Em Ở Bên Ai Cũng Đều Là Khoảng Trống Trong Anh
Tác giả: Tội Gia Tội
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341791
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1791 lượt.
r>“Em cũng nói lại lần nữa, Phó Tô là người rất quan trọng với em! Cho dù em có thích anh ấy hay không.” Ôn Nhung mới nghĩ đến chuyện bọn họ là bị miễn cưỡng tách ra liền nóng hết cả đầu, còn có câu tôi và cô rất giống kia của Văn Lam nữa, bây giờ nhớ lại thực đúng là so với ăn món ăn toàn thịt còn kích thích hơn.
Ôn Tiểu Nhung nghẹn khuất, như bây giờ gọi là cái gì, cô vừa mới biết người cô thầm mến mười năm cũng thích cô, cô đâu có phản bội, tiếc nuối chút cũng đâu có quá đáng chứ. Sao lại coi như cô quá trớn vậy, đừng nói là cô còn chưa chính thức đáp ứng lời cầu hôn của ông chú này (hình như anh ta cũng không có cầu hôn), cho dù đáp ứng rồi cô cũng phải được thẳng mình mà đứng.
“Tôi không thích cậu ta, càng không thích nhìn em cũng cậu ta ở chung một chỗ.”
Chỉ cho phép châu quan phóng hỏa, không cho phép dân đen đốt đèn.
Ôn Nhung hất hàm, khởi động khí thế: “Vậy anh cũng làm cho Văn Lam biến mất trước mắt em đi, chính mình không muốn, đừng bắt người khác phải làm, nghe qua bao giờ chưa? Nếu mà chưa từng nghe qua, thì đọc lại bài thi tiểu học của con trai anh một lần đi!”
“Tôi làm chuyện gì đều có lý của nó.”
“Nhưng anh khắt khe với em như vậy là vô lý!”
Đánh tiết gà đúng là không giống bình thường, vũ trụ nhỏ bé của Ôn Nhung đang thiêu đốt hai chữ: phản kháng!
Lâm Tuyển lập tức trấn áp: “Tôi không thích!”
Ôn Nhung nóng đến mức vò đầu vò tóc: “Anh…”
“Tôi đi hút điếu thuốc.”
Sau khi Lâm Tuyển xuống xe, Ôn Nhung cắn ngón tay, ấm ức đầy mặt, đây là chuyện thối tha gì vậy, Trước kia có thích cũng chỉ dám để ở trong lòng, bây giờ thích tự cho là đúng hệt như cường đạo, có cần phải cực đoan như vậy không hả!
Chợt, di động Lâm Tuyển để trên xe vang lên, Ôn Nhung làm bộ như không nghe thấy.
Tiếng chuông réo một lúc rồi ngưng, chưa đến nửa phút, lại vang lên lần nữa, cứ như thế lặp lại, đến lần thứ ba, Ôn Nhung không nhịn được nữa, cầm di động lên muốn cắt đứt ma âm, tiếng chuông ngừng, sau đó một tin nhắn bắn ra ngoài.
WL.
Ôn Nhung cau mày theo bản năng, chị gái Lam này thật đúng là săn sốc, hơn nửa đêm rồi còn gọi điện nhắn tin cho ông chủ.
“Em đang xem cái gì?” Lâm Tuyển đột nhiên mở cửa xe.
Ôn Nhung sửng sốt, lập tức đặt di động xuống: “Di động của anh vẫn kêu không ngừng.”
Lâm Tuyển vừa nhìn chằm chằm Ôn Nhung, vừa cầm di động lên, một lát sau mới cúi đầu xem xét, ánh sáng từ trên màn hình chiếu lên khuôn mặt anh ta, phủ kín một tầng xanh lè quỷ dị: “Còn nhớ lời tôi đã nói chứ?”
“Trước kia em viết chính tả chưa bao giờ được đủ điểm, anh đã nói cái gì?”
“Đừng để tôi thất vọng.”
“…” Ôn Nhung hoàn toàn im lặng.
Lâm Tuyển không nói gì nữa, một lần nữa khởi động xe đưa Ôn Nhung về nhà.
Lúc xuống xe, Lâm Tuyển như thường lệ kéo Ôn Nhung qua, muốn hôn cô, Ôn Tiểu Nhung giơ tay lên ngăn lại, căm giận nói: “Không cho hôn, hừ!”
Đẩy tung cửa xe ra, đang nghênh ngang kiêu ngạo, dưới chân bước hụt một cái, thiếu chút nữa ngã lăn ra đất, khí thế vất vả lắm mới tìm lại được lập tức bị đôi giày cao gót XXOO đến xương cốt cũng không còn.
Ôn Nhung khẽ cắn răng, cởi giày ra, chân trần đi vào trong nhà, đi được một nửa, di động đột nhiên vang lên, cô cho là Lâm Tuyển đang muốn làm bộ làm tịch, lại thấy trên màn ảnh rõ ràng “Rắn độc động kinh”, là Ôn Tuyết.
Cô ân nút nghe, còn chưa “A lô”, bên kia đã bắt đầu động kinh: “Tôi không cần biết chị biết cái gì, tôi cũng sẽ không thừa nhận, Ôn Nhung, đừng có ép tôi, ép tôi chẳng có lợi gì cho chị đâu.”
Này này, có nhầm không vậy, cô hình như còn chưa làm gì cả nha.
Sau đó, đối phương cúp máy.
Ôn Tiểu Nhung khí huyết không thông, tronng lòng đầy chán nản, sau khi về đến nhà, rửa mặt qua loa, ngã xuống giường tự thôi miên chính mình: Tiểu Tuyết cô, từ nhỏ đến lớn, chị cô tự thấy không hề bạc đãi cô, cô lại lấy oán trả ơn, không dám cạnh tranh công băng, phá hoại nhân duyên sẽ bị trời phạt, cô có biết không hả!
Trước khi ngủ Ôn Nhung quyết định, hôm sau phải đi tìm Ôn Tiểu Tuyết tiếp tục tính sổ.
Hôm sau rất nhanh đã tới, nhịn cả một ngày, cuối cùng cũng tan làm, Ôn Nhung trực tiếp đi về nhà, mẹ cô thấy cô đột nhiên về nhà còn giật cả mình, hỏi cô về nhà làm gì.
Làm con gái lớn nhà này, cô về nhà thì có gì không đúng sao?
“Tiểu Tuyết có nhà không ạ?”
“Có, nó đang tiếp bạn học.”
“Bạn học?”
Ôn Nhung leo lên lầu hai, đứng trước cửa phòng Ôn Tuyết chuẩn bị cho tình huống tiếp theo, đang tính gõ cửa, đột nhiên nghe thấy bên trong có tiếng đồ bị đập vỡ, sau đó là giọng nói bén nhọn của Ôn Tuyết: “Không được, nhỡ chị ta nói cho Phó Tô thì làm sao?”
Ôn Nhung ngây ngẩn, dừng động tác lại.
“Cá tính của Ôn Nhung không như vậy, cậu nói chuyện tử tế với chị ấy xem.”
“Làm sao cậu biết chị ta sẽ không làm vậy, hôm qua chị ta chính là tới khởi binh vấn tội, chị ta vẫn luôn muốn tìm cơ hội đánh bại tôi, tôi tuyệt đối không thể bị chị ta đánh bại!”
“Ai bảo chuyện này cậu quá đáng quá…”
“Cậu nói cái gì?”
“…. Không có gì.”
Bên trong yên lặng một hồi.
“Tóm lại, tôi không thể để c