Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gặp Phải Tôi Em Thật Bất Hạnh

Gặp Phải Tôi Em Thật Bất Hạnh

Tác giả: Tội Gia Tội

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341941

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1941 lượt.

——————————————-
Ôn Nhung nghỉ hết phép đi làm, trừ sắc mặt có hơi khó coi một chút, những thứ khác đều bình thường. Song, cô vừa mới vào cổng trường đã đón nhận ánh mắt chằm chằm từ khắp mọi nơi, ngay cả hiệu trưởng cũng hạ mình chào hỏi với cô: “Cô giáo Ôn, chúc mừng chúc mừng.”
“Dạ?”
“Tôi nhận được thiệp mời của cô rồi.”
Ôn Nhung ngẩn người: “À.”
Phản ứng này, có chút ngoài dự đoán của mọi người, hiệu trưởng đại nhân sờ sờ đầu tránh ra.
Ngay sau đó, cả một ngày, Ôn Nhung nghiễm nhiên trở thành tiêu điểm của trường học, các giáo viên nhân dân bát quái từ bốn phương tám hướng chạy tới chúc mừng, ngay cả lão Đại nhà cô cũng cười mập mờ cả ngày: “Tiểu Nhung, hai ngày trước cô nghỉ là để chuẩn bị hôn lễ chứ gì?”
Ôn Nhung cười tùy tiện, không nói nhiều.
Khi lên lớp, Ôn Nhung để cho bọn nhỏ tự do hoạt động, cô ngồi một bên ngẩn người. Lúc này, có hai bạn nhỏ đứng bên đống cát chỉ chỉ cô, lại chỉ chỉ Lâm Tử Hào, ở đó bàn luận xôn xao. Lâm Tử Hào banh cái mặt nhỏ căm tức nhìn bọn chúng: “Mấy cậu nói gì?”
“Có phải cậu sắp phải gọi cô giáo Ôn là mẹ đúng không?” Một bạn nhỏ lấy can đảm hỏi.
Khuôn mặt xinh xắn của Lâm Tử Hào lập tức sôi máu: “Vớ vẩn, ai nói tôi phải gọi cô ấy là mẹ!”
“Các thầy cô đều nói, ba ba cậu sắp kết hôn với cô giáo Ôn.”
“…. Không liên quan đến các cậu!” Lâm Tử Hào hung dữ quát mấy đứa trẻ.
Đám nhóc rụt cổ lại, chạy trối chết.
“Làm gì mà hung dữ với bạn học thế.” Ôn Nhung bước lên trước, vừa rồi cô cũng nghe được.
Lâm Tử Hào nghiêng đầu qua trừng cô: “Bọn nó nói lung tung.”
Ôn Nhung nhặt một nhánh cậy vẽ nguệch ngoạc trên đống cát, trên mặt cát xuất hiện một chữ Lâm, cô vẽ trên đó một cái sừng, lại vẽ thêm một cái sừng nữa.
Lâm Tử Hảo dẩu cái miệng nhỏ lên, bộ dáng rất chi là khinh khỉnh: “Cô muốn em gọi cô là mẹ, vẫn còn sớm đấy.”
Ôn Nhung liếc cậu nhóc một cái: “Cô không muốn em gọi cô là mẹ.”
Vẻ mặt đáng đánh đòn của Lâm Tử Hào lập tức cứng nhắc: “Cô có ý gì?”
“Ý là cô sẽ không làm mẹ em.”
Lâm Tử Hào chợt ngây ngốc: “Không phải cô sẽ kết hôn với ba em sao?”
“Chẳng qua chỉ là đính hôn.”
“Thì cũng sẽ kết hôn.”
“Em còn quá nhỏ, không hiểu đâu, đây chỉ là một màn kịch.” Ôn Nhung dùng sức xoa xoa cái đầu nhỏ nhắn của cậu nhóc, “Đừng có học ba em, sau này không có con gái thích đâu.”
Ôn Nhung vứt nhánh cây xuống, phủi phủi tay, huýt sáo: “Tập hợp!”
