Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342281
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2281 lượt.
y thật quá mệt mỏi.”
Thượng Tu Văn buông lược xuống, nhẹ nhàng vuốt ve mặt cô: “Được,” Anh khom người nhấc bổng cô lên, bế vào phòng, đặt cô lên giường, cúi đầu chăm chú nhìn cô, cô cụp mặt xuống, tránh ánh mắt anh, vùi đầu vào gối, chỉ nghe giọng anh nhẹ nhàng bên tai: “Muộn rồi, đừng nghĩ gì nữa, ngủ đi.”
Anh đắp chăn giúp cô, tắt đèn rồi đi ra ngoài.
Cam Lộ dĩ nhiên không thể không suy nghĩ.
Cô một mình nằm trên giường, cảm nhận sự trống trái, một lát sau, ánh sáng từ phòng khác hắt vào qua khe cửa tắt lịm, cả căn phòng chìm vào bóng tối. Cô không biết có phải là ảo giác không nhưng cô mơ hồ ngửi thấy mùi khói thuốc, như thể anh vẫn đứng bên giường khiến cô không tài nào yên lòng chợp mắt.
Anh đã ngủ ở phòng khách hay là vẫn một mình ngồi trong bóng tối hút thuốc như lúc cô vừa về. Cô nhận ra mình vẫn bận lòng đến anh, mạnh mẽ hơn cô tưởng, nhưng sự nhận thức này chỉ khiến lòng cô thêm rối bời.
Sáng hôm sau, chuông báo giờ từ điện thoại đánh thức, Cam Lộ vội vàng dậy vệ sinh cá nhân, lúc bước ra cũng vừa đúng lúc Thượng Tu Văn từ phòng dành cho khách bước ra, rõ ràng cũng đã tươm tất.
“Còn sớm mà, sao anh không ngủ thêm lúc nữa.”
“Anh phải đến thành phố J ngay, còn rất nhiều việc phải giải quyết.”
Cam Lộ vội vàng vào bếp làm bữa sáng. Cô nhanh chóng hấp bánh bao, hâm nóng sữa, hai người ăn xong cùng xuống bãi đậu xe dưới tầng hầm, Thượng Tu Văn đưa cô đến chỗ chiếc BMW: “Có chuyện gì nhớ gọi cho anh, tối mai anh lại về, có lẽ là hơi muộn, đừng đợi anh. Cuối tuần anh sẽ cùng em đến đón cha ra viện.”
“Nếu anh bận thì không cần về đâu.”
Thượng Tu Văn ôn tồn nói: “Ngày mốt cũng là sinh nhật mẹ, buổi tối chúng ta cùng ra ngoài ăn tối với mẹ nhé.”
Cam Lộ ngượng ngùng. Trí nhớ của cô luôn rất tốt, sau khi kết hôn với Thượng Tu Văn, ít nhiều cũng bị nhiễm thói quen của anh, lưu tất cả các ngày kỉ niệm, những việc cần làm vào một quyển sổ nhỏ, bình thường không xảy ra sự cố lơ đễnh nào. Nhưng thời gian gần đây, quá nhiều việc ngoài ý muốn xảy ra, cô phải ứng phó đến mệt mỏi, lâu rồi không giở sổ ra xem.
“Xin lỗi, em sẽ chuẩn bị quà. Có cần em gọi điện đặt bàn trước không?”
“Anh định đưa mẹ và em đi ăn đồ Tây, lát nữa anh sẽ hỏi xem mẹ thích ăn ở đâu.”
Cô gật đầu, thắt dây an toàn, khởi động xe chạy đi, đang định điều khiển vô lăng để quẹo thì nhìn thấy Thượng Tu Văn vẫn đứng ở chỗ cũ nhìn cô, cô dừng lại, hạ cửa kính xe. Thượng Tu Văn bước tới, khom người xuống hỏi cô: “Sao thế?”
“Còn muốn nói gì với em nữa không?”
“Vốn có rất nhiều điều để nói,” Thượng Tu Văn thò tay vào xe, đặt tay lên bàn tay trái đang giữ vô lăng của cô, “Nhìn thấy em anh mới phát hiện, anh vội vã trở về, điều muốn hỏi em thậm chí còn ngốc nghếch hơn cả Dĩ An. Em làm như thế, chắc chắn là có lý do của mình, anh lại chất vẫn em chỉ khiến khoảng cách giữa chúng ta ngày càng rộng thêm. Hơn nữa em cự tuyệt nói chuyện với anh như vậy, anh quyết định từ nay trở đi sẽ chấp nhận tất cả những việc em làm vô điều kiện.”
Cam Lộ gượng cười: “Em không hiểu ý anh cho lắm.”
“Cho dù anh nói gì đi nữa, em cũng đều sẽ cảnh giác, hoài nghi, thế thì để thời gian chứng minh tất cả vậy. Em có quyền hoài nghi anh, đả kích anh, giày vò anh, chỉ cần em vui.”
Cam Lộ thấy làm lạ nhìn anh: “Tu Văn, anh nghĩ em biến thái chăng? Chẳng có người phụ nữ bình thường nào lại mong đợi hôn nhân đem đến cho mình một người chồng mà mình có thể giày vò thế nào tùy thích.”
“Em không cần phải hoài nghi chính mình, em luôn là rất bình tĩnh, rất có lý lẽ, anh luôn tin tưởng vào sự sáng suốt, lý trí của em. Em nghĩ anh biến thái cũng được, anh nguyện chấp nhận tất cả những gì em dành cho anh, đến khi em không còn nghi ngờ nữa thì thôi.”
Thượng Tu Văn cười, dưới ánh đèn vàng trong hầm đậu xe, nụ cười đó vô cùng thoải mái, khiến cho gương mặt hao gầy của anh như bừng lên sức sống. Một thời gian dài anh đã không cười như thế. Trong khoảnh khắc, Cam Lộ dường như bị ảo giác, trước mắt là một ngày đi làm như thường lệ, chồng thi thoảng dậy sớm, quan tâm đưa vợ đi làm, tiện thể dặn dò dăm ba câu những việc cần lưu ý trong ngày, giữa họ dường như chưa hề xảy ra bất kỳ sóng gió nào.
Nhưng niềm hạnh phúc bình dị đó đã lùi xa đến mức tưởng chừng không có thật, bây giờ họ đang ở trong hầm để xe của nhà một người bạn, cô lại hoàn toàn không định suy đoán ý tứ trong lời nói của anh, vừa nghĩ đến đây, tay cô giữ chặt vô lăng, hoang mang nhìn về phía trước.
Anh đưa tay vuốt ve mặt cô, nhưng vừa chạm vào đã rụt lại, rồi đứng thẳng người dậy: “Lái xe cẩn thận, tạm biệt.”
Cam Lộ cho xe chạy, đồng thời nhìn vào kính chiếu hậu, Thượng Tu Văn vẫn đứng đó, chăm chú nhìn về hướng cô. Dáng người thẳng của anh nhỏ dẫn trong kính chiếu hậu, sau đó mất hút khỏi tầm mắt cô.
Tối qua cô cự tuyệt anh bằng cách đau lòng như thế, cô đã chuẩn bị đối diện với Thượng Tu Văn bằng thái độ lạnh lùng, tiết chế cảm xúc. Thế nhưng anh dường như lúc nào cũng có thứ bản lĩnh khiến cô phải kinh ngạc, thái độ mở lòng mình như vừa rồi của anh khiến cô vừa n