Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342097
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2097 lượt.
tiếp tục tra cứu tư liệu viết luận văn. Trở về với khung cảnh quen thuộc, cô lại chẳng có cảm xúc gì, dường như tất cả những chuyện xảy ra trong thời gian gần đây đều đã trở thành quá khứ.
Có thật là đã trở thành quá khứ rồi không?
Cô viết một hồi thấy mệt, bèn tự pha cho mình một ly trà sữa, cầm trên tay, cô bước ra ban công nhìn ra xa để mắt được nghỉ ngơi. Thời tiết không tốt lắm, nhưng không khí mùa xuân đã tràn ngập khắp mọi nơi, trong tầm mắt cô là công viên mà Ngô Lệ Quân thường đi tản bộ, trên trong cây cối mọc um tùm, đứng trên cao nhìn xuống chỉ thấy rợp một màu xanh mát, gió đã không còn mang hơi lạnh, hây hẩy ve vuốt mặt cô, cảm giác vô cùng dễ chịu.
Thành phố này đã hoàn toàn cởi bỏ mùa đông rét mướt kéo dài chưa từng thấy trong vòng mấy chục năm trở lại đây, thế nhưng cô lại không nghĩ rằng cuộc hôn nhân của mình đã thoát khỏi nguy cơ tan vỡ.
Chiếc điện thoại di động để ở bàn làm việc bỗng reo lên, cô quay về phòng nghe máy, là Thượng Tu Văn gọi: “Lộ Lộ, e rằng anh còn có cuộc gặp với chủ tịch Vương và chủ tịch của Tỷ Tân Trần Hoa, không thể ăn tối cùng em và mẹ được.”
“Sinh nhật mẹ mà, thật không thể đi được sao?”
“Thế này đi, em chở mẹ đến khách sạn Minh Châu ven sông, chủ tịch Tần đang ở đây, bọn anh đã hẹn gặp nhau cùng ăn tối ở tầng ba. Em và mẹ lên nhà hàng ở tầng trên cùng, nghe nói món Ý ở đó rất ngon, rất đúng vị. Lúc nào tiện anh sẽ lên, mẹ hiểu mà.”
Cam Lộ thay quần áo, xuống lầu gõ cửa phòng Ngô Lệ Quân, thấy bà đã thay chiếc áo cô vừa mua tặng, kết hợp với chân váy đen, giày cao gót, bên ngoài khoác áo khoác đơn giản, phối thêm chiếc khăn choàng cổ màu sắc nổi bật, gương mặt trang điểm nhạt, thần thái cao nhã khiến cô không ngớt trầm trồ trong lòng.
Cô nói lại tình hình với Ngô Lệ Quân: “Mẹ, Tu Văn nói con chở mẹ đến đó trước.”
Ngô Lệ Quân gật đầu, xách túi bước ra.
Khách sạn Minh Châu là một khách sạn 5 sao, nhà hàng trên tầng thượng có cái tên rất Ý: Nhà hàng Tuscan Sun, bếp trưởng được mời từ châu u. Cam Lộ cùng Ngô Lệ Quân yên vị xong mỗi người gọi món riêng, Ngô Lệ Quân dặn nhân viên phục vụ khui một chai Lambrusco 1915: “Đây là loại rượu có ga, vị ngọt, không làm người ta say, những người sành rượu sẽ không uống nó, chúng ta uống gọi là vậy thôi nhé.”
Cam Lộ gật đầu, cô không muốn làm mẹ chồng mất hứng, nhân viên phục vụ mang rượu để trong xô đá đến rồi khui chai, rót vào ly chân cao, màu đỏ mận của rượu vô cùng thu hút, mùi hương trái cây phảng phất, cô cầm ly rượu lên nói với Ngô Lệ Quân: “Mẹ, sinh nhật vui vẻ.”
Ngô Lệ Quân cũng nâng y, chạm nhẹ vào ly cô, uống một ngụm lớn, cô chỉ nhấm nháp một ngụm nhỏ, đây là lần thứ hai cô uống rượu, dĩ nhiên là không thể so sánh với loại rượu trắng rẻ tiền cô uống ở nhà cha mình, rượu này mang vị ngọt thơm, cảm giác rất lâu tan trong miệng, nhưng cô không định cho phép mình uống nhiều.
Món khai vị được dọn lên, hai người cũng giống như thường ngày ở nhà ăn trong yên lặng, chỉ nghe thấy tiếng dao nĩa thi thoảng chạm lanh canh vào nhau.
Mặc dù thiếu Thượng Tu Văn, nhưng hai người họ một người họ Ngô, một người họ Cam vẫn làm nên không khí tề tựu điển hình của người nhà họ Thượng, Ngô Lệ Quân tất nhiên không thắc mắc, hỏi han, Cam Lộ cũng không đả động đến những chuyện đã qua. Không kể lể, không giải thích, không xin lỗi, cũng không có nụ cười xóa tan đi tất cả ân oán, họ chỉ là bình thản đón nhận hiện thực hai người ngồi cùng nhau ở đây vào thời điểm này.
Dường như tất cả những việc xảy ra đều đã thành quá khứ - ý nghĩ này như ma đưa lối quỷ dẫn đường lại xuất hiện trong đầu Cam Lộ. Mình đã quá cố chấp rồi, cô chỉ có thể tự nói với mình như thế, quá khứ dĩ nhiên đã qua đi.
Món chính được dọn lên, từ xa, Thượng Tu Văn cùng hai người đàn ông mặc u phục bước tới, trong đó có một người Cam Lộ từng gặp, đó là chủ tịch Viễn Vọng Vương Phong, người còn lại khoảng chừng hơn 30 tuổi, dáng người cao cao, gương mặt gầy, sắc cạnh khó đoán.
Vương Phong và Ngô Lệ Quân đã quen biết nhau từ trước, ông mỉm cười nói: “Ngô sở trưởng, Tu Văn không nói phải lên đây cùng ăn tối với bà thì tôi vẫn không biết hôm nay là sinh nhật bà, thật sự xin lỗi, quấy rầy buổi gặp mặt gia đình của bà.”
“Không sao, chủ tịch Vương, các anh bàn chuyện làm ăn quan trọng hơn. Phụ nữ đến tuổi như tôi thật sự đã không còn xem trọng ngày sinh nhật nữa rồi.” Ngô Lệ Quân khách sáo nói, sau đó quay sang người còn lại, “Vị này là…”
Thượng Tu Văn giới thiệu: “Đây là chủ tịch hội đồng quản trị của Tỷ Tần, Trần Hoa. Chủ tịch Trần, đây là mẹ tôi, vợ tôi. Mẹ, chủ tịch Vương và chủ tịch Trần muốn đích thân lên đây chúc mừng sinh nhật mẹ.”
“Không dám, hai vị khách sáo rồi.”
“Đây là việc nên làm mà. Chúc mừng sinh nhật Ngô sở trưởng, rất xin lỗi vì chúng tôi tay không lên đây, đành mượn ly rượu này để thể hiện chút lòng thành.” Giọng Trần Hoa trầm trầm mà vang, có chút khẩu âm phương Bắc, vô cùng lễ độ, nhã nhặn.
Ngô Lệ Quân bảo nhân viên phục vụ lấy thêm ba chiếc ly nữa rồi rót rượu vào, đứng lên, “Cám ơn thịnh tình của chủ tị