Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gặp Anh Trong Ngàn Vạn Người

Gặp Anh Trong Ngàn Vạn Người

Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn

Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015

Lượt xem: 1343067

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3067 lượt.

ó chút vui sướng khi thấy kẻ khác gặp họa.
Không ngờ cô còn xoay sở ra cách, thế mà lại tìm được đến nơi anh chơi bài. Vài ngày không gặp, cô gầy yếu tiều tụy đi rất nhiều. Cằm dưới thon nhỏ càng thêm gầy, đôi mắt to hõm sâu vào, rõ rệt đến độ càng đặc biệt thâm, đặc biệt sâu. Anh đã trót mềm lòng một lần, đến nỗi mất vào tay cô một khoản lớn. Lần này không những không mềm lòng, cũng chẳng hề khách khí mà đuổi cô ra ngoài.
Ngược lại cô cũng thật cố chấp, đứng lì ngoài cửa không chịu đi. Anh cùng Âu Vũ Trì rời phòng đến quá bar mua đồ uống, cô cũng một đường bám đuôi theo. Khi đến gần quán bar ở đại sảnh, cô mới ngập ngừng do dự mà lùi bước không vào.
Anh chú ý đến vẻ mặt do dự của cô, đoán được vài phần lý do. Bỗng nhiên tâm tư chợt động, anh nghĩ mình có thể trút giận thêm. Quả nhiên không ngoài dự đoán, khi cô phát hiện anh chỉ đang đùa bỡn mình như mèo vờn chuột, cô giận dữ hệt như tối hôm đó, gần như sắp nổi điên. Tóm lấy ly nước cam trên bàn hắt về phía anh, nghiến răng nghiến lợi: “Chương Minh Viễn, anh chết đi.”
Anh sớm đã phòng bị, loại con gái như Bạch Lộ, bình thường trông như một giọt sương bé nhỏ vô hại, nhưng một khi bị chọc tức, tức khắc sẽ biến thành một trận mưa đá đổ ập xuống đầu, có thể nện cho người ta đầu rơi máu chảy.
Anh nhanh chóng xoay người một cái né được ly nước cam kia, tư thế vẫn rất tao nhã, khóe môi thoáng nở nụ cười sảng khoái: “Làm gì tức giận vậy chứ? Cô không đồng ý thì thôi, tôi cũng không ép cô. Tôi không có hứng thú bức con nhà lành làm gái.”
Đương nhiên anh sẽ không ép buộc cô. Trên thực tế, cho dù cô chịu ép uổng bản thân mà theo anh lên giường, anh cũng không đồng ý. Anh luôn cho rằng quan hệ giữa hai giới phải em tình tôi nguyện thì mới có hứng thú, giống như Bạch Lộ chỉ vì muốn cứu bạn trai mình mà không tình không nguyện bằng lòng ngủ với anh, thân thể cùng anh thân mật, nhưng trong lòng lại nghĩ tới một thằng đàn ông khác, vậy thì hứng thú nỗi gì? Anh cũng không đến mức không tìm được đàn bà ở bên.
Xả được không ít bực dọc, trong lòng Chương Minh Viễn thư thái đi nhiều. Nhân lúc cao hứng bèn uống vài ly với Âu Vũ Trì. Lúc gần mười hai giờ Âu Vũ Trì nhận được một cú điện thoại, cô em minh tinh cậu ta vừa cua được làm nũng đòi cậu ta đến phim trường tham quan: “Buổi diễn tối nay phải quay đến quá nửa đêm mới xong, vừa mệt vừa buồn ngủ quá trời, anh cũng chả thèm tới xem người ta.”
Âu Vũ Trì hỏi Chương Minh Viễn có hứng thú đi cùng không, anh lắc đầu không chút nghĩ ngợi: “Không thích, không đi. Uống cũng khá nhiều rồi, lên lầu đi ngủ thôi.”
Chương Minh Viễn hơi hơi choáng váng một mình về tới phòng, chuẩn bị tắm táp rồi đi ngủ. Vừa cởi được một chiếc cúc áo thì nghe thấy tiếng gõ cửa, anh tưởng Âu Vũ Trì quên đồ quay lại lấy, đi ra mở cửa nhìn xem, thế nhưng lại là Bạch Lộ đứng ngoài cửa, trên khuôn mặt tái nhợt bày ra một vẻ bất chấp tất cả: “Tôi đến theo anh lên giường.”
Anh sững sờ giây lát, sau đó bật ra một tiếng giễu cợt khinh thường: “Đúng không? Có điều bây giờ tôi đổi ý rồi, tôi không muốn cô theo, cô đi đi.”
Vừa dứt lời anh lập tức muốn đóng cửa, nhưng cô lại cứng rắn chen vào: “Anh không thể nói mà không giữ lời. Anh đã bảo, chỉ cần tôi phục vụ làm cho anh hài lòng, anh sẽ suy nghĩ cứu bạn trai tôi.”
Ban nãy cô hiểu rõ anh chỉ đùa giỡn mình, còn hùng hùng hổ hổ hắt nước cam vào anh, rủa anh đi chết đi, thế mà bây giờ lại quay đầu dâng mình tới cửa. Xem ra đã thực sự coi anh như chiếc cọc cứu mạng mà túm chặt không buông, chỉ cần có một tia cơ hội sẽ không chịu từ bỏ.
Anh không buồn dây dưa với cô, cố ý dùng lời nói khích cô: “Bây giờ tôi muốn tắm, cô thực sự muốn theo tôi à? Vậy được, cởi hết quần áo cùng nhau vào tắm uyên ương đi.”
Vẻ mặt cô chợt đông cứng, không hề nói một lời. Anh biết cô chỉ nhất thời lâm vào bế tắc, ôm theo một loại tình cảm bi tráng sẵn sàng hy sinh mà chạy tới hiến thân. Nếu không phải anh mà là một gã đàn ông khác, rất có thể sẽ không ngần ngại ăn sạch miếng thịt béo dâng tới miệng. Nhưng mà anh, đối với miếng thịt tâm không cam tình không nguyện này không hề có hứng thú.
Cũng không thèm dài dòng thêm với cô, anh đi thẳng vào phòng tắm cởi đồ tắm rửa. Tắm xong từ phòng tắm bước ra, phát hiện cô vẫn còn đứng ngây người trong phòng khách.
“Cô vẫn chưa đi à?”
Cô trầm mặc không nói, anh cũng mặc kệ cô đứng ngẩn ngơ, lúc đóng cửa phòng ngủ mới lãnh đạm buông một câu: “Khi nào đi nhớ khóa cửa giùm tôi, cảm ơn.”






Nằm trên chiếc giường rộng rãi êm ái, sau khi thoải mái thả lỏng toàn thân, lại thêm tác dụng chậm của rượu brandy ập đến từng cơn, Chương Minh Viễn nhanh chóng ngủ say sưa.
Trong cơn say chuếnh choáng mơ màng, anh lờ mờ cảm giác có người chui vào trong chăn nằm xuống bên cạnh. Vô thức sờ qua, tay chạm đến một mảng da thịt mềm mịn nhẵn nhụi như sa tanh, đầu mũi còn ngửi thấy một mùi hương dìu dịu phảng phất, là hương thơm của hoa nhài. Anh mơ mơ màng màng tiếp tục sờ soạng, ngón tay trượt một đường trên da