The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gặp Phải Tôi Em Thật Bất Hạnh

Gặp Phải Tôi Em Thật Bất Hạnh

Tác giả: Tội Gia Tội

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341794

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1794 lượt.

y mạnh Ôn Nhung ra: “Chị dám!”
Ôn Tuyết giơ tay lên định cho Ôn Nhung một bàn tay, song Ôn Nhung linh hoạt né qua, tóm chặt lấy tay cô ta, Ôn Tuyết còn chưa phản ứng kịp, trên mặt nhất thời bỏng rát, Ôn Nhung lấy tốc độ sét đánh không kịp bưng tai đánh bạt cô ta ra sau: “Cô xem tôi có dám hay không.” Nhìn khuôn mặt cực độ khiếp sợ của Ôn Tuyết, cô tỉnh táo nói, “Tôi đã nói rồi, cô đã khiêu chiến cực hạn của tôi.”
Ôn Tuyết bụm mặt, giống như không nhận ra người đang đứng trước mặt, nửa ngày mới lấy lại tinh thần, giọng nói phát run: “Phó Tô sẽ không tin chị, chị không có chứng cớ.”
“Ưu Mỹ chính là nhân chứng.”
“Chị cảm thấy Ưu Mỹ sẽ giúp chị chắc?”
“Hoặc là, tôi có thể để Phó Tô tự mình hỏi Ưu Mỹ, cô biết rồi đấy, Ưu Mỹ có lẽ sẽ không chủ động nói cho Phó Tô, nhưng cô ta không biết nói láo.
Ôn Tuyết luống cuống: “Ôn Nhung, chị đừng có ép tôi.”
Chó điên lên sẽ cắn người loạn, Ôn Nhung lắc đầu, vô cùng thương hại nhìn cô ta: “Ôn Tuyết, bây giờ là ai ép ai, ai gây ra chuyện này trước?”
“Không, chị không thể nói cho anh ấy biết.” Ôn Tuyết chợt níu lấy tay Ôn Nhung.
Ôn Nhung tránh khỏi cô ta: “Tại sao không thể. Cô dựa vào cái gì mà khống chế anh ấy mười năm, sao cô lại có thể hèn hạ như vậy, cho tới giờ tôi cũng không thể tin đó là thật!”
Ôn Tuyết vô liêm sỉ nói: “Chị nói cho anh ấy biết thì sao chứ, chị cũng sắp kết hôn, chị còn muốn ở chung một chỗ với anh ấy sao?”
Nghe câu này, vũ trụ nhỏ của Ôn Nhung thiêu đốt đến cực hạn.
“Sau này anh ấy ở chung một chỗ với ai tôi không quan tâm, nhưng anh ấy ở chung với cô, vĩnh viễn sẽ không có hạnh phúc. Tránh ra.”
Ôn Nhung đẩy Ôn Tuyết ra, nhưng Ôn Tuyết lại nhào lên chặn trước mặt cô lần nữa: “Chị cho rằng, tôi dựa vào cái này có thể khống chế anh ấy được mười năm?”
Ôn Nhung liếc cô ta: “A? Chẳng lẽ cô còn có thủ đoạn bẩn thỉu gì nữa?”
Ôn Tuyết sung huyết đầy mắt, nước mắt rưng rưng, lại thực sự không chịu rơi xuống một giọt, cô ta hung tợn uy hiếp nói: “Nếu như chị dám nói cho anh ấy biết, chị nhất định sẽ hối hận, tôi muốn để cho chị hối hận cả đời.”
Ôn Nhung cười: “Cô thực đúng là không từ thủ đoạn nào, nhưng mà, tôi không sợ cô. Tôi không có bất cứ nhược điểm nào trong tay cô, mà để mặc cô nhào nặn tròn dẹt.”
Ôn Tuyết nheo mắt lại, hô lớn: “Tôi khuyên chị đừng có tự tin như vậy, đối nghịch với tôi, chị không có lợi.”
