Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342234
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2234 lượt.
ch Trần và chủ tịch Vương.”
Cam Lộ cũng đứng dậy, cùng họ chạm cốc, Vương Phong và Trần Hoa một hơi uống cạn, đặt ly xuống rồi cáo từ, Thượng Tu Văn ngồi xuống: “Mẹ, xin lỗi, hôm nay cũng không thể cùng mẹ ăn một bữa đàng hoàng.”
“Có Lộ Lộ đi cùng mẹ cũng thế mà.”
Thượng Tu Văn và Cam Lộ đều đồng thời nhận ra, trước đây Ngô Lệ Quân luôn gọi Cam Lộ là “Tiểu Cam”, sự thay đổi cách xưng hô đột ngột này khiến hai người bất giác nhìn nhau.
Ngô Lệ Quân dường như hoàn toàn không chú ý đến phản ứng của họ: “Tỷ Tân sẽ từ bỏ kế hoạch sáp nhập xưởng luyện thép sao?”
“Trước mắt chỉ là kết giao thôi, hiện nay kế hoạch phát triển ở khu vực miền Trung vô cùng to lớn. Đầu óc của Trần Hoa vô cùng nhạy bén, tin rằng anh ta cũng biết càng kéo dài thì số vốn sáp nhập sẽ càng cao.”
Ngô Lệ Quân gật đầu, nhưng không nói gì thêm. Thượng Tu Văn nói với Cam Lộ: “Lộ Lộ, anh phải xuống rồi, em giúp anh đưa mẹ về, uống ít rượu thôi nhé.”
“Em biết rồi.” Cam Lộ hầu như không đụng đến ly rượu trước mặt nữa, cô đã hạ quyết tâm, nếu không thật sự cần thiết thì sẽ không đụng đến giọt rượu nào nữa, huống hồ gì là dùng bữa tối với mẹ chồng.
Thượng Tu Văn đi rồi, mẹ chồng con dâu ăn xong món tráng miệng, Cam Lộ gọi tính tiền rồi cùng xuống lầu ra bãi đậu xe.
Cam Lộ mở cửa xe, Ngô Lệ Quân lên xe trước. Cô cũng đang định lên xe thì tiếng điện thoại vang lên, là Tiền Giai Tây gọi, giọng nói lạc đi, có vẻ như tâm trạng vô cùng suy sụp, cô chỉ nói: “Đợi một chút.” Sau đó quay đầu nói với Ngô Lệ Quân đang ngồi ở ghế sau: “Mẹ, con nghe điện thoại của bạn, mẹ đợi một chút ạ.”
Ngô Lệ Quân gật đầu, bà uống không ít loại rượu có ga đó nên mặt hơi ửng đỏ, ngã người tựa vào lưng ghế nghỉ ngơi.
Cam Lộ đi ra cách xe vài bước chân: “Giai Tây, sao thế?”
Tiền Giai Tây im lặng một lát mới lên tiếng: “Lộ Lộ, Tần Trạm nói… anh ấy định quay lại với Tiểu Phán.”
Cam Lộ sửng sốt, cô thật không thể hiểu nổi chuyện phân phân hợp hợp chớp nhoáng như trong phim, quả thật không biết phải nói gì cho phải: “Giai Tây, thôi bỏ đi, con người Tần Trạm chưa chín chắn đâu.”
“Anh ấy có quyền lựa chọn, cậu biết tớ hận điều gì không? Tớ cho rằng bọn tớ ở bên nhau vui vẻ như vậy, cảm giác của tớ không phải đến từ một phía nhưng anh ta nói chia tay một cách nhẹ tênh, một chút lưu luyến cũng không có.”
Cam Lộ nghe trong điện thoại âm thanh ồn ào, chát chúa: “Cậu đang ở đâu? Hay là để tớ đưa mẹ chồng về nhà rồi rồi đến chỗ cậu nhé.”
