Tác giả: Tội Gia Tội
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341757
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1757 lượt.
ra mặt!”
Đoạn Như Bích nói rất đúng, Ôn Tuyết càng ngày càng điên rồi, Ôn Nhung lười phải để ý đến con bé này, lướt qua nó đi ra ngoài, Ôn Tuyết nhất quyết không tha kéo cô: “Tôi muốn chị thề không giành Phó Tô với tôi.”
“…”
Ôn Nhung gạt tay con bé ra, nhìn cũng không thèm nhìn, trực tiếp đón xe taxi.
Ôn Tuyết giận đến nghiến răng: “Ôn Nhung, chị đứng lại đó cho tôi, có phải chị chột dạ rồi đúng không, thật ra thì chị thích anh ấy đúng không, tôi biết là chị chưa từ bỏ ý định mà.”
Nể mặt cùng là họ Ôn, lúc nhỏ còn ngủ chung một nhà, Ôn Nhung không so đo với Ôn Tuyết, cô nói với tài xế: “Lái xe.”
Ôn Tuyết đuổi theo phía sau một đoạn, từ từ bị bỏ xa, Ôn Nhung từ trong kính chiếu hậu nhìn bóng dáng tức giận dần dần mờ mờ của con bé. Không phải Ôn Nhung không biết tức giận, cô tự nhận là mình đã xử sự đủ tốt, qua lại với Phó Tô từ trước tới nay đều quy quy củ củ, tuyệt sẽ không tiến thêm bước nào, Ôn Tuyết rốt cuộc đang cảnh giác cái gì, cô càng ngày càng không biết nên sống chung với cô em gái này thế nào.
Trong lúc đang hồ đồ hỗn loạn, Ôn Nhung nhìn ra ngoài cửa sổ, chợt sửng sốt.
“Sao bác lại chở tôi đến chỗ này?”
Bác lái xe liếc cô một cái: “Cô à, tự cô nói địa chỉ mà, chính là chỗ này.”
Một lát sau, Ôn Nhung xách túi đứng trước cửa nhà Lâm Tuyển.
Không tiến tất lui, nếu tới, không có lý gì lại lãng phí mấy chục đồng tiền xe.
Ôn Nhung ấn chuông cửa, trong chốc lát màn hình sáng lên.
“Cô giáo Ôn.”
Ôn Nhung nhìn gương mặt thanh tú như nước trong màn hình, đột nhiên cảm thấy mình tới thừa mất rồi. Mà lúc này, Văn Lam đã tự động tự phát thay cô mở cửa. Ôn Nhung không thể làm gì khác hơn là bước vào, Văn Lam ra đón, phong thái của cô ta cực tốt, chiếc váy dài màu lam nhạt in hoa mặc trên người cô ta vô cùng thanh thuần, thật ra thì cô ta cũng đã ba mươi, nhưng bảo dưỡng rất tốt, như vậy mà nhìn qua cũng không chênh lệch với Ôn Nhung là mấy.
Cái cô thư ký riêng này thật đúng là đúng nơi đúng chỗ, ông chủ bị thương còn quan tâm đến trông nom.
“Dạ, vậy em về trước.” Văn Lam khẽ mỉm cười nhìn anh ta, giống như một cơn gió mát dịu.
Văn Lam lúc đi còn rất lịch sự nói tạm biệt với Ôn Nhung, Ôn Nhung rất phỉ nhổ sự nhỏ mọn của bản thân khi không muốn gặp Văn Lam, nhưng có một số việc sức người không thể làm được.
Văn Lam vừa đi, Lâm Tuyển muốn mời Ôn Nhung vào nhà, Ôn Nhung cảnh giác nhìn anh ta, anh ta lại cười đến là quân tử trong sáng vô tư, cái bộ dáng đạo mạo lúc này rất khó làm cho người ta liên tưởng đến cái hành động cầm thú giữa ban ngày ban mặt anh ta đã làm hôm đó. Lâm Tuyển không nói lời nào, chỉ nhìn Ôn Nhung, ánh mắt kia giống như đang nói, không dám đi vào với tôi sao? Ôn Nhung cân nhắc tình hình quân địch quân ta, địch đã bị thương, chỉ cần cô cẩn thận đề phòng, quân địch cho dù muốn tập kích cũng khó mà đắc thủ. Vậy nên Ôn Nhung lớn mật nông nổi bước vào ổ địch.
Lâm Tuyển ngồi trên ghế sa lon, động tác anh ta chậm rãi, không biết là cố ra vẻ ưu nhã, hay là do thắt lưng thực sự bị thương: “Sao lại dùng ánh mắt này nhìn tôi?”
Ôn Nhung trừng mắt nhìn, giả ngơ: “Ánh mắt gì cơ?”
Lâm Tuyển cười cười, giọng điệu rất chậm rãi: “Giận hả?”
Ôn Nhung mắt nhìn trần nhà, tùy cơ ứng biến coi như không biết anh ta đang nói gì.
“Để tôi coi em mang cho tôi cái gì… A, nhiều thuốc bổ thật, đây là cái gì, Nhung Nhung?”
Ôn Nhung vốn không muốn để ý đến anh ta, lại nghe Lâm Tuyển nói tiếp: “Em là đang hối hận đã quăng tôi ngã chứ gì?”
“Tôi hối hận đã quăng anh chưa đủ mạnh.”
“Em không cần khẩu thị tâm phi.”
“Tôi khẩu thị tâm phi chỗ nào.”
“Em không cần lo lắng, một cú ngã kia không đến nỗi ảnh hưởng đến tính phúc nửa đời sau của chúng ta đâu?”
“Cái gì?”
Lâm Tuyển lắc lắc một hộp thuốc bổ tráng dương hàng hiệu trên tay: “Đây là lần thứ hai em hoài nghi năng lực của tôi.”
Ôn Nhung định thần nhìn lại, mới đầu còn chưa phản ửng kịp đó là cái gì, đến khi cô ý thức được, nụ cười mờ ám trên cái mặt của Lâm Tuyển kia đã khiến cho cô muốn đi SHI cho rồi. Biết rõ đây có thể là một màn do Lâm Tuyển tự biên tự diễn, nhưng Ôn Nhung vẫn phản xạ có điều kiện phóng qua muốn đoạt lấy cái thứ khiến người ta ngượng ngùng kia, ai ngờ lực tay của Lâm Tuyển cũng không tệ, không biết anh ta làm động tác gì, Ôn Nhung không những không cướp được đồ, lại còn bị anh ta quấn lấy, cả người té trên ghế sa lon, thời cơ vừa vặn, Lâm Tuyển lấn người tới, khó khăn lắm mới ngăn trở nổi đường thoát của Ôn Nhung. Ôn Nhung không nghĩ Lâm Tuyển dám to gan đánh lén lần nữa, nhưng trước mắt cô đang rơi vào thế hạ phong, tay chân đều bị ông chú già này kiềm chế.
Lúc này cảnh tượng thực ra thì không có tính thực tế về nội dung, nhưng mà vẻ ngoài thì rất có tính giả dối, rất dễ khiến cho người ta hiểu nhầm, thiếu nhi không nên nhìn, cũng may Lâm Tử Hào không ở nhà.
Lâm Tuyển cúi đầu, anh ta chắc vừa tắm qua, tóc mai trên trán còn hơi ướt, da dẻ trên người tản ra mùi hương thơm ngát dễ chịu sau khi tắm rửa