Cưng À, Cưng Chiều Anh Nữa Đi!
Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn
Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015
Lượt xem: 1343068
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3068 lượt.
, hai tháng nay nó với Manh Manh cùng đi Vân Nam. Vừa lúc nghỉ hè, Manh Manh rảnh rỗi liền theo nó đi ra ngoài giải khuây. Hai đứa nó ở Vân Nam chơi rất vui vẻ, không cần cô lại phí công lo lắng.”
Dường như sợ cô vẫn mang ảo tưởng trong lòng, ngừng một lát, Thượng Vân càng nói thẳng: “Bạch Lộ, Dương Quang và cô đã không còn quan hệ gì nữa. Giờ nó và Manh Manh đang yêu nhau, tôi hy vọng về sau cô đừng bao giờ quấy rầy nó nữa.”
Trong lòng Bạch Lộ khẽ chợn, như thể có gì đó bị chặt đứt. Trong mắt dâng lên một tầng hơi nước, nước mắt từng chút từng chút bao phủ đôi mắt. Thực ra trước đây cô đã sớm biết, nếu cô và Dương Quang chia tay, Ninh Manh chớp lấy cơ hội trở thành bạn gái của anh chỉ là chuyện sớm muộn. Thế nhưng không ngờ lại nhanh đến vậy.
Hơn nữa, dự liệu là một chuyện, thực sự nghe được tin tức này, Bạch Lộ vẫn cảm thấy khó chịu. Rất khó chịu rất khó chịu.
Đêm đó, Bạch Lộ nằm trong căn phòng mới thuê trằn trọc không ngủ được. Thứ nhất là do thời tiết nóng quá, phòng ở vừa nhỏ vừa oi bức; thứ hai là cứ luôn không tự chủ được mà nhớ đến Dương Quang.
Thời gian cô và Dương Quang yêu đương bên nhau, là hai năm vui sướng nhất trong đời cô cho đến nay. Nhưng sự tồn tại của anh tựa như một tia nắng mặt trời nhỏ bé chiếu qua song sắt cửa sổ, vầng sáng bảy màu lướt qua trong chớp mắt, bỏ cô lại trong thế giới sau song sắt càng thêm tăm tối sau khi ánh nắng qua đi.
Dương Quang rời bỏ cô, rời bỏ mà trong lòng vẫn mang oán hận, cô thậm chí không có cách nào giải thích được gì với anh. Cô hy sinh bản thân để cứu anh, kết quả lại chỉ có thể trơ mắt nhìn anh đi về phía người con gái khác.
Vừa nghĩ đến đây, trái tim như bị dao cắt, Bạch Lộ gần như suốt đêm thức trắng.
Vài ngày liên tục ngủ không ngon giấc, trưa hôm sau khi Bạch Lộ đến nhà ga đón người, trạng thái tinh thần không tốt, đầu đau lâm râm. Chen chúc trong biển người tấp nập ở ga, đầu càng thêm đau.
Đang khó chịu thì di động reo, cô cứ tưởng thím nhỏ gọi đến, nhưng giọng nói vang lên bên tai lại lạnh lẽo như băng kết ngàn năm: “Bạch Lộ, cô đi đâu mất rồi? Ai cho cô dọn đi hả?”
Là Chương Minh Viễn, nghe giọng điệu có vẻ không tốt. Không phải Chương Minh Dao nói chị ta sẽ giải quyết bên phía Chương Minh Viễn sao? Hôm kia cô suốt đêm dọn đi, hôm qua phía anh ta cả ngày không hề có động tĩnh gì, cô còn tưởng đã thực sự thoát thân. Ngờ đâu… Cô chỉ cảm thấy đầu càng đau hơn: “Chị anh bảo tôi dọn đi.”
“Nhưng ngay từ đầu tôi đã nói rất rõ ràng với cô, cô dọn qua sống với tôi, cho đến khi nào tôi bảo cô chuyển đi mới thôi. Còn chưa tới lúc tôi bảo cô dọn đi, nên bây giờ cô tập tức chuyển về lại cho tôi.”
Đầu đau đến không chịu nổi, trong lòng vì chuyện của Dương Quang mà vẫn còn khó chịu. Hai cái khó chịu gộp vào với nhau, thể xác lẫn tinh thần đều mệt mỏi, Bạch Lộ gần như phát khóc gào vô điện thoại: “Chương Minh Viễn anh buông tha tôi có được không? Đừng cho rằng tôi dọn đi khỏi chỗ anh liền chạy tới tìm Dương Quang tiếp tục cuộc sống hạnh phúc hai người. Anh ấy đã có bạn gái mới rồi, anh ấy sẽ không cần tôi nữa. Anh nghe được tin này có cảm thấy rất hả giận rất thoải mái không hả?”
Đầu kia điện thoại yên lặng giây lát, đột nhiên nói sang chuyện khác: “Cô tới nhà ga làm gì?”
Hả, làm sao anh ta biết cô đang ở nhà ga? Ngẩn ra một lúc, Bạch Lộ mới phản ứng nhận ra loa phóng thanh của nhà ga đang thông báo đoàn tàu số N sắp về ga, chính là đoàn tàu mà chú thím cô ngồi. Cô bèn trả lời qua loa: “Tôi tới đón người.”
“Đón ai?”
Bạch Lộ không muốn nhiều lời: “Không liên quan đến anh.”
Anh ta cũng không hỏi thêm: “Đón người xong mau quay lại đây. Bạch Lộ, tôi mặc kệ chuyện của cô, dù sao tôi chưa cho cô dọn đi thì cô không thể đi. Hôm đó tôi cũng không cầm dao bức ép cô, mà là lựa chọn do chính cô chọn lấy, lựa chọn của mình thì tự mình phải chịu trách nhiệm, đừng có đổ trách nhiệm lên tôi. Ban đầu đúng ra cô không nên tự mình trêu chọc tôi, bây giờ đừng có đứng trước mặt tôi khóc lóc sướt mướt đòi thông cảm, tôi không chịu nổi màn này đâu.”
Cô thực sự tức muốn khóc, nhưng lại hít sâu một hơi nuốt nước mắt vào trong, tự nhủ cho dù thế nào cũng không được khóc trước mặt anh ta. Trong lúc giận dỗi, cô những muốn mang theo chút phiền toái về cho anh ta: “Được, Chương Minh Viễn, tôi đón người xong sẽ mau chóng quay về. Anh chờ đó đi.”
Chắc là anh ta cũng nghe ra gì đó: “Cô đừng tính chơi xấu tôi cái gì đấy nhé?”
Cô quả thực trong lúc giận dỗi muốn đón chú thím đưa thẳng đến căn hộ cao cấp của anh ta, đỡ phải ba người chen chúc ở trong cái phòng đơn bé tí kia. Có điều bất quá cũng chỉ là giận dỗi mà nghĩ, bị anh ta phản ứng nhanh nhạy hỏi vặn lại như thế, cô lập tức đánh mất luôn ý định đó.
Cô bèn nói một cách khô khốc: “Tôi nào dám chơi xấu anh, anh là ai, tôi là ai chứ, chẳng phải lấy trứng chọi đá sao. Chương Minh Viễn, cứ coi như tôi xin anh nghỉ vài ngày được không? Mấy hôm nay tôi thực sự có việc, tạm thời không rảnh để dọn về.”
“Cô có việc gì?”
Thở dài bất đắc dĩ, cô kể sơ lại chuyện chú thím đến Bắc Kinh