XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gia Cố Tình Yêu

Gia Cố Tình Yêu

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342279

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2279 lượt.

bây giờ sao cô có thể vẫn cho phép bản thân bỏ qua tất cả, thỏa hiệp thể xác với anh như thế.
Cô nghĩ đến đứa con đã mất đi, cuộc hôn nhân đầy thương tích của hai người, lòng thấy buốt giá, ngọn lửa tình nhen lên bởi những cái vuốt ve của anh khi nãy đã tắt ngấm trong cô.
Mặc dù nhiệt độ nước đã được cô điều chỉnh cao thêm, khiến da cô đỏ ửng thậm chí còn cảm thấy hơi bỏng rát, cô vẫn không dừng được cảm giác lạnh run, trống rỗng đang dẫn xâm chiếm cơ thể cô, hai tay cô lại ôm chặt trước ngực, ngửa cổ hứng dòng nước chảy xiết.
Không biết là bao lâu, Thượng Tu Văn đột ngột mở cửa xông vào, kéo cửa kính phòng tắm đứng, thò tay tắt nước, kéo cô ra ngoài, lấy khăn tắm lau người cho cô.
“Anh làm gì vậy?” Cô chống cự theo bản năng.
Giọng nói Thượng Tu Văn bình thản, tay làm vẫn không chút do dự: “Anh đã gọi cửa hai lần, e không ừ hứ gì. Em đã tắm hơn nửa tiếng rồi, cứ ngâm nước tiếp như vậy chắc sẽ ngất xỉu mất.”
Đúng vậy, hơi nóng trong phòng tắm tỏa ra khiến cô đến hít thở còn thấy khó khăn thế nhưng trần như nhộng trước mặt anh, cô càng cảm thấy hoảng loạn hơn. Người đàn ông trước mặt đã quá quen thuộc với từng đường nét trên cơ thể cô, biết rõ phản ứng của cô khi anh tỏ ra nồng nhiệt, trước mặt anh, cô cơ bản chẳng có chút bí mật nào để nói. Cô chỉ cảm thấy không có chỗ giấu mình dưới ánh nhìn của anh, tất cả mọi bí mật có nguy cơ phơi bày ra hết nhưng lại không thể trốn tránh, giấu giếm, cô bỗng run lên bần bật trong tay anh.
“Lạnh à?” Anh khàn giọng hỏi, lấy áo choàng tắm quấn chặt quanh người cô rồi ôm cô vào lòng, hơi nóng trong phòng tắm đứng tỏa ra, trong đôi mắt u tối của anh dường như có tia lửa lóe lên, ánh mắt ấy cô vốn đã rất quen thuộc và đã từng ngất ngây vì nó.
Cô thấy sống mũi cay cay, cố gắng ngửa đầu ra sau, né tránh đôi môi anh, mệt mỏi nói: “Theo dặn dò của bác sĩ, e rằng bây giờ em không thể làm nghĩa vụ vợ chồng rồi.”
Tay Thượng Tu Văn bất giác bấu chặt vào người cô, dưới ánh đèn mặt anh bỗng co dúm lại, ánh mắt sắc nhọn cơ hồ đâm xuyên trái tim cô, cô nghĩ chắc anh đang tức giận lắm. Thế nhưng, anh vẫn im lặng, tay thả lỏng ra một chút, sau đó mới lên tiếng, giọng nói không mang bất kỳ cảm xúc nào: “Anh lái xe bốn tiếng đồng hồ về đây không phải chỉ là muốn tìm vợ để thỏa mãn dục vọng hợp pháp.”
“Vậy về để hỏi tội em đúng không? Xin lỗi, em sẽ không bao giờ xen vào việc công ty anh nữa.”
Cô vùng thoát khỏi tay anh, thắt lại dây buộc áo choàng tắm, quay người nhìn tấm kính mờ hơi nước, tháo mũ tắm ra, cô lấy lược chải lại mái tóc rối bời của mình, cử chỉ bình tĩnh dứt khoát, chẳng biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào.
“Em nghĩ anh tức giận với Dĩ An là do em xen vào công việc của Húc Thăng sao?” Giọng nói Thượng Tu Văn lạnh lùng vang lên sau lưng cô.
“Không hoàn toàn như vậy. Em đoán anh thà là âm thầm tự mình giải quyết chứ không muốn em biết anh đang gặp rắc rối, càng không muốn em ra tay giúp đỡ. Anh luôn có khả năng kiểm soát tất cả mọi việc, Tu Văn ạ, cho dù là công việc hay tình cảm đều không cho phép người khác khiêu khích năng lực kiểm doát này của anh. Tóm lại, lần này là em nhiều chuyện, sau này sẽ không có việc như thế xảy ra nữa.”
“Em đang xem anh là kẻ cuồng vọng thích kiểm soát tất cả mọi thứ đấy à Lộ Lộ. Đúng vậy, anh không hy vọng bất kỳ việc gì phát triển vượt quá tầm kiểm soát của mình, nhưng đó không có nghĩa là anh nhất định phải kiểm soát tất cả. Kế hoạch của anh không tiến triển thuận lợi, anh cũng không cách nào kiểm soát tình cảm của em, những điều này cũng đủ để anh tự nhắc nhở mình rằng đối với những thứ không thể kiểm soát được thì nên tôn trọng nó.”
“Thật ra anh có thể, chỉ là em không thể để mình mất kiểm soát hơn được nữa.” Cam Lộ chua chát cười, không nói gì, tiếp tục chải đầu như một cái máy.
“Anh nổi giận với Dĩ An là vì cậu ta không biết rõ mối quan hệ giữa em và nhà họ Tần, em luôn giữ khoảng cách với họ, anh không muốn em vì chuyện của anh mà phải dẹp bỏ lòng tự trọng của mình đi cầu cứu ông ấy.”
Tay cầm lược của Cam Lộ bỗng khựng lại, sau đó cô gượng cười nói: “Xin lỗi, là em lòng dạ nhỏ nhen. May mà nói với chủ tịch Tần chuyện này em cũng chẳng có gì ấm ức, việc em cần ông ấy giúp có giới hạn, ông ấy làm cho em cũng không nhiều đến mức em cảm thấy phải có nghĩa vụ báo đáp ông ấy.”
Thượng Tu Văn cầm lấy lược trên tay Cam Lộ, giúp cô chải tóc, cử chỉ nhẹ nhàng, nhưng giọng nói lại lạnh lùng: “Nhưng anh cũng rất giận em.” Hơi nóng trong phòng tắm dần dần tan biến, Cam Lộ nhìn Thượng Tu Văn trong gương, vẫn cái vẻ điềm tĩnh thường ngày, “Dĩ An ngốc nghếch đi rào trước đón sau em, còn để điện thoại cho anh nghe, anh đúng là đang định hỏi em có thật là em giúp Húc Thăng là để báo đáp lại việc mẹ anh giúp cha em nhập viện phẫu thuật hay không, để sau này khi kết thúc chúng ta chẳng nợ nần gì nhau.”
Cam Lộ bỗng nhiên cảm thấy toàn thân rã rời, không thể gắng gượng nói chuyện được với anh được nữa, “Xem ra chúng ta đều nhìn lầm đối phương rồi, em không có ý đó. Chúng ta đừng suy đoán về nhau nữa được không? Như vậ