Tác giả: Tội Gia Tội
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341792
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1792 lượt.
mà ngậm máu phun người.”
“Chị có ngậm máu phun người hay không. trong lòng em rất rõ ràng.” Ôn Nhung vẫn không nóng không lạnh nói chuyện, phối hợp với nụ cười dở ông dở thằng lại cao sâu khó lường, “Nếu muốn người ta không biết, trừ phi mình đừng làm.”
Khuôn mặt vặn vẹo của Ôn Tuyết cứng lại, hơi thở trở nên dồn dập, giống như sẽ té xỉu bất cứ lúc nào.
Ôn Nhung cảm thấy chiến thuật của mình quá ổn, muốn cười nhưng không cười nói như không nói, hiệu quả phi thường hữu hiệu. Cô rất thất vọng, thực sự rất thất vọng, xem ra cô em gái tốt này của cô thực sự đã làm chuyện gì đó có lỗi với cô. Cô và Phó Tô… nghĩ đến đây, trái tim nhỏ bé của cô không nhịn được quay cuồng. Cho dù là tình cảm yêu thích của cô đối với Phó Tô cô còn chưa dám tin chắc, nhưng cô biết cô không phải là muốn cứu vãn thứ gì cả, mấy cuốn phim máu chó truyện máu chó xem bao nhiêu như vậy, cô đối với thứ này một chút cũng không lạc quan, đồ đã mất rồi sẽ không lấy lại được, tình cảm năm đó, ở nơi mà đối phương không nhìn thấy được, được bọn họ dốc lòng trân quý, có lẽ bây giờ vẫn đem nó cẩn thận cất giữ ở một góc đặc biệt sâu trong tâm hồn như cũ.
Tiếc nuối, có thể nào không tiếc nuối? Nhưng qua biết bao chuyện, cô thấy rõ ràng, cô vè Phó Tô đều không thích hợp, bọn họ quá che giấu bản thân, cho nên kìm nén, mặc thời gian cuốn đi sự động tâm ngây thơ. Huống chi trước mắt đã có một phần tương lai đang đợi cô, mặc dù người kia cũng có một xấp dày khuyết điểm.
Cô chỉ muốn chết cũng phải rõ ràng, oan có đầu nợ có chủ, không lý nào muốn cô phải trả giá vì quỷ kế của người xấu xa nào đó. Người không phạm ta, ta không phạn người, người nếu phạm ta, cô cũng không phải là Đức mẹ Maria, cô cũng sẽ mắng Mary cách vách*.
*Search baidu thì đây là phương ngữ Tứ Xuyên hay Hồ Bắc gì đó, nhưng mà nếu đọc bằng tiếng phổ thông thì nó sẽ ra một câu rất thô tục =”=
Chỉ mấy giây ngắn ngủi, sắc mặt của mỗi người đều biến đổi.
Ánh mắt Ôn Tuyết bất định: “Tôi không biết chị đang nói cái gì.”
“Phải không, em ngẫm lại chưa?”
“Tôi không rảnh đùa với chị.”
Lúc này, Lâm Tuyển vẫn im lặng là vàng, lộ ra nụ cười 45 độ bản chính: “Nhung Nhung, tôi có chuyện muốn nói với em.”
“Em còn chưa nói xong…” Ôn Nhung vừa nhìn thấy nụ cười kia của anh ta, phút chốc tự động ngậm miệng.
Lực sát thương của người này thật là càng ngày càng cường hãn.
“Chờ một chút.” Phó Tô cản bọn họ lại, tầm mắt anh có chút loạn, giống như muốn nhìn lại không dám nhìn Ôn Nhung, “Em… Biết cái gì sao?”
“Em kỳ thực muốn hỏi anh, khi đó…” Ôn Nhung vừa muốn mở miệng, lại nghĩ, Lâm Tuyển đang đứng bên cạnh, lời nay nói ra không hay lắm.
Mà Lâm Tuyển vừa đúng lúc nắm lấy cổ tay cô, kéo cô ra phía sau, sau đó nói với Phó Tô: “Ngại quá, tôi có việc gặp, muốn đưa vị hôn thê của tôi đi trước, có chuyện gì, để hôm sau hãy nói.”
Trạng thái của Phó Tô có gì đó rất bất ổn, giống như hồn vía lên mây, lại gật đầu một cái.
Ôn Nhung bị Lâm Tuyển kéo đi, mạnh mẽ đưa lên xe, đạp chân ga hết cỡ, lập tức phóng ra ngoài khu biệt thự hạng sang này.
“Lực tay của anh mạnh lắm, không biết nhẹ một chút sao?” Ôn Nhung tức giận xoa cổ tay.
Lâm Tuyển không lên tiếng, hiếm khi, anh ta không cười, hoặc có lẽ anh ta đang cười, nhưng quá mờ nhạt, nhạt đến mức có chút lạnh như băng.
Ôn Nhung lúc này cũng đầy một bụng buồn bực phiền não thêm tiết gà, anh ta không nói lời nào, cô cũng lười nói.
“Cho tới giờ chưa từng có ai để tôi chờ.”
Ôn Nhung khó hiểu.
“Tôi nói rồi, gọi điện cho tôi, tôi đón em.”
Ôn Nhung chợt hoảng: “Cái đó…. Tối nay em gặp chút chuyện, cho nên nhất thời quên mất…. lại nói, sao anh biết em ở đây?”
Ông chú này như là có Thiên nhãn vậy, lần nào cũng xuất quỷ nhập thần đúng thời khắc mấu chốt.
“Em không biết bây giờ có thứ gọi là GPS sao?” Lâm Tuyển cười như không cười liếc cô một cái, giống như là đang xem thường sự ngu ngốc của cô.
“….”
Thôi bỏ đi, là cô không đúng trước, cô rất độ lượng: “Thật xin lỗi, đầu óc em hơi loạn. Ở tiệc rượu ầm ĩ với Ôn Tuyết mấy câu, tâm trạng không tốt lắm.”
Lâm Tuyển dập dờn nở một nụ cười chướng mắt: “Tâm trạng không tốt đến mức cần tìm mối tình đầu an ủi?”
“Cái gì?” Ôn Nhung chấn kinh.
“Không chỉ là thanh mai trúc mã, cậu ta còn là người em thích mười năm trời.”
Nếu là bình thường, Ôn Nhung khẳng định sẽ xấu xa đáp lại một câu, ông chú, anh lại ghen?
Nhưng mà hôm nay, giày vò cả một buổi tối, tâm trạng Ôn Nhung đã tệ hết mức rồi, tính tình tốt cũng bị hao mòn sạch sẽ, cô buồn buồn nói: “Không đến nỗi vậy, em cũng đâu có hỏi anh và Văn Lam đã xảy ra chuyện gì.”
Sau một khắc, nếu không có dây an toàn, cô thiếu chút nữa sẽ đổ nhào lên kính chắn gió đụng đầu chảy máu.
Lâm Tuyển dừng xe ở ven đường, vẻ mặt không rõ ràng.
Ôn Tiểu Nhung tức giận: “Chú!”
Lâm Tuyển cười nói: “Tình huống của tôi và em không giống nhau.”
Ôn Nhung một lúc lâu mới phản ứng nổi: “Không thích vẫn còn ở cùng nhau, càng đáng sợ.”
Lâm Tuyển mặt không đổi sắc: “Tôi nói lại lần nữa, Văn Lam là thư kí của tôi.”