Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gặp Nhau Nơi Thiên Đường

Gặp Nhau Nơi Thiên Đường

Tác giả: Tiểu Ni Tử

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341311

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1311 lượt.

ì tôi có Triệt Dã. Có thiên sứ của tôi, tôi đã hạ quyết tâm sẽ phải làm cho cậu ấy luôn vui vẻ, không để cho cậu phải cô đơn.
Nghĩ như vậy, nên cả giọng nói cũng đang run theo cơ thể của tôi cũng đã trở lại bình thường, tôi từ từ đưa tay ra ôm chặt lấy Triệt Dã.
Nhưng...
“Hy Nhã.” Triệt Dã siết tay chặt hơn, ôm chặt tôi vào lòng, sau đó buông ra, sự biểu lộ tình cảm của cậu ấy hoàn toàn là những tâm trạng vô cùng phức tạp, khiến tôi không tài nào hiểu được. “Đây... đây là cái ôm cuối cùng của chúng ta.”
Cái ôm cuối cùng?
Cơ thể tôi bỗng cứng đờ, tôi không dám tin vào những gì mình vừa nghe thấy.
Tiếng thở dài của Triệt Dã văng vẳng bên tai tôi, giống như một cơn gió nhẹ ấm áp nhưng không thể không rời xa, vừa dịu dàng, lại vừa có chút gì đó bất lực.
“Hy Nhã ngốc, tuy là mình rất muốn giữ cậu ở lại. Tuy ngay từ đầu biết rằng không nên như vậy, nhưng khi cậu kéo mình đi và nói mình đi đâu thì cậu đi theo đấy, nên mình đã tự dung túng cho chính mình. Mình thực sự rất muốn cùng cậu đi đên thảo nguyên đom đóm, cùng cậu thả diều, cùng cậu tìm kiếm hạnh phúc thuộc về chúng ta...”
“Thế thì cậu đưa mình đi, cậu đưa mình đi đi...” Tôi không dám nghe tiếp nữa, chỉ cố gắng hết sức ôm cậu ấy thật chặt, ôm thật chắc, vì tôi sợ cậu ấy cũng giống như Hứa Dực, tự nhiên tan biến mất.
“Nhưng Hy Nhã ngốc mà ở lại, thì những người quan tâm cậu sẽ thế nào? Còn cả bố cậu đang chờ cậu trở về nhà thì sao? Bố Hy Nhã đã hứa với mẹ Hy Nhã rằng sẽ làm cho cậu thật hạnh phúc, bố cậu sẽ thế nào đây? Hy Nhã, cậu là niềm hạnh phúc của mình, nhưng cậu cũng là niềm hạnh phúc duy nhất của bố cậu đấy.”
Niềm hạnh phúc duy nhất?
Mẹ đã dùng tính mạng của mình để cho tôi được có mặt ở thế gian này, thế thì mẹ nhất định cũng hy vọng tôi sẽ mãi gìn giữ tình yêu mà mẹ dành cho bố đúng không.
Nhưng... bây giờ thì sao?
Tôi ngẩn người. Vòng tay đang ôm chặt của Triệt Dã tự dưng nới lỏng ra.
“Còn có... cậu ấy. Chẳng phải vì câu nói của cậu vừa rồi mà khiến cho cậu ấy biến mất sao? Mình là người bảo vệ cho cậu, nhưng cậu ấy mới là người cùng cậu chia sẻ niềm vui, nỗi buồn và cả hạnh phúc nữa.”
Hứa Dực...
Cho dù ngay cả trước khi cậu ấy tan biến mất, tôi vẫn không dám nhìn thẳng vào đôi mắt u buồn của cậu ấy...
