Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn
Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015
Lượt xem: 1343071
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3071 lượt.
khám bệnh. Anh ta trầm ngâm giây lát: “Được, tôi tạm thời gia hạn cho cô vài hôm. Có điều tôi cảnh cáo cô Bạch Lộ, cô đừng có giở trò gì với tôi nữa đấy.”
Giọng điệu hoàng ân lai láng, đáng ghét đến nỗi cô thực sự muốn quăng luôn điện thoại trong tay.
Đón được chú thím lặn lội đường xa tới đây xong, Bạch Lộ trước hết dẫn hai người đi ăn cơm, rồi mới dẫn họ đến phòng trọ mới thuê. Ngồi xe lửa mười mấy tiếng đồng hồ rất mệt, cô bảo hai người vào trong phòng nhỏ nghỉ ngơi. Bản thân cô vài ngày không ngủ ngon, lúc này đầu đau, mệt lả, cả người đều kiệt sức, mà cũng không có giường chiếu cho cô nằm xuống nghỉ ngơi. Trên ghế sô-pha hai người ngoài phòng khách, cô gái vừa ly dị thuê chung nhà đang thoải mái nằm xem ti-vi, cô không còn cách nào khác, chỉ có thể tìm đại một chiếc ghế dựa ngồi xuống nghỉ chân.
Thím nhỏ không cho ra ngoài ăn cơm tối, bà cõng theo năm ký mì sợi tới đây, xuống bếp nấu ba bát mì: “Bắc Kinh giá cả cao đồ thì đắt, chúng ta tiết kiệm được cái gì hay cái đó.”
Ăn tối xong, ba người ngồi xuống bàn chuyện ngày mai đến bệnh viện khám. Bạch Lộ nói với chú thím, hôm qua cô đã đến bệnh viện xem trước, ngày mai sẽ theo hai ông bà cùng đi.
Lúc nhắc tới chuyện hôm qua đến bệnh viện, lồng ngực Bạch Lộ lại nhói đau, giống như có một cái gai đâm trong máu thịt, vừa chạm nhẹ liền đau buốt không chịu nổi. Không muốn nghĩ nhiều đến chuyện không thoải mái, cô lấy điện thoại ra gọi cho Hoắc Mân xin nghỉ tiếp vài ngày, chú thím khó có được một chuyến tới Bắc Kinh, cô muốn mấy ngày này cứ theo cô chú đi khám bệnh trước đã. Nếu bệnh không có gì đáng ngại, lại dẫn hai người đi chơi khắp nơi trong thành Bắc Kinh. Tốt xấu gì hai người cũng có ơn nuôi dưỡng đối với cô.
Đến bệnh viện khám bệnh phải sớm đi xếp hàng lấy số, cho nên đêm đó mọi người đều đi ngủ sớm. Bạch Một nằm ngủ một mình trong phòng khách mới phát hiện đã quên mua một chiếc quạt điện. Buổi trưa khi cô gái kia ngồi trong phòng khách xem ti-vi đã bê quạt điện từ trong phòng cô ra, cô ta vừa đi tất nhiên liền bê vào lại. Mặc dù trong phòng nhỏ có một chiếc, nhưng chú thím cần dùng. Cô nghĩ chịu đựng một chút, cứ tạm thế này đi ngủ. Người thời trước không có quạt điện lẫn điều hòa chẳng phải cũng sống qua những ngày hè như thế này sao.
Thế nhưng thật sự là quá nóng, nóng đến nỗi cô hoàn toàn không ngủ nổi. Sô-pha quả thực giống như cái chảo rán nung cho cô lăn qua lăn lại không tài nào ngủ được. Thực ra cô rất mệt rất muốn ngủ, nhưng cái nóng như thiêu đốt khiến cô không tài nào ngủ yên. Hai bên huyệt thái dương lại giật giật đau đớn, như thể có hai cây búa nhỏ không ngừng nện xuống. Cô khó chịu muốn chết, yếu hầu khô khốc, định đứng dậy uống ngụm nước, vừa đứng lên thì một cơn đầu váng mắt hoa ập đến, theo một tiếng rầm vang lên, hai mắt cô tối sầm lại không còn thấy gì nữa.
Nghe thấy tiếng động khác thường, chú thím Bạch Lộ cùng nhau mở cửa ra ngoài xem động tĩnh. Thấy cô ngất xỉu trên nền đất liền giật nẩy người, nhất thời tinh thần luống cuống. Những muốn đến Bắc Kinh tìm cháu gái dẫn họ đến bệnh viện lớn khám, ai ngờ cháu gái đã ngã xuống trước. Hai người lần đầu tiên đến thành Bắc Kinh này, nơi chốn không quen, người cũng không biết, thế này bảo hai người tìm ai xin giúp đỡ đây?
Luống cuống cả buổi, vẫn là chú nhỏ vỗ đầu nảy ra chủ ý: “Lúc nãy không phải Lộ Lộ vừa gọi điện cho cấp trên xin nghỉ sao, mau lấy di động của nó gọi đi, thời khắc quan trọng phải tìm đến lãnh đạo cơ quan nha!”
Tại một câu lạc bộ cao cấp nào đó, Chương Minh Viễn và Âu Vũ Trì đang ngồi với nhau đợi vài người bạn cũ, vừa uống rượu vừa thưởng thức màn biểu diễn tuyệt vời của một ban nhạc Mỹ. Lúc di động reo, anh không hề hay biết, là một cô em nước ngoài ngồi bên cạnh nhắc anh: “Này, điện thoại anh reo kìa.”
Là Hoắc Mân gọi điện tới, nói Bạch Lộ đột nhiên té xỉu ở phòng thuê, chú thím cô ấy cuống quít bối rối không biết làm sao, gọi điện nhờ cô trợ giúp. Thế nhưng hiện giờ cô đang ở Thuận Nghĩa, tạm thời không chạy đến được.
“Cố vấn Chương, anh có thời gian không, hoặc là phái người nào đó qua xem xem có chuyện gì không?”
Bạch Lộ đột nhiên ngất xỉu ư? Sáng nay lúc gọi điện cho cô vẫn còn khỏe lắm mà. Chương Minh Viễn hoảng hốt, nhưng không để lộ ra, cố sức trả lời thật lãnh đạm: “Biết rồi, tôi sẽ cho người qua xem sao.”
Chần chừ giây lát, Chương Minh Viễn vẫn gọi di động cho lái xe Đại Cường đang chờ bên ngoài, báo một cái địa chỉ: “Tôi có một người bạn ở chỗ này, vừa nãy gọi điện đến nói đột nhiên bị choáng, anh chạy qua xem tình hình như thế nào rồi báo tôi biết.”
Hiện giờ Chương Minh Viễn đi đâu cũng đều không tự mình lái xe mà phải nhờ tài xế lái thay. Lão già đã ra lệnh sống chết: “Bố thực sự chịu không nổi bị mày dọa rồi, mày hiếu thảo một chút cho bố an tâm sống qua vài ngày vui vẻ đi.”
Lái xe Đại Cường vâng lời đi qua, Chương Minh Viễn tiếp tục ngồi trong câu lạc bộ xem biểu diễn. Nhưng diễn xuất dường như không tuyệt vời như ban nãy, không còn hấp dẫn anh nữa, càng xem càng tẻ nhạt vô vị. Hở một tí lại lấy điện thoại ra