Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gặp Phải Tôi Em Thật Bất Hạnh

Gặp Phải Tôi Em Thật Bất Hạnh

Tác giả: Tội Gia Tội

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341765

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1765 lượt.

cười không ngừng, mắt điếc tai ngơ, ngay sau đó bên tai truyền đến giọng nói có chút hả hê: “Này, nhà em sắp phá sản.”
Cô tiếp tục cười điên cuồng, tiện miệng đáp lại một câu: “Ừ.”
Giọng nói của Lâm Tuyển to hơn: “Nhà em sắp phá sản.”
“…Ừ:”
Lâm Tuyển chờ một lúc, ưu nhã cúi người xuống, rút nguồn điện, cười giống hệt một con hồ lý: “Nếu em cầu tôi…”
Ôn Nhung nhìn màn hình đen sì bình tĩnh, sau đó vẻ mặt khinh bỉ nói: “Anh có cầu tôi cầu anh, tôi cũng không cầu.”
Lâm Tuyển nguy hiểm nheo mắt lại, cười uy hiếp nói: “Em muốn cha mẹ và em gái em lấy trời làm nóc, lấy đất làm nhà đáng thương như vậy sao, nếu em cầu tôi mà nói, tôi cũng có thể xem xét chi ra vài triệu vài ngàn gì đấy… Điều kiện tiên quyết là đính hôn với tôi.”
Được rồi, đề tài cuối cùng lại vòng về cái này.
“Em tôi cái đầu, chú à, chú có bệnh sao, ” Ôn Nhung cuối cùng không nhịn được liếc xéo, “Tôi đã sớm muốn hỏi, chuyện nhà tôi phá sản thì liên quan quái gì đến chú.”
Khuôn mặt tươi cười của Lâm đại gia triệt để đen như mực, nhưng mà hắn vĩnh viễn sẽ không để cảm xúc thực sự nơi đáy lòng bộc lộ ra ngoài, cho nên mặt đen chẳng qua chỉ thoảng qua trong chốc lát đã biến mất, hắn lại cười nói: “Xem ra nửa tháng rồi em vẫn chưa nghĩ thông. Như vậy đi, trước xem qua mấy món quà tôi mang cho em đã.”
Uy hiếp không được thì dụ dỗ, cứng mềm hai tay đều tóm.
Lâm Tuyển lấy mấy cái túi hắn mang tới ra, cái nào cũng đẹp đẽ, sau đó từng chiếc hộp tuyệt đẹp tinh xảo hiện ra trước mặt Ôn Nhung, nhìn qua thì có túi xách, có quần áo, có giày dép, có đồ trang sức đeo tay, có nước hoa.
Ôn Nhung nhìn lướt qua, đoán chừng mấy thứ đồ này cộng lại cũng phải bằng tiền cô không ăn không uống trong sáu năm, đấy là còn trả trước cả lương.
Ôn Nhung đá đá cái túi dưới chân: “Đây là cái gì?”
“Quà.”
“Đưa mấy thứ này cho tôi làm gì?”
“Tặng quà cho vị hôn thê, cần lý do sao?”
Ôn Nhung không mặn không nhạt nói: “Mấy thứ này chỉ cần có tiền là mua được, chắc anh cũng tặng mấy cô tình nhân như vậy hả. Đáng tiếc, không phải cô gái nào cũng thích túi hàng hiệu, giày hàng hiệu, anh thấy tôi dùng mấy thứ như vậy bao giờ chưa?”
Lâm Tuyển chợt hiểu ra: “Chẳng trách Lam Lam nói em sẽ không thích mấy thứ này, thì ra là như vậy, Nhung Nhung là cô gái đặc biệt, tôi biết.”
Khóe miệng Ôn Nhung giật giật: “Mấy thứ này là do cô Văn Lam chọn?”
Lâm Tuyển nói rất tự nhiên: “Đi châu Âu lần này chỉ có mình cô ta là nữ.”
Ôn Nhung quay mặt đi: “…. Mang đi, đứng có để ở nhà tôi cho chướng mắt.”
“Tôi đem về cũng chẳng dùng đến, em có thể tặng bạn, ừm, ví dụ cô giáo Đinh.”
Mỗi câu nói của Lâm Tuyển hôm nay đều khiến cho Ôn Nhung chán ốm: “Không cần, tôi không thích, anh đem về, thích cho ai thì cho.”
“Tôi tặng cho em.”
“Tôi không thích!” Nói chuyện với người già thật là mệt mỏi, nói mấy lần mà chẳng hiểu ra gì cả!
“Vậy em thích gì?”
“Chú à, ” Ôn Nhung thở dài, “Mấy cô tình nhân trước của chú đều dùng tiền đúng không, cho nên chú chẳng có chút quan niệm nào về tình yêu cả.”
Lâm Tuyển cũng không phủ nhận: “Vậy em biết yêu thế nào sao?”
Khác biệt ôi khác biệt, Ôn Nhung vỗ bàn, lấy tư thế của giáo viên, không ý thức được mình lại rơi vào cái vòng luẩn quẩn Lâm Tuyển đã bố trí: “Chưa ăn thịt heo thì cũng gặp heo chạy chứ? Có biết cái gì gọi là hẹn hò không,” Ôn Nhung đem những nội dung vừa khoa trương lại giả tạo trong phim truyền hình, tiểu thuyết ngôn tình liệt kê ra một lần, “Hẹn hò thì phải đầy đủ như xem phim, đi dạo phố, ăn quà vặt, du lịch…”
“Du lịch tạm thời không kịp rồi, vậy chúng ta trước đi xem phim, dạo phố đi.”
“… Cái, cái gì?”
Lâm Tuyển kéo rèm cửa sổ ra ánh mặt trời tranh nhau tràn vào trong nhà: “Khí trời tốt như vậy, chúng ta đi hẹn hò đi.”






Mỗi cô gái đều có giấc mơ về mối tình đầu của mình. Đó nhất định đều là một giấc mơ được bao bọc bởi màu hồng, có vô số bong bóng, khiến người ta được bao phủ trong mùi thơm ngọt ngào chết người. Đó cũng có thể là một giấc mộng đầy tiếng nhạc du dương, giống như nhịp đập của trái tim phảng phất bên tai, khiến cho khuôn mặt bừng lên độ nóng ngượng ngùng.
Trong giấc mộng mối tình đầu của Ôn Nhung là một bóng hình mơ hồ, cô đã từng thử tưởng tượng đến Phó Tô, nhưng mà thật không biết xấu hổ suy nghĩ mãi liền mê man ngủ thiếp đi. Nhưng mà có thể khắng định là, tuyệt đối không phải giống hình tượng của người đang đứng bên cạnh cô bây giờ.
Ôn Nhung mặc một thân quần bò áo phông bình thường, khoác thêm một cái áo da, phong cách thoải mái trẻ trung, mà vị đang đứng bên cạnh cô đây, đồ tây có thể quẹt hỏng cả thẻ tín dụng của Ôn Nhung, từ cà vạt đến ống tay áo, từ đồng hồ đến giày da, là một hình mẫu tiêu chuẩn của một doanh nhân thành công. Ôn Nhung và Lâm Tuyển đứng chung một chỗ, quần áo trên người lập tức từ thoải mái biến thành lôi thôi lếch thếch, gương mặt từ bình thường biến thành kinh khủng đập vào mắt, quần chúng không rõ chân tướng tuyệt đối không nghĩ bọn họ là một đôi, còn là đang hướ