“Tớ đang ở bar, không sao đâu Lộ Lộ, cả nhóm bạn cũng ở đây, cậu đừng đến, tớ chỉ là vừa cảm thấy khó chịu, không thể chịu nổi phải nói ra cho nhẹ lòng thôi.” Đúng lúc đó, đầu dây bên kia có tiếng người gọi Tiền Giai Tây, cô “ừ” một tiếng rồi cười khanh khách, “Cũng chỉ có thể nói với cậu mà thôi, nói với cậu thì không sợ bị biến thành trò cười. Tớ đi uống rượu đây, ngày mai tụi mình nói sau nhé, nếu như ngày mai tớ vẫn chưa quên chuyện này.”
“Cậu đừng uống nhiều quá đấy.” Cam Lộ chỉ kịp dặn dò Tiền Giai Tây một câu rồi tắt máy, đang dợm bước quay đi thì thấy một chiếc xe đang chạy về phía mình, ánh đèn xe rọi thẳng vào mặt khiến cô nhắm mắt lại theo phản xạ. Chiếc Maserati đỏ đi ngang qua cô bỗng thắng gấp lại, dừng ngay trước đầu xe cô, cửa xe mở ra, Hạ Tĩnh Nghi vận áo da màu mỡ gà, quần jean sải bước đi tới.
“Chào Thượng phu nhân.” Cô ta liếc Cam Lộ một cái, mặt có vẻ cười mà như không cười.
Cam Lộ thờ ơ đáp lại: “Chào cô.”
“Sao lại đứng một mình ở đây, Tu Văn chưa về với cô à?” Không đợi Cam Lộ trả lời, Hạ Tĩnh Nghi vờ lắc đầu làm ra vẻ tiếc nuối, “Nghe nói Vạn Phong vừa đặt hàng sản phẩm của Húc Thăng, đơn đặt hàng không lớn, hơn nữa chủ tịch Tần lại sợ đắc tội với Tỷ Tần, cố hết sức tiến hành trong lặng lẽ, nên chẳng thể có hiệu quả gì đâu. Nhưng tôi đoán là do cô ra mặt tác thành đúng không. Để níu kéo Tu Văn, cô đúng là tốn không ít công sức.”
Cam Lộ đang định nói thì cửa xe phía sau bật mở, Ngô Lệ Quân bước xuống: “Lộ Lộ, giúp mẹ xem xem có phải khăn choàng đã mắc vào dây chuyền rồi không.”
Hạ Tĩnh Nghi bỗng nhiên nhìn thấy Ngô Lệ Quân, vô cùng kinh ngạc, ú ớ như thể muốn nói gì nhưng Ngô Lệ Quân chẳng thèm nhìn cô ta lấy một cái, chỉ quay người về một bên, ra hiệu cho Cam Lộ xem giúp. Cam Lộ chỉnh lại khăn choàng hơi bị xoắn lại trên cổ Ngô Lệ Quân: “Phần tua rua bị mắc vào chút thôi, xong rồi ạ.”
Ngô Lệ Quân gật đầu, lên thẳng xe ngồi, thuận tay đóng cửa xe lại. Hạ Tĩnh Nghi chưa từng bị người khác xem thường như vậy, nhưng cô ta thật sự không thể ra vẻ trước mặt Ngô Lệ Quân, mặt cô biến hóa bất định, như thể đang nghĩ gì đó.
Cam Lộ khách khí nói: “Cô Hạ, phiền cô dịch xe ra một chút, chúng tôi phải về rồi.”
Cô cũng không đợi đối phương trả lời, ngồi lên ghế lái, trước ánh mắt tức giận của Hạ Tĩnh Nghi cô bình thản thắt dây an toàn, sau đó nhìn thẳng vào mắt cô ta. Cô ta từ từ lùi lại, ánh mắt vẫn không rời đi, mãi đến khi mở cửa xe, ngồi lên rồi bất thình lình khởi động xe phóng vọt đi.
Cam Lộ chạy xe ra