Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gặp Anh Trong Ngàn Vạn Người

Gặp Anh Trong Ngàn Vạn Người

Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn

Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015

Lượt xem: 1343070

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3070 lượt.

thịt mềm nhẵn, lòng bàn tay bỗng nhiên chạm đến một đôi bầu ngực nhỏ nhắn và rắn chắc, mướt mát như đào mật. Trong nháy mắt, máu huyết chứa hơi men trong huyết quản tựa như củi khô gặp lửa đốt, bốc cháy không cách nào ngăn chặn bên dưới làn da. Thân thể bị tình dục kích thích, tức tốc cháy thành một đám lửa hừng hực…
Chương Minh Viễn cứ ngỡ mình đang nằm mộng, một giấc mộng xuân cực kỳ sống động đẹp đẽ. Nhưng sau khi anh mơ màng tỉnh dậy, lại phát hiện sự tình hoàn toàn không có dấu vết gì của mộng xuân, Bạch Lộ đang ngồi yên lặng xuất thần trên ghế sô-pha kề bên.
Quần áo của cô đã được mặc vào hết sức chỉnh tề, vẻ mặt cũng cực kỳ bình tĩnh. Thoạt nhìn giống như cả đêm cô đều ngồi ở đó, không hề xảy ra bất cứ chuyện gì. Thế nhưng, anh biết, anh biết vô cùng rõ, đêm qua cô đã lên giường anh thừa dịp anh uống say ngủ mơ mơ màng màng. Không ngờ cô lại dám làm thế, anh hoàn toàn không lường trước được.
Kinh ngạc qua đi, anh bỗng nhiên ngồi thẳng người, thẹn quá hóa giận: “Ai cho cô vào đây hả? Tôi đã nói không cần cô theo, cô còn mặt dày mày dạn đòi dâng tới cửa, chưa từng thấy con đàn bà nào đáng khinh như cô. Tôi nói cô biết nhé Bạch Lộ, cho dù cô hầu tôi ngủ tôi cũng sẽ không cứu bạn trai cô, cô chờ mang cơm tù cho cậu ta đi.”
Cái này – thực sự vượt ra ngoài dự liệu của anh, anh không ngờ cô lại là lần đầu tiên, anh còn tưởng cô có bạn trai yêu đương sâu đậm đến thế, không có khả năng vẫn còn trinh nguyên.
Trong lúc gấp gáp không tìm thấy quần lót, ngược lại quần dài lại nằm trên tủ đầu giường, Chương Minh Viễn liền qua quýt mặc quần dài vào trước, rồi mặc áo sơ-mi. Sau khi mặc quần áo xong, anh tìm hộp thuốc lá lấy ra một điếu châm lửa, hít một hơi thật sâu. Trong lòng hỗn loạn tột bực, giống như một nắm dây rối không tìm thấy đầu, quấn quýt xoắn bện vào nhau.
Sau khi trúng một cái tát của anh, thân thể gầy yếu của Bạch Lộ ngã trên tay ghế một hồi lâu không đứng dậy được, tựa như một cành lau mảnh mai bị bẻ gãy. Chương Minh Viễn biết trong cơn thịnh nộ mình đã ra tay khá mạnh, tính đi qua xem cô thế nào, nhưng lại có phần lưỡng lự.
Năm năm trước, chính tại khách sạn này, anh từng bị cô lừa gạt một lần, năm năm sau, anh lại một lần nữa để cô làm việc đó ở trong đây. Cô vì bạn trai mà dám đặt cái bẫy này để bẫy anh, anh tức giận đến mức có thêm vài phần hận.
Yên lặng ngồi phịch một hồi lâu, Bạch Lộ cuối cùng cũng chậm chạp ngồi thẳng dậy ngẩng đầu lên. Một bên mặt đã sưng vù, khóe môi trái còn vương dấu một tơ máu đỏ thẫm. Vắt trên gương mặt trắng xanh, tựa đóa hoa mai đỏ như son được vẽ chấm phá truyền thần trên giấy Tuyên Thành trắng tinh khôi. Cô nhìn anh, trong mắt hàm chứa sắc thê lương như sương mù, giọng nói cũng trở nên hết sức điêu tàn, như thể tiếng tiêu lạnh buốt trong đêm trăng.
“Chương Minh Viễn, anh đừng trách tôi, là anh bức tôi phải làm vậy. Tôi biết loại biện pháp uy hiếp áp chế người khác này rất tệ hại, nhưng tôi không còn cách nào khác. Tôi bất đắc dĩ mới dùng đến hạ sách này, cũng vì nó mà trả giá. Anh đều thấy rồi đấy, tuy tôi không còn mười tám tuổi, nhưng tôi vẫn là gái trinh, không phải là đồng nát các thứ. Nhắc đến thực ra tôi rất hối hận, hối hận lúc trước yêu đương với Dương Quang không kịp thời trao thân cho anh ấy. Nếu trao cho anh ấy, bây giờ lấy thân thể ra bẫy anh cũng không đến mức hy sinh quá lớn. Có điều nghĩ đi nghĩ lại, đây có thể cũng là cái số. Năm năm trước tôi lần đầu tiên bán mình cho anh, nhưng vì sợ hãi mà trốn mất. Còn tưởng rằng mình tốt số nên tránh được một kiếp, nhưng cuối cùng vẫn phải tự mình dâng tới tận nơi cho anh lần nữa. Chương Minh Viễn, lần này tôi thực sự không còn mắc nợ gì anh. Cho nên anh cũng không cần quá tức giận, giúp tôi cứu Dương Quang ra, tôi đảm bảo sau này sẽ không bao giờ làm phiền anh nữa.”
Chương Minh Viễn vẫn yên lặng, chỉ hút thuốc từng hơi từng hơi. Khói thuốc phun ra hết vòng này đến vòng khác, như tằm không ngừng nhả tơ, sương khói màu xanh nhạt nhè nhẹ vất vít lấy anh, tựa như một chiếc kén tằm vô hình.
Sự trầm mặc của anh khiến giọng điệu của cô lại trở nên lạnh lùng: “Chương Minh Viễn, anh biết quần lót của mình ở đâu không?”
Anh sững người, ban nãy không tìm thấy quần lót anh cũng không để ý kỹ, nghe cô nói mới thấy có điều khác thường: “Là cô giấu đi rồi hả?”
“Tất nhiên, đó là vật chứng hùng hồn nhất để tôi tố cáo anh cưỡng hiếp tôi không phải sao? Có điều anh đừng mất công khám xét trên người tôi, thứ quan trọng như vậy tôi không dám cất bên mình. Anh là đàn ông, sức lực mạnh hơn tôi, nếu mạnh tay thì tôi đánh không lại anh. Vì thế nửa tiếng trước, tôi đã bảo bạn tôi đến cầm chiếc quần lót kia của anh đi rồi. Chương Minh Viễn, chứng cứ anh lưu lại trong thân thể tôi không giữ được bao lâu, để phòng ngừa anh dùng kế hoãn binh, nên tôi không thể không giữ lại chút gì đó. Anh yên tâm, chỉ cần Dương Quang vô sự, tôi sẽ lập tức trả nó cho anh, tuyệt đối sẽ không dùng nó sách nhiễu anh lần nữa. Tôi xin thề với trời.”
Bạch Lộ tỉ mỉ nói xong tâm tư trong lòng, Chương Minh Viễn một lúc lâu s