Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gặp Phải Tôi Em Thật Bất Hạnh

Gặp Phải Tôi Em Thật Bất Hạnh

Tác giả: Tội Gia Tội

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341774

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1774 lượt.

sẽ kết hôn với ba em?”
“Ba em nói, ba bảo em hãy nhanh chóng tiếp nhận sự thực cô sẽ trở thành mẹ kế của em.” Lâm Tử Hào già đời thở dài một tiếng. “Một sự thực phũ phàng.”
Ôn Nhung tự động bỏ qua lời của thằng nhóc, nhân cơ hội hỏi tới: “Vậy em muốn ai làm mẹ kế hả? Văn Lam?”
Lâm Tử Hào chợt sửng sốt, cảm xúc trong đôi mắt to chợt lạnh lẽo, một lúc sau, cậu nhóc cắn cắn môi nói: “Em không thích cô ta.”
“Tại sao? Cô thấy cô ấy rất đẹp, lại dịu dàng. Cô ta là tình nhân của ba em?”
“Bà cô xấu xa, đừng nói lung tung!” Lâm Tử Hào hung tợn nói, “Cô tốt nhất là túm được trái tim của ba em, nếu không chưa đợi cô lấy được ba cũng đã bị đá rồi.”
Tường lửa của Ôn Nhung càng thêm mạnh mẽ, cô quay đầu nghi hoặc: “Em cảm thấy ba em thực sự muốn kết hôn với cô sao?”
Lâm Tử Hào khinh bỉ nói: “Cha em từ trước tới nay chưa bao giờ làm chuyện nhàm chán, không rảnh đùa giỡn với cô.”
Ôn Nhung lấy được câu trả lời khiến người ta hài lòng, cười híp mắt xoa xoa đầu Lâm Tử Hào, nhẹ nhõm nói: “Cậu với ba cậu đều có một đống khuyết điểm, cha cậu tìm mẹ kế thay cho cậu đúng là không dễ dàng.”
Trừ thanh niên tốt thời đại vừa khoan hồng lại vừa độ lượng như cô ra, còn ai có thể chịu nổi hai cha con biến thái nhà này chứ.
Sau tiết học này, tâm tình Ôn Nhung cũng trở nên thoải mái.
Mắt thấy tiết trời ngày càng ấm, hoa cải tươi cười đón gió xuân, khắp nơi rộn ràng, từ tháng tư chuyển qua tháng năm, người ta thi nhau kết hôn, uống rượu mừng giống như đi chợ. Ôn Nhung cũng nhận được một tấm thiệp cưới của một người bạn trung học, không khỏi liên tưởng đến chuyện Lâm Tuyển nói tháng năm sẽ tổ chức lễ đính hôn của bọn họ. Chuyện này trước đây Ôn Nhung hết sức phản đối, cũng không chú ý đến nghi thức này rốt cuộc đã được chuẩn bị đến đâu rồi, nhưng mà bây giờ cô thực sự cần phải cân nhắc cân nhắc cho tử tế.
Như Bích cô nương nói cho cô mấy câu khuôn vàng thước ngọc, cô nàng này vẫn còn có chút căng thẳng. Mặc dù cô nàng luôn la hét muốn Ôn Nhung lấy Lâm Tuyển, chỉ sợ cô không ai đến rước, nhưng trở lại thực tế, Như Bích cô nương thu hồi bộ dáng háo sắc, nghiêm nghị dạy dỗ Ôn Tiểu Nhung: Thích, trước tiên bà cứ giữ trong lòng, không cần vội vã đi ôm bắp chân người ta làm gì, thái độ chuyển biến quá nhanh sẽ khiến cho mấy anh già lên mặt, có thể thử chung đụng với anh ta nhiều một chút, nắm giữ quyền chủ động là điểm mấu chốt để nắm giữ phần thắng trong quan hệ yêu đương, nhất là đối mặt với chủng loại ưu việt như Lâm Tuyển.