“Này!”
Lâm Tử Hào vẫn đi theo sau cô kêu la, cô lại vờ như ngơ ngẩn, khiến cho tiểu ác ma đứng đó tức đến hỏng cả người.
Chiều hôm đó, lão Đại giục Ôn Nhung về nhà sớm, ngủ một giấc ngon lành, ngày mai làm một cô dâu xinh đẹp, Ôn Nhung nhàn nhạt nói, em còn chưa phải là cô dâu. Lão Đại khinh bỉ, đính hôn cũng đính rồi, kết hôn còn xa sao, Ôn Nhung cúi đầu, cười như không cười.
Ôn Nhung bắt xe quay về nhà họ Ôn, bên trong nhà đèn vàng ấm áp, nhưng trong mắt Ôn Nhung chỉ là một mảnh lạnh lẽo.
Cô vừa mới bước vào cửa, mẹ Ôn lập tức kéo cô vào, trên mặt mũi tràn ngập vẻ gấp rút: “Con về vừa đúng lúng, bên ngoài đều nói ngày mai Lâm Tuyển đính hôn, bao nhiêu người tới hỏi chúng ta, chúng ta đều không rõ là xảy ra chuyện gì, Lâm Tuyển cũng không nói gì với chúng ta, cha con cũng không chịu gọi điện thoại hỏi, mấy người xảy ra chuyện gì vậy?
Ông ta nếu còn cần cái mạng, đương nhiên sẽ không dám gọi vào số điện thoại này.
Ôn Nhung đổi giày, mắt điếc tai ngơ bước vào phòng khách, cha Ôn cùng Ôn Tuyết đều ở đó, Ôn Tuyết vừa nhìn thấy cô, lập tức mặt biến thành đen sì, trong đôi mắt to tràn ngập vẻ chán ghét, lại mang theo khinh thường, cười khẩy nói: “Chị không phải đến nói cho tôi biết, lễ đính hôn bị hủy rồi chứ, bà nội ráng chống đỡ xuất viện, đang chờ để tham gia lễ đính hôn của chị đấy.”
Ôn Nhung không nói gì, trực tiếp rút từ trong túi xách ra ba tấm thiệp mời, đặt trước mặt Ôn Tuyết.
Ôn Tuyết ngây ngẩn, bỗng dựng thẳng người dậy, sắc mặt đột biến, có chút khó tin nhìn thiệp mời. Tấm thiệp xinh đẹp đến chói mắt, màu xanh, chạm vào mềm mại như nhung tơ, chữ màu vàng thanh thoát, có thể ngửi thấy cả mùi vị xa hoa.
“Tối mai, 5 giờ, nhớ đến đúng giờ.”
Trái lại cha Ôn ngồi một bên kịp phản ứng lại: “Ha ha ha, đây là thật? Chuyện kia thì…?” Cha Ôn ẩn ý liếc Ôn Nhung.
“Con sẽ xử lý.”
“Tiểu Nhung, cha xem nhẹ con rồi, con thực sự thu phục được Lâm Tuyển, hắc. Tốt tốt tốt, không hổ là con gái của cha.”
Nhìn cha Ôn mừng như điên như được hồi sinh, Ôn Nhung nhàn nhạt nói: “Bà nội mới vừa bình phục, thân thể không tốt, đừng để bà mệt mỏi.”
“Rồi, cái này con yên tâm, cha sẽ tự mình đón bà đi cùng.”
Ôn Nhung nhìn vẻ mặt kinh ngạc của Ôn Tuyết, cười nói: “Cô thấy chuyện này không thể nào, đúng không?”
Ôn Tuyết ngẩng đầu lên, cắn răng, nhanh chóng đứng dậy lên lầu.
“Nếu như cô muốn gọi điện cho cô ta, thì không cần đâu, tôi sắp đến gặp cô ta rồi đây.”
Ôn Tuyết cuống quít xoay người, giấu di động vào trong ngực: “Tôi không hiểu chị đang nói gì.”
Trên khuôn mặt bình thản của Ôn Nhung chẳng còn yêu hận: “Tiểu Tuyết, từ hôm nay trở đi, cô không