Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gặp Phải Tôi Em Thật Bất Hạnh

Gặp Phải Tôi Em Thật Bất Hạnh

Tác giả: Tội Gia Tội

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341793

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1793 lượt.

hị ta nói cho Phó Tô, tôi và Phó Tô không hề phát sinh quan hệ.”
“Nhưng vấn đề là, bây giờ trong tay chị ta có nhược điểm của cậu, câu lại không có nhược điểm của chị ta.”
“Ai nói tôi không có…”
Mẹ Ôn lên lầu thấy Ôn Nhung đang đứng ngơ ngác ở cửa phòng Ôn Tuyết, khó hiểu nhìn cô một cái: “Tiểu Nhung, con đứng trước cửa phòng Tiểu Tuyết làm gì?”
Ôn Nhung giống như không hề nghe thấy, không nhúc nhích, ngay sau đó, cửa phòng bị mở ra.
Trong nháy mắt Ôn Tuyết nhìn thấy Ôn Nhung, nhất thời phát điên: “Chị lại dám nghe lén chuyện của tôi?”
Ôn Nhung vẫn sững sờ tại chỗ, bộ dáng như vừa bị chấn động còn chưa hồi hồn.
Ôn Nhung khó khăn hỏi: “Em cùng Phó Tô, là chuyện gì xảy ra?”
“Giả bộ cái gì, chuyện gì xảy ra, chị không phải cũng biết sao…” Ôn Tuyết chợt biến sắc, “Chị không biết?”
Ôn Nhung cũng nhịn không được nữa, lần đầu tiên trong suốt hai mươi năm rống to với em gái mình: “Ôn Tuyết, cô đến tột cùng đã làm bao nhiêu chuyện tốt?”






Gương mặt xinh đẹp của Ôn Tuyết khẩn trương trong nháy mắt, sau đó, xuất hiện một nụ cười giả tạo mất tự nhiên: “Thì ra là chị chẳng biết cái gì cả.”
Ôn Nhung thấy buồn nôn với nụ cười của cô ta: “Cho đến lúc nãy có lẽ tôi quả thật không biết. Nhưng bây giờ, tôi biết ít nhất hai chuyện.” Ôn Nhung quét qua người đứng bên cạnh Ôn Tuyết một cái, người này cô biết, là cái đuôi của Ôn Tuyết, kêu Trịnh Ưu Mỹ.
“Mấy đứa đang nói cái gì?” Mẹ Ôn đứng một bên nghe mà chẳng hiểu làm sao.
“Không có gì,” Ôn Nhung vươn tay đẩy Ôn Tuyết vào trong phòng, chắn ở trước mặt mẹ Ôn cùng Trịnh Ưu Mỹ, “Chị em chúng con có chuyện cần nói riêng một chút.”
“Chờ đã…”
“Đúng là cô nên cảm thấy sợ, bởi vì tôi sẽ nói chuyện này cho Phó Tô.”
“Chị không bị sao chứ, chuyện cũ rích rồi, anh ấy sẽ không quan tâm.” Ôn Tuyết không nhịn được cười to, hai tay lại xoắn chung một chỗ.
Ôn Nhung nhìn chằm chằm tay cô ta, nói: “Vậy cô khẩn trương cái gì?”
Ôn Tuyết lập tức giấu tay ra sau lưng: “Tôi nào có.”
“Ôn Tuyết, tôi rất muốn hỏi cô, tại sao cô luôn nhằm vào tôi? Tôi đến cùng đã làm chuyện gì để cô ghét tôi như vậy? Chỉ bởi vì người Phó Tô thích là tôi?”
Ôn Tuyết kích động đứng lên, xông lên kêu: “Câm miệng!”
Ôn Nhung ngẩng đầu lên, mắt không hề chớp nhìn chằm chằm trên khuôn mặt xinh đẹp của Ôn Tuyết dần dần xuất hiện sự kinh hoàng bất thường: “Từ nhỏ đến lớn tôi chịu đựng sự chế giễu của cô, nhẫn nại tính bốc đồng ngang ngược của cô, bất luận cô có làm gì tôi, tôi cũng có thể cười một tiếng, cho dù hôm qua tôi biết cô trộm thư của tôi, phá hoại quan hệ giữa tôi và Phó Tô, tôi cũng nghĩ, đây chẳng qua là do cô quá thích anh ấy, tình có lý do. Tôi lần lượt kiếm cớ giúp cô, cô cho rằng là vì cái gì?”
Ôn Tuyết khinh thường ngoảnh lại nói: “Chị hèn nhát, chị không xứng được Phó Tô thích.”
“Không phải là hèn nhát, là lương tâm.” Ôn Nhung đứng dậy, nhìn thẳng cô ta, dùng sức chỉ vào ngực cô ta, giống như muốn đâm xuyên qua trái tim cô ta, “Bởi vì tôi còn nghĩ đến sự thật cô là em gái tôi, tôi không giống cô, vì ham muốn của bản thân mà không tiếc bất cứ thủ đoạn nào. Cho dù cô có khiến tôi khó chịu, tôi cũng đã hết sức thuyết phục bản thân tha thứ cho cô, nhưng cô lại một phần nữa khiêu chiến cực hạn của tôi.”
Ôn Tuyết nghiêng đầu sang chỗ khác: “Phải không, tôi còn tưởng chị là Thánh mẫu, mắng không nói lại, đánh không trả đòn.”
Ôn Nhung xoay mặt cô ta lại: “Vậy cô không hiểu chị cô rồi, lần này cô thực sự chọc giận tôi.”
Ôn Tuyết giãy giụa, nhưng không cách nào thoát khỏi, cô ta nhìn chằm chằm Ôn Nhung, thờ ơ như không nói: “Này, chị muốn như thế nào?”
“Tôi sẽ không để cô có được cái cô muốn.”
“Thật nực cười.”
Ôn Nhung nhếch mày lên, thưởng thức vẻ mặt giả bộ trấn định của cô em gái nhà mình: “Cười đi, ngày mai cô sẽ chẳng cười được nữa đâu, bởi vì tôi quá dung túng cho cô, cô mới thành cái dạng không thể cứu chữa được như bây giờ. Tôi sẽ nói tất cả cho Phó Tô, không nói chuyện thư từ, chỉ với những chuyện tôi mới nghe được lúc nãy thôi, nếu như anh ấy biết hai người thực sự không phát sinh quan hệ, anh ấy sẽ không còn bị cô khống chế nữa.”
Mặc dù chỉ nghe được một chút, nhưng căn cứ vào hiểu biết của cô đối với Ôn Tuyết, không ngại lớn mật suy đoán, đứa em gái tinh thần bất thường này của cô để lấy được Phó Tô, không tiếc thiết kế để cho anh lầm tưởng bọn họ từng có một đêm không quá đẹp mà lại khó có thể xóa nhòa, lại căn cứ vào hiểu biết của cô đối với Phó Tô, cái loại tính cách cô chấp đó của anh nhất định sẽ tự mình nuốt quả đắng. Ở cái thời đại tình một đêm mọc lên như nấm thế này, anh ấy tuyệt đối sẽ không tiếp thu nổi hành động phóng đãng như vậy, nghĩ theo hướng tốt là, anh sẽ là một người chồng trung trinh như một, nghĩ theo hướng xấu, nó sẽ thành lao tù của anh, bởi vì anh cố chấp cho rằng trách nhiệm là tất cả của một người đàn ông, cho nên, Ôn Tuyết đã rất thông minh nắm chặt mạch sống của anh.
Ôn Tuyết nghe xong, sửng sốt một chút, ngay sau đó dùng lực đẩ