Ôn Nhung cúi đầu, thả chậm tốc độ, từng câu từng chữ, rõ ràng nói: “Xem ra cô thực sự cảm thấy tôi rất dễ bắt nạt, tôi cũng khuyên cô nên suy nghĩ cho kỹ làm sao có thể giải thích cùng Phó Tô.”
Nói xong, cô mở cửa, cũng chẳng buồn quay đầu lại bước ra khỏi căn nhà này.
“Hai đứa rốt cuộc là làm sao?” Mẹ Ôn vẫn đứng chờ ngoài cửa lo lắng hỏi.
Trịnh Ưu Mỹ cũng cuống quít hỏi: “Ôn Nhung hình như rất tức giận, hai người không có chuyện gì chứ?”
Ôn Tuyết nắm quyền, sắc mặt dữ tợn: “Tôi muốn chị ta, sống không bằng chết.”
——————————————————————————
Song, Ôn Nhung lại không tìm được Phó Tô, anh đi công tác. Chuyện như vậy Ôn Nhung vẫn cảm thấy nói trước mặt thì tốt hơn, nhưng giờ phút quan trọng lại không tìm được người, Ôn Tiểu Nhung rất buồn bực, vốn là một nước cờ đánh giết đến cùng, bây giờ lại không thể không đứt đoạn, cái này thực đúng là người thường khó nhịn nổi. Thừa dịp quãng thời gian vô ích này, Ôn Nhung thu thập cảm xúc tiết gà, chạy đến nhà Đoạn Như Bích quăng mấy viên lựu đạn, trực tiếp xua Như Bích cô nương từ trên giường xuống.
Như Bích cô nương nổi trận lôi đình, huyết áp cùng nhiệt độ dâng lên bão táp: “Tôi siết! TMD, tôi biết ngay Phó Tô thích bà mà, sao có thể là nó được! Khốn nạn, tôi muốn quất chết con tiện nhân kia!”
Ôn Nhung bình tĩnh đưa cho cô nàng một cốc nước: “Tôi đã quất rồi.”
Như Bích cô nương phun luôn một ngụm nước lên mặt Ôn Nhung: “Bà cuối cùng cũng thông suốt! Tốt, làm rất tốt!”
Ôn Nhung giơ tay lên lau mặt, thở dài: “Bích Bích, mấy hôm nay mà bà không có ở đây, tôi cũng chẳng biết làm gì bây giờ, tôi thực sự không tiếp thu nổi sự thật này..”
“Tiểu Nhung, bà đã làm rất tốt, bà phải cho Ôn Tuyết biết, nó sai mười phần rồi, giấy không thể gói được lửa, nó có gan làm thì phải có gan chịu. Bà nhớ kỹ cho tôi, lần này tuyệt đối không được mềm lòng!” Đoạn Như Bích kéo tay Ôn Nhung qua liều mạng ấn xuống, “Aiz, đáng tiếc, bà và Phó Tô, sống sờ sờ mà lại bỏ qua nhau, đứa em gái này của bà, lúc mới ra đời nó bị người ta đánh tráo đúng không, không phải em ruột bà đúng không, làm gì có đứa em nào ác độc như nó chứ, làm chuyện thất đức như vậy, chết không tử tế đâu.”
Ôn Nhung trầm mặc một lúc, thấp giọng nói: “Có lẽ là số mệnh đã định.”
“Vậy bà…”
“Bất kể chân tướng rốt cuộc thế nào, tôi vẫn rất thất vọng.”
“Bà vẫn chọn Lâm Tuyển sao?”
Ôn Nhung nằm trên giường, nhắm mắt lại, sau một hồi, nhẹ nhàng đáp lại một tiếng.
Cuộc sống không nhanh không chậm theo tốc độ của nó trôi qua, người công ty Phó Tô nói ba ngày sau anh về, vậy nên Ôn Nhung bẻ ngón tay sống qua ngày. Mấy ngày nay, nhà họ Lâm tựa hồ như cũng có chuyện lớn gì đó xảy ra, L