Tác giả: Tội Gia Tội
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341767
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1767 lượt.
ng tới, một người thì chủ động một thì bị bắt buộc, làm bạn trai bạn gái tương thân tương ái giữa đường lớn.
Ôn Nhung kiên nhẫn chờ xe buýt, đồng thời nhẫn nại thỉnh thoảng quan sát các loại ánh mắt nghi kỵ của mấy cô nàng đang nhìn bọn họ. Sau đó, cô nghe thấy cách đó không xa có một cô bé nói với bạn mình: “Không giống em gái lắm, càng không thể nào là con gái, là bạn gái?”
Sau đó nữa, cô lại nghe thấy câu trả lời khiến người ta hộc máu của cô bạn kia: “Quá viển vông, mình tình nguyện tin tưởng chị đó là tài xế của anh ta.”
Xuân về hoa nở, vốn là thời cơ tốt để hẹn Đoạn Như Bích đi chỗ nào đó lười biếng một chút, đáng tiếc mấy ngày hôm nay con bé kia áp bức cô gắt gao, cô không muốn cả buổi chiều đều để cho cô nàng kia tẩy não: gả cho Lâm Tuyển tốt thế nào. Ôn Nhung một mình đi tới trường trung học cũ, đám màu mè lòe loẹt hôm kỷ niệm thành lập trường đã được dỡ xuống, khôi phục lại vẻ trầm ổn trang nghiêm như trước, Ôn Nhung xin chú bảo vệ quen biết cho vào thăm trường.
Hôm đó quá vội, lại bị mấy quả ngư lôi ngầm của Lâm Tuyển khiến cho nổ đom đóm mắt, cũng không kịp thăm lại trường cũ cho tử tế. Ôn Nhung bước chầm chậm dưới bóng cây, xuyên qua hành lang dài, mấy cô bé mặc đồng phục đang ôm bài thi đi qua bên người cô, khiến cho mấy dây thần kinh không nhạy cảm lắm của cô chợt xúc động, yên lặng đứng một lúc, không biết nghĩ đến cái gì, sau đó, Ôn Nhung ngẩng đầu lên nhìn khu nhà trước mặt.
Sau khi cung thể thao mới được xây xong, khu thể thao cũ cũng không còn được sử dụng nữa. Muốn cải tạo lại, công trình quá lớn, nhà trường cũng chỉ có thể tạm thời gác lại, để làm chỗ dự bị cho một số hoạt động. Lúc này đang là giờ học, sân trường yên tĩnh vô cùng, bên trong nhà thể chất lớn như vậy, lại chỉ có một mình cô….. A, còn có một người, người kia đứng trước điểm nhảy cao, bóng lưng nhìn có chút quen mắt, giống như một cây trúc thẳng đứng, khá cao lớn.
Anh quay đầu lại, khi thấy Ôn Nhung cũng sững sờ, hai người bốn mắt nhìn nhau một lúc lâu, Ôn Nhung nuốt nước miếng, thốt ra tên người kia: “Phó Tô.”
Nhớ đến bữa ăn ngày hôm đó, có chút lúng túng, nhưng sự kinh ngạc của Phó Tô chỉ thoáng qua, anh nhanh chóng khôi phục lại trạng thái không biểu cảm: “Sao em lại tới đây?”
Ôn Nhung vò vò mái tóc ngắn, cười nói: “À, hôm kỷ niệm thành lập trường em không xem kỹ được chỗ này, hôm nay rảnh nên đến coi. Anh ở đây mới khiến em kinh ngạc đấy.”
Phó Tô rũ mắt xuống im lặng một lúc, thấp giọng nói: “Gần đây vẫn hay nghĩ về chuyện cũ, rất hoài niệm.”
Ôn Nhung không nghi ngờ anh: “Vậy sao, em cũng thế,” Ôn Nhung tùy ý ngồi xuống đệm, thở dài nói, “Mới chớp mắt một cái em đã đi làm rồi, nhớ hồi xưa ngày nào cũng tập luyện ở đây, sau khi Như Bích tan học xong sẽ chạy tới tìm em, anh có lúc cũng giúp em mang đồ ăn tới.”
Nghe đến đó, Phó Tô nheo mắt lại, vẻ mặt nhu hòa đi không ít: “Em thích ăn thịt nhất, nhất là thịt nướng, tôi phải đến tận quán thịt nướng đầu đường mua thịt xiên cho em, sau đó mỗi lần em đều ăn mười xiên liền.”
Bắt đầu nhớ lại như vậy mới thấy, quan hệ bọn họ ban đầu rất tốt, tự bản thân Ôn Nhung cũng không nhịn được cười: “Tiêu hao năng lượng tương đối nhiều, ăn đương nhiên cũng nhiều, ha ha. Nhưng mà em vẫn thích cuộc sống khi đó, em chỉ cần nghĩ đến sau này có thành tích mới là tốt rồi, buồn phiền cũng tương đối ít, sau khi đi làm rồi thì khác.”
Phó Tô nhìn khuôn mặt tươi cười của cô, môi mỏng khẽ mím lại: “Khi đó, ít nhất cũng vui vẻ. Bây giờ có quá nhiều chuyện không theo ý bản thân.”
Ôn Nhung tò mò: “Sao vậy, anh có chuyện gì không theo ý bản thân?”
“Tôi đang nói em.”
Ôn Nhung ngẩn người: “Em?” Cô lập tức phản ứng kịp, “Anh nói Lâm Tuyển sao?”
Phó Tô ngồi xuống bên cạnh cô, nhà thể chất vắng vẻ, hai bọn họ ngồi sóng vai, ánh mặt trời xuyên qua hơn chục ô cửa sổ cao cao hai bên tường, đổ xuống sàn nhà màu lá cọ một tầng sáng vàng óng, những đám bụi vàng nhẹ nhàng nhảy múa trong không khí, trong thoáng chốc như chồng lên những buổi chiều đã qua trước kia.
Chẳng qua là bọn họ đều không còn là những đứa trẻ mặc đồng phục học sinh kia nữa, trong tay cô cũng sẽ không còn hộp đựng thức ăn, trong tay anh cũng sẽ không có bài thi.
Phó Tô nhìn ánh nắng trên sàn nhà, đột nhiên hỏi: “Chúng ta là bạn bè sao?”
“Dĩ nhiên, cái này còn phải hỏi sao.” Ôn Nhung suy nghĩ một chút, lại nói thêm một câu, “Chúng ta là bạn bè cả đời.”
Bạn bè cả đời, từ thanh mai trúc mã, đến chồng của em gái tương lai, sự trói buộc như vậy sẽ còn kéo dài rất lâu rất lâu nữa, Ôn Nhung nghĩ vậy, Như Bích nói cô là kiểu người cầm được thì cũng buông được, cho dù là khi đó biết mối tình đầu của mình đã thất bại, cô cũng không nhỏ lấy một giọt nước mắt, cô cảm thấy mình còn chưa đạt được đến cảnh giới cao như vậy, chẳng qua là trời sinh cô không được nhạy cảm, cũng hiểu được cuộc sống không hoàn mỹ thì cần phải có một nội tâm mạnh mẽ để bù đắp.
Ví như, với tình yêu, chúng ta đã là hồi ức, vẫn phải đi về phía trước.
Tình yêu chân thành là gì, đây là một câu hỏi không có lời giải, mỗi