Tác giả: Tội Gia Tội
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341809
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1809 lượt.
còn là em gái tôi nữa, nhớ lấy điều này.”
Ôn Tuyết hùng hổ dọa người, không muốn thua khí thế: “Bắt đầu biết hận rồi? Con thỏ nóng lên cũng biết cắn người, giờ tôi đã biết rồi. Nhưng chị cho là Lâm Tuyển sẽ thành chỗ dựa cho chị sao, chớ có nằm mơ, người đàn ông như anh ta chuyện gì cũng dám làm, chị chẳng qua chỉ là đồ chơi của anh ta thôi.”
Ôn Nhung không muốn cãi cọ với cô ta: “Tôi chỉ muốn nói cho cô biết, không phải cô muốn thế nào thì sẽ như thế ấy, có câu này trả lại cho cô, tôi không có được, cô cũng đừng mong chiếm lấy.”
Ôn Nhung bước ra khỏi nhà, đi thẳng đến một nơi.
Lần trước tới đây, là cùng Văn Lam ăn cơm, hai người “Trò chuyện với nhau thật vui”, lần này gặp lại, Ôn Nhung không thể nào lạnh nhạt để bắn lén như trước được.
Văn Lam vẫn như cũ, giả bộ thanh thuần, thấy Ôn Nhung, dịu dàng mỉm cười: “Cô giáo Ôn, đột nhiên tìm tôi có việc sao?”
Ôn Nhung đứng dậy, đi thẳng vào vấn đề: “Tôi nghĩ, Lâm Tuyển còn chưa đưa cho cô cái này, cho nên cố ý đến tặng cho cô.”
Một tấp thiệp mời xinh đẹp xuất hiện trên bàn.
Phản ứng của Văn Lam rất nhạy bén, không bối rối giống như cô em gái nhà cô: “A, chúc mừng.”
“Cô Văn.”
“Sao?”
“Cùng là phụ nữ, sao phải gây khó dễ cho nhau.”
Đôi lông mày thanh tú của Văn Lam khẽ nhíu lại: “Cô giáo Ôn, cô đây là có ý gì? Tôi vừa mới bay từ Mỹ về, chênh lệch múi giờ còn chưa quen.”
Muốn phủi sạch sao, Ôn Nhung bĩu môi, cô không chơi được trò âm hiểm, cô không thông minh được như người đàn bà này, cô nói thằng: “Có lẽ cô muốn thấy tôi có chung một kết cục giống như cô, như vậy trong lòng cô sẽ cân bằng một chút, nhưng cô không thể dùng cùng một thủ đoạn để đuổi hết tất cả những người phụ nữ bên cạnh Lâm Tuyển được, anh ta không yêu cô, chính là không yêu cô.”
Nụ cười của Văn Lam mờ đi: “Cô giáo Ôn, tôi không chọc gì đến cô đúng không, cô nói vậy có quá đáng quá không.”
“Trong lòng cô rõ ràng hơn tôi, nếu như tôi là cô, tôi sẽ không tự thắt cổ mình trên một thân cây nhiều năm như vậy, vì một người đàn ông như vậy không đáng.”
“Vậy còn cô, cô không phải vẫn muốn đính hôn với anh ấy sao? Sau khi cô đã bị thương tổn.” Móng tay xinh đẹp của Văn Lam gõ lên tấm thiệp mời, “Lâm Tuyển bây giờ rất tin tôi, tôi là công thần đã giúp anh ấy lật đổ Lâm Nham. Mà cô, buổi đính hôn này chẳng qua chỉ là một vở diễn mà thôi.”
Người phụ nữ ngốc nghếch, theo anh ta nhiều năm như vậy mà vẫn chưa nhìn thấu, ngay cả cô cũng đã nhìn ra rồi.
“Trong thế giới của Lâm Tuyển, chỉ có chính anh ta, ai cũng không thể xông vào được. Mà tôi bây giờ, một chút cũng không muốn tiến vào.”
Ôn Nhung mang tâm trạng nặng nề trở về nhà, dưới lầu một bóng đen bỗng nhào ra: “Con nhóc chết tiệt kia, hai ngày nay trốn đi đâu!!! Chuyện quan trọng như vậy, bà cũng không tự mình đến cửa nói với tôi!!!”
Ôn Nhung còn chưa tỉnh hồn, nhìn rõ là Đoạn Như Bích xong, thở phào nhẹ nhõm: “Chuyện gì?”
“Chuyện này!” Như Bích cô nương rút từ trong túi xách ra một tấm thiệp mời.
Ôn Nhung cầm lấy lật lật, “Bích Bích à, mấy ngày trước không phải bà ngã bệnh sao, tôi ngại quấy rầy đến bà thôi.” Ôn Nhung không muốn nhìn nữa, trả thiệp mời lại cho Đoạn Như Bích, “Bà nhớ tới đúng giờ.”
“Hừ, tôi ngã bệnh mà cũng không tới thăm tôi, đồ tiểu dạng vô lương tâm.”
Ấm ức lâu như vậy, vẫn không nhịn được mà bộc phát trước mặt người khác.
——————————————————————————-
Ngày hôm sau, mặt trời lên cao chiếu rọi, cả thành phố Z chìm trong ánh vàng chói lọi.
Lâm Tuyển đính hôn, oanh động khắp thành phố.
Khách khứa được mời khắp nơi đã đồng loạt tìm đến khu ngoại ô gần biển thuộc thành phố Z, cách điểm tổ chức mấy cây số đã có nhân viên phong tỏa quản chế, kiểm tra xe tới lui, đối chiếu thiếp mời.
Đem lễ đính hôn làm long trọng chẳng khác nào kết hôn, Lâm Tuyển Lâm thị muốn cao giọng thông báo cho toàn thế giới, hắn đã trở lại.
Gần bờ biển, một chiếc du thuyền riêng của Lâm thị đang neo đậu, trên bờ biển đã được bài trí thỏa đáng, chiếc bàn dài hoa lệ đã được đặt đầy những món ngon mê người, dọc theo bờ biển, vây xung quanh cả một khoảng, toàn là những cây nến lãng mạn. Tất cả đều hợp với tính tình của chủ nhân, trắng đến mức đẹp không sao tả xiết.
Lâm Tuyển đương nhiên là người được chú ý nhất ngày hôm nay, hắn bỏ mắt kính xuống, một thân lễ phục màu trắng phong tao đến cực độ, nụ cười nho nhã, so với ánh mặt trời còn chói mắt hơn. Bên cạnh hắn là một cậu nhóc, Lâm Tử Hào cũng giống như cha mình, bóng bẩy đáng yêu, trên mặt treo lên nụ cười đáng ghét, một đôi mắt sáng trong suốt.
Nhìn như vậy, người đàn ông lớn tuổi này đúng là hào hoa phong nhã không ai bằng, song, mặt người dạ thú, xấu xí làm sao.
Đoạn Như Bích nhấc váy đi tới phía trước, Lâm Tuyển thấy cô, cười đến là phong thần tuấn lãng: “Cô Đoạn, hoan nghênh!”
Đoạn Như Bích nhìn chằm chằm anh ta hồi lâu, nhịn rồi nhịn, rốt cuộc mới đè xuống một hơi, ôn hòa cười hắt ra một tiếng: “Buổi đính hôn này làm như thật ấy nhỉ.”
Thái độ của Đoạn N