Đối với câu cuối cùng kia Ôn Nhung thực sự không dám gật bừa, nhưng mà trên cơ bản Ôn Nhung sâu sắc thừa nhận.
Cho nên, khi cô nhận được điện thoại của cha nói Lâm Tuyển đến thăm, muốn cô mau chóng trở về, Ôn Nhung cố ý về trễ nửa giờ, trước khi đi còn ở trong phòng rửa tay nhìn gương luyện tập cơ mặt. Cho nên, chờ đến lúc cô bước vào cửa nhà, lập tức phát hiện ra vẻ mất kiên nhẫn của cha, Lâm Tuyển cũng không nói gì, đang làm khách quý ngồi trên ghế, thưởng thức trà thượng hạng cha cô tiến cống, thấy Ôn Nhung vẫn cười cười với cô như thường.
Đều nói bạn của ngày hôm qua không phải bạn của ngày hôm nay, bạn của ngày hôm nay cũng không phải là bạn của ngày mai. Ôn Nhung đã lĩnh hội được ý nghĩa tầng thứ nhất, khoảnh khắc khi Lâm Tuyển mỉm cười, cô thậm chí có chút bối rối, đôi mắt nhỏ đảo loạn, không dám nhìn thẳng vào khuôn mặt anh tuấn của anh ta.
Lúc này, cha Ôn đã hùng hổ nghiêm mặt khiển trách: “Con nhìn xem mấy giờ rồi, cha đã bảo con lập tức gọi xe tới đây sao, để cho Lâm tiên sinh đợi lâu như vậy thực là xấu hổ.”
Ôn Nhung phất tay, cực bất đắc dĩ nói: “Trên đường kẹt xe.”
Lâm Tuyển đứng ra làm người tốt: “Lần sau tôi đi đón cô ấy là được.”
Cha Ôn xoa xoa tay, vội nói: “Vậy sao được…”
“Nhung Nhung chẳng mấy chốc sẽ đính hôn với tôi, tôi đi đón cô ấy cũng là chuyện nên làm.”
Lời này nói ra khiến cho cha Ôn lập tức mặt mày hớn hở, Ôn Nhung hồi tưởng lại màn luyện tập trong phòng rửa tay, cố gắng điều chỉnh gương mặt đến 20 độ, ôn hòa.
Trong lúc nói chuyện, bữa tối cũng đã được chuẩn bị xong, mọi người đều ngồi xuống, Ôn Tuyết không quan tâm đến Ôn Nhung, hai chị em ngồi song song, Lâm Tuyển trước khi ngồi còn vô cùng lịch sự giúp Ôn Nhung kéo ghế, sau đó mới vòng qua phía đối diện ngồi xuống, phong độ của người đàn ông trưởng thành bộc lộ không sót tí nào.
Ôn Tuyết cười nói: “Anh rể thực biết săn sóc.”
Ôn Nhung nhàn nhạt nói: “Đừng gọi linh tinh.”
“Vậy có là gì, dù sao hai người cũng sắp đính hôn rồi.”
Cha Ôn cũng gật đầu nói: “Hôm nay Lâm tiên sinh tới đây chính là muốn bàn bạc chi tiết chuyện đính hôn với chúng ta. Tiểu Nhung, con có ý kiến gì thì nói ra, Lâm tiên sinh sẽ đáp ứng con hết.”
Ôn Nhung nhanh chóng đáp: “Không có ý kiến gì.”
“Aiz, tôi đã bảo là đứa con gái này sẽ chẳng có ý kiến gì đâu mà.” Cha Ôn thực ra cũng là thuận miệng mà hỏi, sau đó lập tức tươi cười đầy mặt thảo luận chi tiết với Lâm Tuyển, “Cũng chỉ là đính hôn, không cần làm phức tạp lắm, tôi cảm thấy mời bạn bè người thân là đủ rồi.”
“Được, dù sao tổ chức trên


Pair of Vintage Old School Fru