Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342095
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2095 lượt.
ưởng, nhưng có lẽ sẽ không rơi vào trong sự điên cuồng đó, em nghĩ em không có phúc phận để tận hưởng một tình yêu như thế.”
“Đừng lấy tình cảm của anh dành cho em so sánh với quá khứ, càng đừng vì quá khứ mà phủ nhận tình cảm của anh dành cho em. Nếu như em cho rằng anh biểu hiện không đủ nhiệt tình, anh sẽ sửa…”
“Đừng, đây là chỗ em thấy khó khăn nhất. Tu Văn, em tin rằng, chỉ cần anh muốn, anh rất biết cách để làm người khác tin phục mình, thậm chí một người luôn hoài nghi như cha em cũng đã tin tưởng anh ngay từ đầu. Chúng ta lấy nhau hơn hai năm, càng về sau, những biểu hiện của anh càng tác động nhiều đến em, em phải thừa nhận rằng anh thỏa mãn tất cả những kỳ vọng của em về hôn nhân. Nhưng…” Cô đột ngột ngừng lại, cắn chặt môi, hồi lâu sau mới nói tiếp, “Bây giờ nghĩ lại lúc yêu anh, em mới phát hiện mỗi bước chúng ta đến gần nhau cơ hồ đều là nằm trong tầm kiểm soát và lực chọn của anh, nghĩ đến anh điềm tĩnh nhìn em, quan sát em, đánh giá em xem có thể làm một người vợ thích hợp không, quyết định có nên tốt hơn với em một chút, thành thật với em một chút hay không, em không thể ngăn được cảm giác… nguội lạnh trong lòng.”
“Em sai rồi, Lộ Lộ, em nghĩ như vậy rõ ràng đã biến anh thành một kẻ biến thái thích kiểm soát mọi thứ. Anh chưa từng vỗ ngực tự hào rằng anh có thể kiểm soát được em, ngược lại, ngay từ khi mới bắt đầu cho đến bây giờ, anh không ngừng cân nhắc: Anh tiếp tục dè dặt, cẩn trọng trong tình cảm thì có mất em không; những chuyện anh giấu em, em có thể chấp nhận được không; nếu em nghi ngờ tấm lòng của anh, không còn tin anh nữa, anh có còn cơ hội cứu vãn không?”
Cam Lộ cười bất lực, lựa lời để nói nhưng đành lắc đầu, “Em chưa từng nghi ngờ về sự nghiêm túc cũng như thành ý của anh đối với hôn nhân, anh luôn nghiêm túc làm một người chồng tốt. Anh nói em chấp nhặt, hình như cũng không sai. Em tự hỏi mình có phải là người đa nghi như Tào Tháo không, em chỉ hoài nghi một điều là ảnh hưởng mà mối tình trước của anh để lại quá lớn, đã trực tiếp ảnh hưởng đến cách xử lý tình cảm của anh – có lẽ bản thân anh cũng không thể khẳng định em rốt cuộc có từng được anh yêu hay không.”
Trong phòng im phăng phắc, Thượng Tu Văn từ từ nở nụ cười: “Anh từng nói, anh sẽ chấp nhận tất cả mọi nghi ngờ của em, nhưng điều anh không ngờ đến là, mối nghi ngờ của em đã bao gồm hết tất cả những gì thuộc về anh. Anh chỉ có thể nói với em rằng, anh chưa từng định chôn vùi toàn bộ cuộc sống của mình cho quá khứ, nhất là cuộc sống với em, là phần mà anh trân trọng nhất, thấy vui vẻ nhất. Lộ Lộ, chí ít em cũng đừng nghi ngờ điều này.”
Cam Lộ nghĩ, họ thực sự đã rơi vào vòng luẩn quẩn, nếu nói tiếp cũng chẳng thấy nhẹ nhõm hơn, chẳng qua chỉ là sự vá víu lại vết thương lòng, “Em chỉ có thể cố gắng hết sức để không làm người vợ đa nghi. Anh muốn cứu vãn, em cũng không muốn từ bỏ dễ dàng. Chúng ta cứ thử đi.”
Cô đứng dậy chuẩn bị thu dọn đồ đạc, thế nhưng, Thượng Tu Văn không buông tay cô ra, cô quay đầu lại nhìn anh, chỉ thấy anh hơi ngước mặt lên, chăm chú nhìn vào mắt cô: “Lộ Lộ, thứ anh muốn cứu vãn không phải là cuộc hôn nhân viên mãn trên danh nghĩa, em mới là quan trọng nhất.”
Cam Lộ cụp mắt xuống, tránh ánh mắt của anh: “Hy vọng chúng ta có thể xác định được mình thật sự xem trọng và trân trọng thứ gì. Không còn sớm nữa, anh đi họp đi, em thu dọn đồ đạc rồi sẽ tự lái xe về nhà.”
Thượng Tu Văn đi rồi, Cam Lộ vào phòng làm việc thu dọn laptop, rồi tìm thùng giấy cho sách vào, sau đó sang phòng ngủ, ngồi bệt xuống đất, gấp lại quần áo cho vào va li, động tác càng lúc càng chậm, lòng cảm thấy chán nản, cô bất giác bật cười tự chế nhạo mình – lần bỏ nhà ra đi này, khởi đầu và kết thúc đều buồn cười như nhau.
Cô không mang theo đồ đạc gì khác ngoài quần áo, sách vở và laptop, sau đó lái xe về nhà chồng. Lúc cô lấy chìa khóa mở cửa bước vào, Ngô Lệ Quân đang ngồi trên sô pha ở phòng khách đọc báo. Bà tỏ ra rất ngạc nhiên, tháo kính ra nhìn cô.
“Mẹ, con về rồi ạ.”
Cô vẫn chào mẹ chồng như thể vừa đi làm về, Ngô Lệ Quân cũng lập tức định thần lại, gật đầu, mắt lại nhìn vào tờ báo, giọng bình thản: “Ờ, về rồi à.”
Cam Lộ nghĩ, có một người mẹ chồng không bao giờ kinh động trước bất kỳ điều gì cũng tốt, có thể tránh được rất nhiều lời giải thích gượng gạo. Cô đưa cho bà món quà cô vừa mua, “Mẹ, chúc mẹ sinh nhật vui vẻ, mẹ mặc thử xem có hợp không.”
Trước đây cô mùa quà cho Ngô Lệ Quân bà chỉ liếc mắt một cái, hờ hững nói cám ơn, sau đó vứt vào một góc nào đó, bây giờ thì bà đón lấy, lập tức mở ra xem kỹ càng: “Mẹ thích màu này.”
Cam Lộ rõ ràng chưa kịp thích ứng với tình huống này: “Mẹ thích là con vui rồi. Mẹ, Tu Văn đang họp ở Viễn Vọng, về hơi muộn một chút.”
Ngô Lệ Quân gật đầu: “Mẹ đi nằm một chút, con cũng lên lầu nghỉ ngơi, tối cùng ra ngoài ăn.”
Cam Lộ vâng dạ, xách đồ lên lầu, căn phòng trước mặt cô vẫn gọn gàng, sạch sẽ, có vẻ chị Hồ vẫn dọn dẹp như thường lệ. Cô lấy quần áo ra cất vào tủ, xong vẫn chẳng có cảm giác buồn ngủ, bèn ra phòng làm việc mở máy tính lên,