pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gặp Phải Tôi Em Thật Bất Hạnh

Gặp Phải Tôi Em Thật Bất Hạnh

Tác giả: Tội Gia Tội

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341771

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1771 lượt.

tay của cô nhỏ như vậy, tay anh ta lại lớn như vậy.
“Đi thôi.”
Lâm Tuyển khẽ hôn lên trán cô, Ôn Nhung nghiêm mặt quay đầu, nhưng vẫn để anh ta dắt ra khỏi nhà thể chất.
Phim kể về cái gì, Ôn Nhung hoàn toàn không xem được tí nào, chỉ biết là trên màn hình có một chàng trai, còn có một cô gái, hai người lúc đầu rất tốt đẹp, đoạn giữa chợt chia ly, cuối cùng chẳng hiểu sao lại tốt đẹp, cô không nhịn được nghiêng đầu nhìn người đàn ông bên cạnh, anh ta xem rất chăm chú, cũng cười theo tình tiết của bộ phim, Ôn Nhung thu hồi tầm mắt, tiếp tục ngẩn người.
Sau khi ăn tối, Lâm Tuyển đưa cô về nhà, Ôn Nhung buồn bực không lên tiếng mở cửa xe, Lâm Tuyển kéo cô lại.
Con ngươi màu nâu nhạt trong cặp mắt hoa đào trầm lạnh, anh ta nói: “Không có lần sau, em là vị hôn thê của tôi.”
Ôn Nhung chẳng hiểu ra sao: “Cái gì?”
Lâm Tuyển vươn tay chạm lên đôi môi còn hơi sưng đỏ của cô: “Suy nghĩ thật kĩ.”
Ôn Nhung lui về phía sau tránh, gáy đập mạnh vào ghế dựa, đau đến nhe răng, Lâm Tuyển buồn cười nói: “Nhung Nhung, đừng kích động như vậy, tôi sẽ không làm gì em.”
Anh ta trong lời có ý đưa mắt lướt qua môi cô, Ôn Nhung buồn bực, nhanh chóng xuống xe, cũng không thèm quay đầu vọt thẳng vào nhà.
Cả một tối, Ôn Nhung ôm gối ôm ngồi trên ghế sa lon chịu đựng cho đến khi trời sáng, Đinh cô nương đầu tiên cứ lượn quanh người cô, giống hệt như một con ong mật vo ve vo ve, có chút căm phẫn đầy mình, vấn đề của cô nàng thì chỉ có một, chị và Lâm Tuyển thật sự ở chung một chỗ?
Sau đó vấn đề này giống hệt như ma chú quấy rầy Ôn Nhung cả một buổi tối. Ngày thứ hai, Ôn Tiểu Nhung treo đôi mắt thâm quầng đứng trước cửa nhà Đoạn Như Bích.
Như Bích cô nương còn đang buồn ngủ, vừa mở cửa đã sợ hết hồn: “Tiểu Nhung?”
Như Bích cô nương dụi dụi mắt, còn không phải Ôn Tiểu Nhung sao, tránh cô nửa tháng, giờ lại tự chui đầu vào rọ. Như Bích cô nương nhất thời tỉnh như sáo, kéo Ôn Nhung chạy vào phòng ngủ, khóa trái cửa, tiến lên chèn ép: “Thành thực khai mau!”
Cô đã nghĩ xong xuôi rồi, nếu như Ôn Tiểu Nhung dám can đảm chống cự, Đoạn Như Bích quét mắt nhìn khắp ngóc ngách trong phòng, định tìm một hai loại vũ khí tàn khốc, ai ngờ Ôn Tiểu Nhung im lặng hai giây, chợt nhướn mày, nghiêm trang nói: “Tôi thấy, tôi coi trọng ông chú mất rồi.”
“…”
Vẻ mặt đe dọa của Như Bích cô nương còn chưa kịp thu hồi lại, lập tức biến thành vẻ khiếp sợ, lúc biến đổi có chút vặn vẹo.
