Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342108
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2108 lượt.
hần lại, lắc đầu, “Không có gì.”
Cô lơ đễnh đón lấy đĩa đậu ngựa, bước đến bồn rửa xả nước rửa sạch, Thượng Tu Văn không ra ngoài mà bước tới sau lưng cô, hai tay vòng qua ôm lấy eo cô, thì thầm: “Lộ Lộ, anh nhất định sẽ không để em cảm thấy dọn về nhà là lựa chọn sai lầm.”
Lúc cô bận rộn, anh đến ôm cô từ đằng sau, cằm tựa lên vai cô, đây là tư thế thân mật mà cả anh và cô đều rất thích. Nhưng cần tích lũy bao nhiêu cái thích mới có thể chuyển thành quyết tâm muốn giữ chặt lấy. Ngón tay Cam Lộ đảo đi đảo lại đậu ngựa trong đĩa dưới vòi nước đang chảy, cảm xúc ồ ật trào dâng, cô nói rất nhỏ: “Em bỗng nhiên phát hiện thật ra ngay từ đầu em đã chẳng có lựa chọn gì rồi.”
“Sao lại nói như vậy?”
Cô gượng cười: “Suy nghĩ lung tung vậy thôi, chẳng vì sao cả. Anh ra ngoài ngồi chơi với cha đi, em xào rau ngay đây.”
Cô bắc chảo xào rau, nghe tiếng ông Cam và Thượng Tu Văn trò chuyện ở ngoài, không khỏi lấy làm lạ về mức độ thân thiết giữa hai người.
Thượng Tu Văn là người rất có chừng mực, trước nay chưa từng quá thân mật với một ai, hơn nữa luôn khéo léo để đối phương tự động giữ khoảng cách hợp lý với anh. Thế nhưng anh lại có thể khiến cha vợ vốn gặp khó khăn trong giao tiếp lại hưng phấn nói thao thao bất tuyệt như thế. Cô có thể nhận ra, thái độ Thượng Tu Văn không hề qua quýt, điều này khiến cô rung động, cũng khiến cô tự lấy làm hổ thẹn vì không có được sự chân thành nhiệt tình như thế với mẹ chồng.
Bây giờ cô lại bất giác nghĩ đến, theo những hồi ức có hạn mà anh kể với cô, cha anh là một người thông minh, nhìn xa trông rộng, khiến anh từ nhỏ đã tôn sùng ông, là người hoàn toàn khác với ông Cam cha cô. Cô đã quen với sự xem thường, tội nghiệp, tiếc nuối của người khác dành cho ông Cam, còn anh lại tỏ ra quan tâm, tôn trọng ông - đây cũng là biểu hiện mà anh có thể tự kiểm soát ư?
Vừa nghĩ đến đây, cô lập tức cảnh cáo bản thân, mình đã bắt đầu đa nghi như Tào Tháo rồi.
Ai đã từng được ai yêu
Ăn cơm xong, Cam Lộ dọn dẹp chén bát, dặn dò ông Cam lên giường nghỉ ngơi: “Dì Vương nói chút nữa dì về, đồ ăn buổi tối con cũng mua rồi, đều để trong tủ lạnh. Tụi con về đây ạ.”
Ông Cam gật đầu: “Ừ, về đi, không cần phải đến đây thường xuyên đâu, rảnh rỗi đến là được rồi.”
Hai người xuống lầu, Thượng Tu Văn nói: “Còn sớm, anh giúp em thu dọn đồ đạc trước.”
Cam Lộ gật đầu. Hai người đi hai xe riêng, về đến nhà Phùng Dĩ An, Thượng Tu Văn hỏi cô: “Những thứ nào cần mang về?”
“Lộ Lộ, anh đã nói không chỉ một lần rằng, điều đó hoàn toàn khác nhau.”
Cam Lộ cười: “Đúng vậy, em biết, không thể giống nhau được. Lúc em quen anh, anh đã từng trải tất cả, vừa điềm đạm vừa chín chắn. Em bây giờ đòi hỏi tình yêu như thế với người đàn ông 31 tuổi, đúng thật là bất hợp lý đến mức buồn cười.”
“Lộ Lộ, anh luôn cho rằng em thông minh, lý trí, sao lại đi chấp nhặt chuyện như thế. Em vẫn còn bận lòng về quá khứ ấy sao?”
“Em không phải đang ghen tuông. Không, thứ em bận lòng không phải là chuyện quá khứ, em luôn có sự tôn trọng cơ bản với tình cảm trong quá khứ của người khác, chưa từng nghĩ rằng làm vợ thì có quyền bới móc không thôi những chuyện quá khứ của chồng.” Cam Lộ bình thản nói, “Nhưng đã là người thì đều có chút tham lam, em không hy vọng người đàn ông của mình sau khi đã tiêu hao toàn bộ tâm sức vào tình yêu với người phụ nữ khác, cuối cùng chỉ có thể cho em sự dịu dàng và trách nhiệm mà thôi.”
“Lộ Lộ…”
“Xin anh hãy nghe em nói hết, được không? Em có hai đồng nghiệp đều đã kết hôn, một người ngoài công việc ra còn phải hầu hạ cha mẹ chồng, chăm sóc con cái, lo liệu việc nhà, nhưng luôn vui vẻ, hạnh phúc, không oán trách, không hối hận; một người cả ngày vì chuyện ai nấu cơm, ai rửa chén, ai dọn dẹp nhà cửa với chồng mà ôm một bụng ấm ức. Em không thể nói ai lười biếng hơn ai, chỉ có thể nói, người cam tâm tình nguyện làm tất cả mọi việc rất hài lòng với cuộc sống của mình, cho rằng những gì cô bỏ ra là xứng đáng.” Khóe miệng Cam Lộ nhếch lên thành nụ cười chua chat, “Trước đây em cũng hài lòng với cuộc sống của mình, Tu Văn ạ. Nhưng bây giờ thì em không xác định được nữa rồi, em sợ sau này sẽ không kìm được những so sánh mà anh cảm thấy vô vị, sẽ không hài lòng với trách nhiệm và sự dịu dàng mà anh dành cho em, càng ngày càng oán hận, càng ngày càng muốn có những thứ không thể có, trong tình trạng này, em sẽ không thể là người vợ hiền mà anh kỳ vọng.”
Thượng Tu Văn đột nhiên siết chặt tay cô: “Sao em lại nghĩ rằng anh đối với em không bằng đối với Hạ Tĩnh Nghi ngày trước, đã không còn nhiệt huyết để yêu em. Anh đã qua cái tuổi bồng bột đến đáng xấu hổ ấy, quả thực không muốn thể hiện một tình yêu khoe mẽ như vậy nữa. Vả lại Lộ Lộ, anh chắc rằng em cũng sẽ không thích anh lúc đó, càng không thể chấp nhận được sự theo đuổi như thế.”
“Có lẽ anh nói đúng.” Cam Lộ hơi có vẻ đờ đẫn, tự cười nhạo mình, “Em luôn sống rất bảo thủ, thận trọng, người khác có tuổi trẻ cuồng nhiệt, em sẽ ngưỡng mộ, sẽ tán th