Cưng À, Cưng Chiều Anh Nữa Đi!
Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn
Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015
Lượt xem: 1343069
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3069 lượt.
đang chào hỏi một người khách nam tao nhã ngồi một mình. Khuôn mặt xinh đẹp đầy đặn mỉm cười khanh khách, bộ dạng nhìn nhau tình tứ vô hạn. Cô có chút sững sờ, bởi chưa bao giờ nhìn thấy vẻ mặt kiểu này của Thiệu Dung.
Thiệu Dung còn giới thiệu vị khách nam tao nhã tuổi ngoài ba mươi kia với Bạch Lộ: “Bạch Lộ, vị này là Thành tiên sinh.”
Cô càng ngây người, bởi Thiệu Dung chưa từng giới thiệu khách cho cô biết, nói không muốn cô đáp lời với mấy gã đàn ông chẳng ra gì kia. Vị Thành tiên sinh này, hiển nhiên là một ngoại lệ.
Nói riêng với nhau, Thiệu Dung quả nhiên thừa nhận, cô rất có cảm tình với Thành tiên sinh. Nói anh ta không phải loại đàn ông quen với những chốn trăng hoa, đến nơi này là chuyện ngoài ý muốn, cùng mấy người bạn đi uống một ly cho vui. Thoạt đầu cô cũng chỉ tiếp đãi bình thường, nhưng dần phát hiện người đàn ông này rất lịch sự giữ lễ, không hề có hành vi sai quấy đối với cô, lời nói cử chỉ cũng tôn trọng có thừa, dần dà khiến cô phải tiếp đãi với một con mắt khác.
Bạch Lộ nhận ra manh mối, bèn dè dặt cẩn thận hỏi: “Chị Dung Dung, có phải chị thích anh ta rồi không?”
Thiệu Dung cười nhạt một cái, nụ cười thê lương: “Em yên tâm, mặc dù chị có cảm tình với anh ta, nhưng sẽ không dễ dàng phải lòng anh ta. Cái thứ tình yêu này, không phải loại con gái như chị xứng đáng có được.”
Biết được Bạch Lộ dễ dàng dọn khỏi chỗ Chương Minh Viễn như vậy, Thiệu Dung hơi kinh ngạc: “Thoát thân nhẹ nhàng thế sao, cũng tốt, cứ ở lại chỗ chị trước đã, nhà trọ có thể từ từ tìm, không cần vội.”
“Không được, em định hai ngày này phải thuê được chỗ trọ, chú thím nhỏ của em muốn tới Bắc Kinh khám bệnh.”
Ngày hôm sau Bạch Lộ xin nghỉ không đi làm, đội nắng chang chang chạy đi tìm nhà trọ. Chú thím lần này lên định đi bện viện Hiệp Hòa Bắc Kinh khám bệnh, cô nghĩ tốt nhất là thuê một căn phòng gần bệnh viện Hiệp Hòa. Đi hỏi bao nhiêu công ty môi giới, xem hết bao nhiêu phòng cho thuê cũng không hài lòng. Có cái trang bị không đầy đủ, có cái đầy đủ thì giá lại quá cao. Cuối cùng một công ty giới thiệu cho cô một nhà ở ghép, trang bị trong nhà tuy có hơi cũ nhưng đầy đủ mọi thứ.
“Nhà trọ này có hai phòng ở, hơn bốn mươi mét vuông. Hiện tại một phụ nữ vừa ly hôn đang thuê phòng lớn, còn lại một phòng nhỏ, tiền thuê mỗi tháng một ngàn ba. Phòng khách, nhà bếp, nhà vệ sinh dùng chung. Thế nào? Có muốn đến xem phòng không?”
Bạch Lộ cảm thấy vẫn có thể gánh được tiền thuê này, sau khi đi xem phòng xong cũng căn bản hài lòng, nghĩ thầm thôi chọn nơi này đi. Lúc ký hợp đồng cứ theo quy củ trả một đặt ba, cô trả một lần hết năm ngàn hai, lấy được chìa khóa phòng xong lập tức gọi điện thoại cho thím nhỏ. Nói bà hay vấn đề chỗ ở đã được giải quyết, chú thím có thể tới khám bệnh bất cứ lúc nào.
Thím nhỏ dĩ nhiên rất vui mừng, nửa tiếng sau liền gọi điện lại cho cô nói đã mua được vé đêm nay, giữa trưa mai là tới.
“Có bệnh vẫn là nên đi kiểm tra càng sớm càng tốt, ngâm càng lâu trong lòng chung quy càng thấp thỏm. Bạch Lộ, ngày mai cháu có rảnh không ra ga đón chú thím chút? Tất nhiên nếu cháu không rảnh thì cứ nói thẳng địa chỉ cho chú thím, thím và chú cháu từ từ tìm tới cũng được.”
Lời lẽ khách sáo của thím nhỏ cô tự nhiên không cho là thật: “Cháu rảnh, cháu có thể đến đón chú thím. Ga Bắc Kinh rất lớn, thành phố Bắc Kinh càng lớn, cháu không đến đón thì chú thím khó lòng tìm đến chỗ cháu.”
Phải nói chuyện thuê phòng tiến hành quá sức thuận lợi, giải quyết xong một vấn đề lớn, Bạch Lộ thở phào nhẹ nhõm. Khi đến chỗ Thiệu Dung chuyển hành lý, cô cũng không dọn quá nhiều đồ, cứ đem vali hành lý mà cô xách đi khỏi nhà Chương Minh Viễn xách về chỗ mới. Những thứ khác cô tạm thời cũng không rảnh để dọn, thầm nghĩ đợi sau khi chú thím về cô mới từ từ chuyển đi đâu vào đó. Lúc này gian phòng nhỏ kia phải ở ba người, dĩ nhiên thú thím ngủ trên giường, còn cô hoặc là nằm đất, hoặc là ngủ trên sô pha hai người ngoài phòng khách, dọn quá nhiều đồ đạc qua chiếm chỗ chẳng phải càng thêm phiền phức sao.
Lo xong chuyện phòng trọ, tiếp đến Bạch Lộ liền chạy đến bệnh viện Hiệp Hòa để làm quen một chút với điều kiện chung quanh, xem chỗ nào lấy số, chỗ nào chẩn bệnh, chỗ nào kiểm tra, vân vân. Ngày mai chú thím tới cô sẽ có thể phát huy tốt tác dụng dẫn đường.
Đương ở bệnh viện xem qua xem lại khắp nơi, tại một góc quanh Bạch Lộ chạm phải một khuôn mặt quen thuộc, là Thượng Vân. Trong tay ôm một bó hoa tươi, có lẽ là đến thăm người bệnh.
Sau khi kết thúc quan hệ một cách lặng lẽ với Dương Quang, Bạch Lộ không còn gặp lại anh, cũng không gặp lại người nhà của anh. Vụ án của Dương Quang vừa kết thúc, Thượng Vân liền không gọi điện cho cô nữa. Cô giống như khúc mía bị người ta nhai nuốt hết chất ngọt, nhổ ra một bên không ai để ý.
Lúc này bất ngờ gặp nhau, giật mình xong, Bạch Lộ vẫn xưng hô với bà như trước kia: “Dì Thượng.”
Thượng Vân khẽ gật đầu không nóng không lạnh, coi như là đáp lại cô. Ngần ngừ giây lát, cô rốt cuộc không nhịn được: “Hiện giờ Dương Quang vẫn tốt chứ ạ?”
“Rất tốt