XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gặp Phải Tôi Em Thật Bất Hạnh

Gặp Phải Tôi Em Thật Bất Hạnh

Tác giả: Tội Gia Tội

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341768

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1768 lượt.

a mình. Ôn Nhung liếm liếm môi, không khỏi có chút chột dạ, bộ dáng của anh ta thực sự khiến cô từng bước kinh hồn.
Dám làm dám chịu là phẩm chất tốt của thanh niên gương mẫu.
“Xe đông lắm hả?”
“Ừ hừ.”
“Anh không ngồi đến bến đúng không.”
“Ừ hừ.”
“…. Phim hay không?”
Lâm Tuyển bước tới trước mặt Ôn Nhung, cúi đầu, con ngươi màu nâu nhạt hiện lên một loại mỹ cảm trong suốt: “Em nói xem.”
Ôn Nhung vốn đã lập kế hoạch tốt là nhanh chóng nắm lấy cơ hội vùng lên làm chủ, song dưới câu hỏi ngược lại của Lâm Tuyển, đầu óc Ôn Nhung nhất thời trống rỗng, trái tim giống như uống phải caffeine bỗng trở nên cuồng loạn.
“Sao anh tìm được tôi? Ôn Tuyết nói cho anh biết?”
“Ngược lại.” Lâm Tuyển cong khóe miệng lên, rất có điểm tà ác, “Tôi làm sao nhẫn tâm để em cùng trúc mã tâm tình nói chuyện được, không thể làm gì hơn là nhờ cô em vợ ra tay giúp!”
Ôn Nhung kinh ngạc, này này này, quá âm hiểm!
“Nếu như em nhớ trường cũ, tôi có thể đi cùng em.”
Lâm Tuyển bước về phía cô một bước, Ôn Nhung lại lùi về phía sau một bước.
“Nếu như muốn cùng người trong lòng mình thầm mến cùng nhau hoài niệm lại trường cũ, tôi có thể hiểu.”
Ôn Nhung đột nhiên trợn to hai mắt, mà Lâm Tuyển lại bước gần hơn về phía cô một bước, cô lập tức lui về phía sau một bước, song lòng bàn chân lại đụng phải giá nhảy cao, không còn đường lui.
“Chú à, chú đừng đoán bừa. Tôi đây chẳng qua là chỉ đột nhiên muốn nhìn bạn cũ một chút thôi.” Ôn Nhung vẻ mặt bình tĩnh, chỉ chỉ cái giá nhảy cao, muốn né khỏi bóng ma bao phủ của anh ta, “Nhiều năm rồi không nhảy, thật sự rất nhớ cảm giác đó.”
“Ừ.” Lâm Tuyển khoanh hai tay trước ngực, “Không bằng bây giờ em nhảy một cái cho tôi xem, tôi giờ vẫn còn nhớ vẻ mạnh mẽ can đảm của em lúc đó, rất nhớ đấy.”
Ôn Nhung ngơ ngẩn, có chút không kịp ứng phó.
Lâm Tuyển đợi một lúc, lại nói: “Không nhảy sao? Nếu mà không nhảy…”
Một trận trời đất đảo điên, cả người Ôn Nhung ngã về phía sau, cô còn chưa lấy lại tinh thần, Lâm Tuyển đã cúi xuồng dùng sức hôn cô.






Đàn ông và đàn bà từ cấu tạo sinh lý đến cấu tạo tâm lý đều bất đồng.
Lấy một nụ hôn mà nói, một người đàn ông khi hôn một người phụ nữ, có thể là diễn trò, có thể là vui đùa, có thể là kích thích, tóm lại là không hề liên quan đến tình yêu, đây là sự phóng khoáng tự nhiên của đàn ông. Phụ nữ không như vậy, khi phụ nữ hôn một người đàn ông, sẽ biến thành một mảnh nhu tình, có thể là ngượng ngùng, có thể là động lòng, có thể là yêu say đắm, tóm lại nhất định có liên quan đến tình yêu, đây là bản tính không thể nào thay đổi được của phụ nữ.
Ôn Nhung không thể nào nắm nổi tâm lý của Lâm Tuyển khi hôn cô.
Nụ hôn này không thoáng qua chốc lát rồi chấm dứt như nụ hôn đầu tiên, không chuồn chuồn lướt nước giống như cái hôn thứ hai.
Ôn Nhung thấy bờ môi đau nhói, Lâm Tuyển gần như là dùng cách mút vào để hôn cô, đôi môi ma sát khiến cho da thịt nóng lên, cô ngay cả thời gian rảnh rỗi để hô hấp cũng không có, chỉ có thể chịu đựng nụ hôn như mưa như bão này, khí thế của Lâm Tuyển giống như muốn đem cô ăn sạch. Ôn Nhung giãy dụa, dùng lực đẩy Lâm Tuyển ra, vất vả lắm mới tránh đầu ra được, Lâm Tuyển lại kéo lấy cằm cô hôn tiếp xuống.
Khi nụ hôn lại được đặt xuống lần nữa, Ôn Nhung mê muội luôn.
Lâm Tuyển ôm lấy cô, nhiệt độ trên môi thiêu đốt, răng, đầu lưỡi, giống như muốn hòa tan trong nhiệt độ như vậy. Ôn Nhung vẫn còn đang giãy giụa, Lâm Tuyển lại túm lấy tay cô áp vào trong ngực. Đã từng thấy người ta hôn nhau, chưa từng thấy qua tự mình hôn bao giờ, Ôn Nhung toàn thân căng thẳng, Lâm Tuyển khẽ vuốt ve sau lưng cô, từ từ, cô dần dần thả lỏng, sau đó, bên trong phòng hoàn toàn yên tĩnh, những đám bụi trong không khí nhiễm ánh sáng mặt trời, khiến cho cảnh này trở nên mông lung, động lòng trong nháy mắt.
Sau đó, Ôn Nhung nghĩ, vẫn là lúc này tốt, ít nhất anh ta còn biết dịu dàng.
Khi Lâm Tuyển buông cô ra, Ôn Nhung không khỏi run một cái, cảm thấy có chút lạnh. Cô ngây ngẩn cúi đầu, mắt nhìn chằm chằm mặt đất, giống như đi gió về mây, đầu choáng váng, có chút mờ mịt.
Lâm Tuyển nâng mặt cô lên, tầm mắt của cô lúc đầu không có tiêu điểm, sau đó từ từ đối diện với ánh mắt anh ta, ngay sau đó là tức giận đúng như dự đoán. Ôn Nhung dùng sức gạt tay anh ta ra, liên tiếp lùi về phía sau hai bước, nghĩ một chút lại thấy không đúng, tiến lên một bước liều mạng đẩy anh ta một cái.
“Biến thái!”
Lâm Tuyển tiếp nhận danh từ này không chút ngại ngùng, anh ta sửa lại chiếc áo có chút nhàu nhĩ, giống như không có chuyện gì xảy ra kéo tay Ôn Nhung, ghé lại bên tai cô nói: “Đi xem phim thôi.”
Khí nóng thấm vào lỗ chân lông, khiến cho cô run rẩy, Ôn Nhung nóng đến mức da đầu tê dại, vội vàng né tránh: “Ai muốn đi xem phim với anh.”
Lâm Tuyển cười cười, không để ý chút nào kéo tay cô, Ôn Nhung vặn rồi vặn, lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi, vẫn tránh không thoát. Tay của cô bị anh ta hoàn toàn nắm lấy, lúc này cô mới giật mình kinh ngạc, thì ra