cô? Cô dựa vào đâu mà tới yêu cầu nó? Dựa vào cái bạt tai cô đánh nó à? Cô không biết chứ, cậu ta lớn đến mức này ngay cả ba mẹ đều không nỡ động đến một đầu ngón tay của nó, nhưng lại bị cô cho ăn một cái tát. Bạch Lộ, nếu sớm biết có ngày hôm nay, hà tất ngày trước phải làm vậy. Bây giờ cô có hối hận cũng đã muộn. Cô mau về đi, đừng phí thời gian ở đây nữa, vô ích thôi.”
Bạch Lộ không quan tâm có vô ích hay không, đây là biện pháp duy nhất của cô, cô kiên định đứng chờ trước cửa phòng không rời một bước, hệt như một cái cây đã cắm rễ sâu xuống đất. Hôm nay bằng bất kỳ giá nào, cô cũng muốn mặt đối mặt với Chương Minh Viễn mà nói chuyện, nếu không lần sau có trời mới biết phải đi đâu tìm anh ta. Cho dù thái độ anh ta có tồi tệ cỡ nào chăng nữa, cô cũng sẽ không ăn miếng trả miếng, chỉ khi anh ta phát tiết xong nỗi bực dọc, cô mới mở có thể miệng cầu xin.
Lại không biết qua bao lâu, cửa phòng được mở ra lần nữa. Vài chàng trai cô gái trẻ tuổi nối đuôi nhau đi ra, từng người mỗi khi đi qua trước mặt Bạch Lộ đều hiếu kỳ nhìn về phía cô một cái. Chương Minh Viễn cùng Âu Vũ Trì chậm chạm một lúc mới cùng sóng vai nhau bước ra, trong mắt anh ta dường như không nhìn thấy sự tồn tại của cô, không thèm liếc cô lấy một lần.
Thấy hai người họ cùng đi về phía thang máy, Bạch Lộ dày mặt bám theo sau.Theo suốt một hơi đến quán bar ở đại sảnh mới đột ngột dừng bước.
Không biết là vô tình hay cố ý, Chương Minh Viễn và Âu Vũ Trì vào quán bar ở đại sảnh ngồi xuống gọi đồ uống. Mạch suy nghĩ của Bạch Lộ không khỏi trở về năm năm trước, tình huống cô thu hết dũng khí bắt chuyện với anh ta tại nơi này. Trong khoảnh khắc, bước chân của cô vô thức lùi về sau, càng có vài phần không dám bám theo nữa.
Cô đứng yên ngây người, mãi đến khi một người phục vụ nhìn thoáng qua chạy đến ân cần chào hỏi: “Cô đi mấy người?”
Cô bị động trả lời: “Tôi… đi một mình.”
Người phục vụ dẫn cô vào ngồi: “Vậy cô ngồi bên này đi, xin hỏi cô muốn uống gì ạ?”
Menu thức uống thiết kế tuyệt đẹp được đưa vào tay Bạch Lộ, cô lật lung tung vài trang, mỗi một ly đồ uống trong mắt cô đều có giá trên trời. Đang định gọi bừa một ly đồ uống rẻ nhất thì đột nghiên nghe thấy có người lên tiếng trả lời thay cô: “Mang cho cô ấy một ly cam vắt, tôi mời.”
Là giọng của Chương Minh Viễn, giọng nói lạnh lẽo không mặn không nhạt, Bạch Lộ nghe mà trong lòng dậy sóng. Vô thức theo tiếng nói nhìn sang, phát hiện anh ta đang rời chỗ ngồi đi về phía cô, khóe miệng mang theo ba phần điệu cười như có như không.
Bạch Lộ sợ nhất là vẻ cười như có như không này của Chương Minh Viễn, cô cảm thấy bộ dạng lạnh lùng nổi giận của anh ta ban nãy còn dễ coi hơn kiểu cười ẩn ẩn hiện hiện này. Chí ít ban nãy cô còn biết rõ anh ta không vui không thích không cao hứng, nhưng lúc này, cô thực sự không đoán nổi đằng sau vẻ mặt kia anh ta đang nghĩ gì, lại toan tính làm gì?
Anh ta tự ý ngồi xuống bên cạnh cô, năm ngón tay thon dài lần lượt gõ nhẹ lên mặt bàn một cách lơ đãng: “Tôi mời cô uống, hẳn là cô nên nói gì với tôi chứ?”
Cô sửng sốt: “Tôi… cảm ơn.”
“Chỉ hai chữ này thôi, không có gì khác à? Năm năm trước, cũng ở chỗ này, sau khi tôi mời cô một ly cam vắt, chẳng phải cô còn hỏi tôi liệu có cần người ở bên không đó sao?”
Chương Minh Viễn vừa dứt lời, bên ngoài đột nhiên rền vang một tiếng sấm, lúc truyền vào trong quán bar, mặc dù không quá vang vọng nhưng Bạch Lộ vẫn chấn động toàn thân,
tiếng sấm kia dường như là đánh bên trong cơ thể cô. Khoảnh khắc này, cô lờ mờ đoán ra vì sao anh ta lại đột nhiên mang theo vẻ cười ẩn ẩn hiện hiện đi qua nói chuyện với mình.
Cô trầm mặc không lên tiếng, nhưng anh ta vẫn chậm rãi thong dong nói: “Bạch Lộ, năm năm trước ở khách sạn này, cô đồng ý theo tôi nhưng lại cầm một vạn tệ của tôi chạy mất, đừng tưởng đem tiền trả lại tôi là xong chuyện. Muốn cầu tôi giúp đỡ? Được, trước tiên theo tôi lên giường đã, cô có chịu khô