Ôn Tiểu Nhung không để ý đến sự thất thố của cô nàng, nói tiếp: “Bích Bích, tôi không bình thường.”
“…Cái gì.. cái gì không bình thường?” Đoạn Như Bích kích động đến mức nói liên hồi, “Từ từ. Lần trước không phải đánh chết cũng muốn vạch rõ ranh giới với anh ta sao, bà nhảy cóc nhanh quá, sao đột nhiên đã coi trọng anh ta?”
Vẻ mặt Ôn Nhung cũng đầy rối rắm, đôi mắt thâm quầng khiến cho cô nhìn rất tiều tụy, phụ nữ khốn khổ vì tình luôn không được xinh đẹp: “Trước tôi vẫn thấy mình không bình thường cho lắm, có một loại cảm giác kỳ quái với Lâm Tuyển, sau đó hôm qua đã nghĩ thông ra một chút.”
“Bà xác định?”
Phương diện này của Ôn Tiểu Nhung đầu óc rất trì độn, Đoạn Như Bích biết rất rõ, đối với sự thông suốt bất ngờ của cô bạn này, cô thực sự hoài nghi sâu sắc…
“Ánh mắt của bà như vậy là kiểu gì hả…”’
“Hoài nghi. Bà có biết cái gì gọi là thích không?”
“…Nói thừa.”
“Thích giống như thích Phó Tô sao?”
Ôn Nhung sau khi sửng sốt, vẻ mặt đau thương: “Đoạn Như Bích!”
“Tiểu Nhung, lần này cuối cùng bà cũng ngộ ra rồi!” Như Bích cô nương chợt nhảy lên giường, cầm gối đầu đập Ôn Nhung, “Cho nên quyết định đính hôn?!”
Ôn Nhung hất gối đầu ra, chỉnh lại đám tóc mai rối loạn: “Không.”
“Vì sao? Bà thích anh ta, anh ta muốn kết hôn với bà, đây chẳng phải là trời cao tác hợp sao?” Như Bích cô nương kêu lên, “Chẳng lẽ bà còn nhớ đến Phó Tô? Đừng thế mà, mối tình đầu đúng là rất khó quên, nhưng đã là thịt trong bát người khác rồi, bà cứ ôm cho chắc cái bát của mình đi.”
“Ách, là còn chưa tới mức như vậy.” Ôn Nhung quay đầu đi, nghĩ đến Phó Tô chiều hôm qua, nhẹ nhàng cười: “Bà đừng khẩn trương, mười năm, cho dù tôi không buông được, thời gian cũng sẽ khiến tôi buông tha.”
Đoạn Như Bích quàng lấy cổ cô cảm khái nói: “Hiếm khi bà có thể nói ra mấy câu triết lý như vậy. Bà nghĩ được như vậy là tốt rồi. Con người không thể cứ treo cổ ở một cái cây mà chết được, phải nhìn về phía trước, bà xem, giờ bà phải quấn chặt lấy cây đại thụ kia. Tôi thấy Lâm Tuyển rất tốt, bây giờ bà cũng thấy thế rồi đúng không?” Đoạn Như Bích cười xấu xa, “Sao bà xác định được, nói cho tôi nghe coi.”’
Ôn Nhung hàm hồ đáp: “Xác định là xác định thôi.”
Đoạn Như Bích nâng cằm cô lên, ánh mắt sắc bén: “Đừng có giỡn trò này với tôi, mới sáng sớm đã chạy đến đây nhất định là có đột phá trọng đại, nói không hả!”
“Lúc anh ta hôn tôi,” Ôn Nhung cân nhắc lại từ ngữ, “Tôi có thể đón nhận, không chán ghét.”
“Anh ta hôn bà?” Hai mắt Như Bích cô nương loáng cái đã sáng lên, “Nhưng mà tiêu chuẩn của bà thấp quá đấy.”
Ôn Nhung xem thường: “Thật