Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gặp Phải Tôi Em Thật Bất Hạnh

Gặp Phải Tôi Em Thật Bất Hạnh

Tác giả: Tội Gia Tội

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341785

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1785 lượt.


“Đinh Đinh, vào giúp chị một chút, không kéo được khóa lên.”
Cửa mở ra, có người đi vào, đứng ở sau lưng cô.
Ôn Nhung lắc mông: “Thật kỳ quái, hình như mắc vào BRA rồi, em xem giúp chị chút.”
Chỉ chốc lát, khóa được kéo lên.
“Cám ơn.”
Ôn Nhung xoay người, lúc này bị dọa cho sợ đến thở hốc vì kinh ngạc: “Anh vào đây làm gì!”
“Cô giáo Đinh vào phòng rửa tay rồi.” Lâm Tuyển bình thản nói.
“Anh, anh… ông chú,” Ôn Nhung gấp đến độ nói đều không suôn sẻ, “Chú.. không biết nam nữ khác biệt sao?”
Trời ơi, lưng của cô, một mảng lớn của cô, □, không chút che giấu, đều bị tên cầm thú này thấy hết!
“Có gì đâu, chẳng qua chỉ là sau lưng.” Lâm Tuyển hời hợt nói, “Thực ra thì đằng trước cũng chẳng khác là bao.” Nói xong, hai mắt quét qua bộ ngực bằng phẳng không có gì lạ của Ôn Nhung.
Ôn Nhung nổi giận, lập tức quên mất vừa rồi vẫn còn đang tố cáo anh ta vô lễ chớ nhìn: “Cái này gọi là mảnh mai! Hiểu không hả!”
Cô đứng trước gương uốn uốn éo éo kéo váy, sắc mặt không tốt lắm gẩy gẩy mái tóc ngắn, dạo này tóc đã dài ra, đã đến tai, không giống con trai như trước nữa, hợp với bộ váy trắng này, đơn giản tinh khôi lại có mùi vị thanh thuần như một đóa bách hợp nhỏ bé.
Lâm Tuyển nhìn cô gái trong gương, khẽ xuất thần.
“Nhìn kiểu gì cũng thấy không ổn, không được không được.”
“Mặc bộ này đi.” Lâm Tuyển lấy lại tinh thần, vỗ tay quyết định nhanh chóng, “Không còn thời gian nữa.”
Cuối cùng Ôn Nhung mặc bộ đồ đó bước ra cửa.
Đinh cô nương nói nên thử một lần, cô liếc mắt nhìn người lái xe, loại đàn ông này cô cũng dám thử, bộ váy này cũng chẳng là cái gì.
Đến khách sạn, Lâm Tuyển xuống xe mở cửa giúp cho Ôn Nhung, Ôn Nhung vẫn ngồi trong xe đấu tranh với cái váy, à, bây giờ còn thêm hai quả giày cao gót nữa.
“Lúc nào xong gọi điện cho tôi, tôi đến đón em.”
Cô đỡ cửa xe bước xuống: “Không cần, anh không phải có việc gì sao, tự em ngồi xe về được.”
Lâm Tuyển ấn vai cô: “Gọi điện cho tôi.”
“…”
Được rồi, anh thích làm phu xe thì mặc xác anh.
Bọn họ nói tạm biệt trước cửa khách sạn, phía sau một chiếc xe dừng lại, hai người bước xuống, Ôn Nhung tùy tiện liếc qua, tầm mắt lướt qua liền lộn trở lại.
Ôn Tuyết chưa xuống xe đã nhìn thấy chiếc xe sang trọng kia, biển số xe hình như hơi quen, vừa xuống xe lập tức thấy bóng lưng của người đàn ông, bóng lưng này quá cao lớn, quá dễ nhận ra, không phải là Lâm Tuyển thì là ai. Sau đó lại nhìn thấy cô gái đứng trước mặt anh ta, một thân Channel, trong lòng Ôn Tuyết không khỏi vui mừng, âm thầm đắc ý, Ôn Nhung chưa gả qua đã bị chồng ruồng bỏ, cũng đúng, một người đàn ông như Lâm Tuyển trừ phi hỏng đầu mù mắt mới coi trọng một cô gái như Ôn Nhung….
Từ từ, cô gái kia sao nhìn quen vậy?
Ôn Nhung giờ không thích chào hỏi với cô em này tí nào, nhưng trước mặt mọi người, vẫn phải động mồm động lưỡi: “Tiểu Tuyết.”
Sắc mặt của Ôn Tiểu Tuyết nhất thời trở nên ngoạn mục: “Chị…?”
Hôm nay Ôn Nhung quả thực là vô cùng không giống bình thường, người dựa vào y trang Phật dưa vào kim trang, chẳng qua chỉ thay một bộ quần áo, Ôn Nhung đã thành đại tiểu thư, rất có điểm chói lọi.
Phó Tô vừa nãy không có chú ý đến chiếc xe và người phía trước, lúc này đột nhiên quay đầu nhìn lại, ngay sau đó đứng yên tại chỗ.
Anh có rất nhiều hình của cô, trong ảnh chụp cô tức trước đến giờ luôn chỉ thích màu đen, một cái áo len,, một cái quần bò, cổ áo dựng cao lên, hai tay cắm trong túi quần, đứng trong sân tập, hoặc nói hoặc cười, dáng vẻ rất anh tuấn. Đã từng có mấy đàn em lớp dưới thấy bóng lưng của cô, đã thầm mến cô, sau khi biết cô là đàn chị xong, vẫn thích cô như cũ, ầm ĩ muốn kết bạn với cô.
Giờ, cô yểu điệu như một khóm bách hợp ướt sương, lẳng lặng nở rộ.
Đã từng, anh nghĩ, nếu như có thể, anh muốn làm người đang đứng bên cạnh cô kia, cùng với cô đứng trên sân tập ngắm mây, nghe tiếng gió, chạy nhảy.
Sau đó, anh nghĩ, nếu như có thể, anh muốn trở thành Phó Tô xuất sắc nhất, sạch sẽ, hoàn mỹ trong cảm nhận của cô thời cấp hai đó.
Phó Tô vẫn đang nhìn cô, Ôn Nhung cho là mình có vấn đề, lúng túng vùi đầu nhìn chiếc váy, cô đã nói không muốn mặc rồi, bây giờ kỳ quái lắm đúng không, người khác đều nhìn cô như quái vật.
“…. Em vẫn nên đổi bộ khác….” Cô không thích bộ dạng này, không phải là cảm giác của cô.
“Như vậy rất đẹp, vào đi thôi.” Lâm Tuyển vuốt vuốt mái tóc ngắn của cô, “Đừng quên gọi điện cho tôi.”
Cuối cùng, anh ta còn nói: “Chú ý lời nói.”
Ôn Nhung chẳng hiểu ra sao.
Lần này là hôn lễ của một người bạn thời cấp hai của Ôn Nhung tên là Phí Phí, Phí Phí là bạn nam có quan hệ tương đối tốt với cô thời học cấp hai, một cậu chàng khá nhanh mồm nhanh miệng. Sau khi Ôn Nhung tiến vào, chú rể lập tức không nhận ra cô, cuối cùng không nhịn được tuôn ra một câu: “Khốn thật, cậu chuyển giới?”
… Có cậu chuyển giới thì có.
Ngay trước mặt cô dâu, Ôn Nhung không đến mức không biết xấu hổ mà nói ra miệng, chào cô dâu chú rể xong, đưa tiền mừng của cô và Đoạn Như Bích, bước vào phòng tiệc, hội trường rất