Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gặp Phải Tôi Em Thật Bất Hạnh

Gặp Phải Tôi Em Thật Bất Hạnh

Tác giả: Tội Gia Tội

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341784

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1784 lượt.

c kỳ này của bọn nhỏ, còn có đủ loại văn bản giáo dục lẻ tẻ của trường học.
“Cô giáo Ôn, cần tôi giúp một tay không?”
Thầy giáo Tiểu Tần thực là tri kỷ, toàn thân cao thấp đều rực lên ánh sáng huy hoàng của tấm gương giáo viên tốt.
Ôn Nhung đem một xấp phiếu điểm đặt lên tay anh ta: “Vậy nhờ anh.”
Cô và thầy Tiểu Tần lâu lắm rồi chưa nói chuyện, chẳng biết tại sao dạo trước thầy Tiểu Tần luôn dùng ánh mắt tương đối u buồn nhìn cô, giờ thấy ấy chủ động đến gần, cô đương nhiên rất vui vẻ.
“Cô giáo Ôn, dạo này sao không thấy cô đến phòng tập vậy?”
Hai người một trái một phải đứng tán dóc.
“Trong nhà có chút việc, tuần nào anh cũng đi sao?”
“Đúng vậy, chỗ đó điều kiện rất tốt.” Thầy Tiểu Tần lơ đãng phát tài liệu, “Tuần nay cô có đi không?”
“Có, không rèn luyện cả người sẽ không thoải mái.”
“Tôi cũng đang định đi, lúc nào cô đi, hay là để tôi qua đón cô?”
“Được, tôi chắc là khoảng tầm 9 giờ sáng.”
Thầy Tiểu Tần xấu hổ cười cười: “Được rồi, vậy lúc đó tôi qua đón cô. A, cô chờ một chút.”
Thầy Tiểu Tần rời đi một lát, lúc về trong tay đã có thêm một chai nước.
“Nhìn cô bận đến đổ cả mồ hôi kìa, này.”
Thầy Tiểu Tần đúng là thiên sứ, chai nước trên tay anh ta cũng đáng yêu hơn cả số tiền một đồng rưỡi, Ôn Nhung đang muốn cảm kích nhận lấy chai nước, một bàn tay từ trên trời rơi xuống lại chặn trước cô.
“Nhung Nhung, lời tôi nói sao em không nhớ kỹ vậy.”






Ôn Nhung ngạc nhiên, sao Lâm Tuyển lại đến đây?
Theo nguồn tin đáng tin cậy, mỗi lần họp phụ huynh, phụ huynh của Lâm Tử Hào đều không xuất hiện, hoặc là vắng mặt, hoặc là để cho trợ lý đến, cho nên khi Lâm Tuyển tiến vào phòng học, ngay cả Đinh cô nương đang bị cảm mạo xâm lược đến buồn ngủ cũng phải chấn động một hồi, mà những vị phụ huynh khác trong phòng, nhất là phái nữ, còn chưa kịp nhìn phiếu điểm trong tay có mấy quả trứng vịt, tất cả miệng đều đã há to bằng quả trứng vịt.
Cho nên, sức quyến rũ của chú Lâm không phải chỉ có cái vỏ.
Lại gặp người này, thầy Tiểu Tần dù có đúng mực đến mấy cũng không thể không hoang mang nhíu mày. Người này đúng là âm hồn bất tán, kiên trì không ngừng lượn xung quanh cô giáo Ôn, ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy anh ta, thầy Tiểu Tần đã thấy đây nhất định không phải là một người đàn ông tốt lành gì, nhưng sao bây giờ anh ta lại đổi gọi cô giáo Ôn thành Nhung Nhung? Chẳng lẽ những lời đồn kia đều là thật?
Ôn Nhung phục hồi tinh thần lại: “Sao anh lại tới đây?”
Sau khi Lâm Tuyển cản trở giao thông năm phút, mới từ từ bước vào phòng học, ngồi xuống chỗ ngồi của con trai. Người chân dài, chen chúc ở một cái bàn bé tí thực uất ức, nhưng Lâm Tuyển ngồi không thôi cũng ngồi ra khí thế của tổng tài (nói nhảm, người ta vốn đã là tổng tài, tiền nhiệm tổng tài cũng vẫn là tổng tài) . Hắn tùy ý lật giở phiếu điểm của Lâm Tử Hào, thực ra không cần nhìn cũng biết thằng bé này nếu có môn nào không đạt một trăm điểm, chưa đợi hắn lên tiếng, thằng bé đã tự ngược trước.
Lâm Tuyển ngẩng đầu nhìn Ôn Nhung đang bận tối mắt ở cửa, cô vẫn đang giải thích với thầy Tiểu Tần sắc mặt tái nhợt, vị giáo viên trẻ kia coi như cũng là nhân tài tố chất được đào tạo từ đại học bồi dưỡng ra, dưới sự đả kích như vậy mà vẫn chống đỡ được, còn đứng ở đó làm tấm gương nhân dân.
“Cho nên, anh đừng để ý, con người anh ấy có điểm hay tự cho mình là đúng, cuối tuần chúng ta cứ đi tập cùng nhau thôi.”
“Không được.” Thầy Tiểu Tần cảm nhận được trong phòng có một luồng ánh mắt lạnh lẽo, lập tức giải quyết đống phiếu điểm trong tay một cách qua quýt, sau đó lẩn mất, “Cô giáo Ôn, lát nữa tôi còn phải viết báo cáo về họp phụ huynh, tôi đi chuẩn bị trước.”
“A, được.”
Ôn Nhung tiếp tục làm hết trách nhiệm hoàn thành công việc của cô, bỗng nhiên một khuôn mặt xuất hiện trước mặt cô, vị phụ huynh học sinh này nhìn thật nhiệt tình, Ôn Nhung như máy lựa ra một tờ phiếu điểm của học sinh, đưa cho đối phương.
“Ôn Nhung, cậu không nhận ra mình à?”
“…???”
Năng lực ghi nhớ người Ôn Tiểu Nhung không tốt, đã từng nhận lầm Dư Văn Nhạc thành Trần Quán Hy, lúc vụ scandal ảnh nóng xảy ra cứ chỉ thẳng về phía Dư Văn Nhạc mà mắng, sau đó nhận phải sự khinh bỉ dào dạt như đại dương của Như Bích cô nương.
“Cô là?”
“Này, không phải chứ, là mình này, Giai Giai!”
Ôn Nhung bừng tỉnh, lộ ra vẻ mặt mừng rỡ, “Bành Giai Giai?”
Giai Giai là một cái tên rất bình thường, hai mươi mấy năm Ôn Nhung sống gặp cả thảy năm người tên là Giai Giai, mà Giai Giai này tuy rằng không phải người có quan hệ tốt nhất với Ôn Nhung, nhưng lại là người đặc sắc nhất ——- một cô nàng 160 cân, Ôn Nhung đứng ở bên cạnh cô nàng đã từng chẳng khác nào cái sào phơi quần áo. Nhưng mà nhìn cô ấy bây giờ xem, làm gì có tí thịt nào, vóc người chẳng quá đẹp ấy chứ.
“Cậu là phụ huynh của Bành Suất?” Ôn Nhung nhốn nháo, nếu mà đúng vậy, chẳng lẽ cô ấy đã có đứa bé này từ hồi trung học rồi?
“À à, mình là chị nó, ba mẹ mình hôm nay có việc.”
Ôn Nhung thở phào nh


Polly po-cket