“Nếu chỉ vì niềm vui của một mình mình mà phải đổi lấy sự đau thương, buồn khổ của bao nhiêu người như vậy, thì mình sao có thể cảm thấy vui được? Hy Nhã ngốc nghếch, cậu cũng sẽ không vui đâu. Nếu như vậy, cuối cùng sẽ chẳng còn ai vui vẻ được cả. Hy Nhã ngốc nghếch muốn như vậy sao?”
“Nhưng... nhưng mình không thể để cậu một mình được, Triệt Dã ạ.”
“Nhưng Hy Nhã ngốc nghếch cũng không thể để bố cậu một mình được.” Triệt Dã xoa nhẹ lên đầu tôi.
Bố?
Không biết có phải do ảo giác không, hình như tôi nghe thấy tiếng bố đang gọi tôi. Âm thanh đó rất xa rất xa, giống như vọng lại từ một thế giới khác, một không gian khác vậy, nhưng lại rất gần, giống như bố đang nói bên cạnh tôi, rõ mồn một.
“Hy Nhã, con mau trở về đi, trở về với bố đi con.” *
“Hy Nhã nhà mình thích ăn kẹo bông nhất, chỉ cần con trở về, bố sẽ mua kẹo bông cho con, được không?”
“Hy Nhã, Hy Nhã, Hy Nhã...”
...
Từng câu nói, từng câu nói gọi tôi, câu sau lại tha thiết hơn câu trước, câu sau lại tuyệt vọng hơn câu trước.
Bố! Bố đang gọi tôi!
“Bố...”
Tôi vội vàng quay người lại tìm, vì tôi cho rằng, bố đang ở đâu quanh đây, cũng đến tìm tôi giống như Hứa Dực.
Nhưng không thấy đâu cả, phía bên kia đường không thấy, ở phía xa cũng không thấy, bốn phía đều không thấy.
“Triệt Dã, bố mình... Triệt Dã!” Đột nhiên, tôi lo lắng tột cùng!
Thế này là thế nào? Rốt cuộc là thế nào đây?
Tại sao?! Tại sao chỉ trong một khoảng thời gian ngắn tôi quay người lại, vừa rồi tôi còn đang ôm Triệt Dã, thế mà giờ đây cơ thể cậu ấy cũng dần tan biến rồi?
Đến Triệt Dã cũng bỏ tôi lại sao? Đến Triệt Dã cũng không cần tôi nữa sao?
“Triệt Dã!” Tôi đưa tay ra kéo cậu ấy lại, nhưng... nhưng cơ thể cậu ấy đang dần tan biến. Cho dù tôi có cố gắng nắm chặt lấy tay cậu ấy, hơi ấm trong lòng bàn tay cậu ấy cũng dần dần tan biến đi mất.
Triệt Dã dùng đôi tay đang tan biến dần đi của cậu ấy vuốt tóc tôi, nhìn tôi nở nụ cười từ biệt.
“Hy Nhã ngốc nghếch, cậu vẫn không hiểu ra sao? Mỗi người đều có thiên sứ của riêng mình, và cũng sẽ trở thành thiên sứ để bảo vệ cho người khác. Mình là thiên sứ của Hy Nhã, bảo vệ cho Hy Nhã, nhìn thấy Hy Nhã hạnh phúc là niềm vui lớn nhất của mình. Nhưng Hy Nhã, cậu lại là thiên sứ của Hứa Dực, thiên sứ không được trốn tránh trách nhiệm của mình. Hạnh phúc của cậu ấy nằm trong tay cậu, cậu phải trả lại cho cậu ấy... cho nên, cậu mau đi tìm cậu ấy đi.”
Hình ảnh của Triệt Dã ngày càng mờ dần, giống như chỉ một giây sau sẽ hoàn toàn tan biến thành không khí trong suốt vậy. Nụ cười của cậu ấy, mái tóc màu vàng kim của cậu ấy, sao lại mờ đến vậy. Cậu ấy nhẹ nhàng ngước đầu nhìn lên bầu trời xa xăm, nụ cười của cậu ấy có gì đó rất khó hiểu.
Ánh mắt đó, nụ cười đó đã từng xuất hiện khi cậ


XtGem Forum catalog