Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gặp Phải Tôi Em Thật Bất Hạnh

Gặp Phải Tôi Em Thật Bất Hạnh

Tác giả: Tội Gia Tội

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341919

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1919 lượt.

ẹ nhõm: “À, thì ra là vậy.”
“Đúng rồi, người vừa nãy đó, bạn trai cậu hả?”
Bành Giai Giai dẩu dẩu môi nhìn về phía đầu kia của phòng học, Ôn Nhung bấn: “Cái này….”
“Mình vừa mới nghe được, chuyện vui của cậu cũng sắp rồi phải không? Ngày kia là ngày uống rượu mừng của Phí Phí, lúc nào thì đến lượt cậu hả?”
“Gì với gì chứ, không có chuyện kia đâu.” Ôn Nhung hàm hồ nói cho qua chuyện, “Cậu vào trước đi, sắp bắt đầu rồi.”
“Thế lúc về tán gẫu tiếp, gặp lại ở tiệc cưới nhé.”
Cuộc họp phụ huynh chính thức bắt đầu, vốn là chẳng có chuyện gì của Ôn Nhung cả, cô có thể công thành lui thân, nhưng chợt nghĩ đến người nào đó còn đang ngồi trong phòng họp, nếu cô cứ đi như vậy, không biết người kia có tức giận hay không đây? Ôn Nhung đang ngồi trong văn phòng ngây người, suy nghĩ một chút, thôi vẫn là chờ anh ta đi.
Tâm lý cô vợ nhỏ này thực không thể chấp nhận được.
Ôn Nhung mở máy tính, định xem phim một chút, lấy thái độ diễn tập ở nhà của Đinh cô nương, không đến hai giờ, cô nàng chắc chắn không thể nào kết thúc cuộc họp được.
Phần giới thiệu của phim kinh dị còn chưa xem hết, bên ngoài cửa đã có người tiến vào.
Ôn Nhung đang hồi hộp xem, tinh thần còn chưa hồi phục lại, cho nên, trong khoảnh khắc cô nhìn thấy Phó Tô, vẻ mặt vẫn cứng ngắc.
“Tôi vừa mới đến thăm bà nội, bà nói tối nay em làm thêm giờ, nên tôi tới xem một chút. Ăn cơm chưa vậy?”
Nói thì nói như vậy, Phó Tô đã đặt xuống một cái túi nhỏ.
Thật đúng là không cần phải nói, đói chứ sao không, vốn là muốn chờ Lâm Tuyển họp phụ huynh xong sẽ cùng anh ta tùy tiện đi ăn cái gì đó.
Ôn Nhung có chút ngoài ý muốn: “Cám ơn, anh ăn chưa? Ăn cùng đi?”
“Ăn rồi.”
Ôn Nhung cũng không khách khí lấy hộp thức ăn ra, các loại thịt hll* gợi lên sự thèm ăn của cô, nhưng mà, trước mặt đối tượng thầm mến trước đây bóc ngắn cắn dài vẫn có chút tâm lý ngại ngùng.
*Hll = hoa lệ lệ = tuyệt đẹp
Ôn Nhung đem tới một cái ghế: “Anh ngồi đi.”
“Không cần, tôi đi luôn bây giờ.”
Phó Tô đứng một lúc, Ôn Nhung nhìn chằm chằm hộp thức ăn không dám động.
Bỗng, trước mặt bay ra một tờ chi phiếu, những mấy con số không lận, Ôn Nhung đếm không hết.
“Làm gì?”
“Chi phiếu.”
Ôn Nhung cầm bút chọc chọc tờ giấy vô cùng quý giá kia: “Em biết, nhưng đưa em chi phiếu làm gì?”
Phó Tô thản nhiên nói: “Nhà em sắp phá sản.”
“Không cần.” Ôn Nhung trực tiếp chọc mấy lỗ thủng trên đó.
Lại một tờ chi phiếu nhẹ nhàng đượt thả xuống, Phó Tô bám riết không tha.
Ôn Nhung bạo phát: “Em đã nói là không cần mà!”
Dính dáng đến chuyện này, cô liền phát cáu, phá sản là cha cô phá sản, với cô một xu quan hệ cũng không có.
Một tờ không đủ, thì ném ra hai tờ, sau đó người nọ không nói câu nào rời đi.
“Từ từ, anh đây là có ý gì?”
Phó Tô đứng trước cửa, nghiêng nửa mặt: “Hôm trước nhà họ Lâm đã chuyển khoản tiền đầu tiên đến cho cha em.”
“…” Ôn Nhung không hiểu đầu đuôi ra sao.
“Lấy chuyện đính hôn của em làm điều kiện.” Bàn tay nắm lấy tay nắm cửa của Phó Tô siết chặt, “Em không nên hy sinh bản thân vì chuyện như vậy.”
“Em….”
“Ai nói đây là hy sinh?”
Lâm Tuyển, anh gắn máy theo dõi trên người em sao, vì sao luôn xuất hiện rất đúng lúc vậy hả hả hả?
Lâm Tuyển đi tới, cầm hai tờ chi phiếu kia quét qua, không hề đem mấy con số không kia bỏ vào trong mắt, anh ta quay đầu hỏi Ôn Nhung: “Em có cần không?”
Ôn Nhung đương nhiên lắc đầu, nhưng cô còn chưa nói ra câu “Trả lại cho Phó Tô”, hai tờ giấy quý giá kia đã thành tro trên tay Lâm Tuyển.
“Người trẻ tuổi, đừng động một chút là nói những lời vô trách nhiệm không bằng không chứng.” Anh ta bước đến bên cạnh Ôn Nhung, đưa tay vòng qua vòng eo nhỏ nhắn của Ôn Nhung, “Là hy sinh sao?”
Ôn Nhung há miệng, Lâm Tuyển cười đến nheo cả mắt: “Không phải đâu.”
Sau đó, anh ta nói với Phó Tô: “Đây là chuyện giữa tôi và Nhung Nhung, xin tôn trọng chị gái của vợ tương lai cậu một chút, còn có anh rể tôi nữa.”
“Lâm Tuyển, đừng có kéo người khác vào cuộc chiến gia tộc nhà các anh….”
“Không phải lựa chọn mà cậu cho là đúng cũng đúng trong mắt người khác.” Lâm Tuyển ngắt lời anh, lại cao sâu khó lường cười cười, “Nhưng mỗi người đều phải chịu trách nhiệm với lựa chọn của chính mình.”
Ôn Nhung kinh hãi, hình như đây là lần đầu tiên cô đồng bộ suy nghĩ với Lâm Tuyển, quá cua đồng*.
*một từ được biến tấu qua mạng internet, có nghĩa là bao che, hoặc khống chế tự do ngôn luận đồng thời cũng mang nghĩa như “ngang như cua”
Song, cô nghĩ chỉ đến đây, người khác lại nghĩ vi diệu hơn.
Khuôn mặt tuấn tú của Phó Tô trong nháy mắt trắng bệch, mà ánh mắt nhìn Lâm Tuyển đã tối hơn mấy phần, anh không xác định nổi người đàn ông này đã biết được những gì: “Anh muốn nói gì?”
“Bây giờ cậu muốn tôi nói ra sao?” Lâm Tuyển mở mắt, miễn cưỡng nhìn về phía Phó Tô.
Hoàn toàn bị cách ly khỏi cuộc đối thoại này, Ôn Nhung lơ mơ, hai người kia đang bí hiểm cái gì vậy?
“Hai người đang nói chuyện gì vậy?”
“Bọn tôi đang nói…” Lâm Tuyển dừng lại một chút, ánh mắt lạnh bạc cùng nụ c