Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gia Cố Tình Yêu

Gia Cố Tình Yêu

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342104

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2104 lượt.

ống hằng ngày, chăm sóc cho cha mọi thứ kể cả mua quần áo. Nếu cô không lo cho ông, ông sẽ cứ mặc đi mặc lại một bộ quần áo không chịu thay giặt, đồ lót, tất vớ mặc đến rách cũng không buồn đi mua cái mới. Đi làm rồi, nghe những đồng nghiệp đã có gia đình bàn luận về chuyện nhà cửa, chồng con, cô bất giác cười buồn, thì ra mình đã trở thành một bà nội trợ lo lắng tất tần tất mọi thứ trong gia đình từ khi còn rất nhỏ chứ không phải là đứa con gái có thể nũng nịu, nhõng nhẽo với cha mẹ như bao đứa trẻ đồng trang lứa khác.
Sau khi bước vào cuộc sống hôn nhân, cô kiểm tra tủ quần áo Thượng Tu Văn, phát hiện từ quần áo đến đồ lót của anh đều rất đầy đủ, đa dạng, cô gần như chẳng phải lo lắng đến cái mặc của anh. Cô thở phào nhẹ nhõm nhưng đồng thời ít nhiều cũng cảm nhận thấy mình chẳng giống như những đồng nghiệp đã kết hôn khác. Đến ngày kỉ niệm hoặc ngày sinh nhật của anh, cô phát rầu với việc mua quà tặng anh, quanh đi quẩn lại cũng chỉ là cà vạt, thắt lưng, dao cạo rây. Mỗi lần nhận quà Thượng Tu Văn đều tỏ ra rất vui mừng, lập tức dùng ngay cho cô vui.
Bây giờ nghĩ lại, cô bất giác liên tưởng đến cây bút Mont Blanc đắt tiền mà Hạ Tĩnh Nghi tặng anh, sau đó anh đem tặng lại Tần Vạn Phong, ngay lập tức cô cười nhạo chính mình.
Nghĩ đến đây, cô càng cảm thấy mất hứng, cuối cùng cô dừng lại ở một quầy chuyên bán đồ len cao cấp, chọn một chiếc áo len cashmere màu xám bạc nhã nhặn, mềm mại, dễ mặc. Cô nghĩ, món quà này cũng cùng phong cách với những món đồ cô mua tặng trước đó, đúng là chẳng có gì mới mẻ nhưng lại có tính thực dụng cao.
Cam Lộ quét thẻ thanh toán, vừa xách túi đồ ra ngoài thì nhận được điện thoại của Thượng Tu Văn: “Lộ Lộ, em đừng đợi anh, anh chưa họp xong, có lẽ nửa đêm mới về nhà.”
“Tu Văn, đêm hôm mệt mỏi lại lái xe rất nguy hiểm, sáng mai anh hẵng về. Thủ tục ra viện không có gì phức tạp, một mình em làm cũng được mà.” Cô không đợi anh nói gì, cười khô khốc một tiếng, “Tất nhiên nếu anh quyết về giữa đêm hôm để làm em cảm động thì em cũng chẳng còn cách nào ngăn cản. Nhưng em là người không dễ cảm động đâu, hơn nữa còn cho rằng, anh muốn làm em áy náy để khỏa lấp đi sự áy náy trong lòng anh, cách này chẳng giúp được gì cho việc cải thiện mối quan hệ của chúng ta đâu.”
Ngày hôm sau, Cam Lộ làm xong thủ tục nhập viện, đón ông Cam về nhà. Thượng Tu Văn cũng từ thành phố J về ngay sau đó, lái xe thẳng đến nhà ông Cam. Ông Cam rất vui mừng, bảo dì Vương đi chợ: “Lát nữa Lộ Lộ và Tu Văn ở đây ăn cơm đấy.”
Cam Lộ mỉm cười đồng ý: “Hôm nay cuối tuần, cha để dì Vương về nhà thăm cháu nội đi, con đi chợ nấu cơm được rồi.” Cô quay sang nhìn Thượng Tu Văn đang ngả người trên sô pha xoa ấn huyệt thái dương, “Tu Văn, vào giường em nằm một lát đi.”
Dì Vương đã dọn dẹp nhà cửa vô cùng sạch sẽ, phòng của Cam Lộ vẫn giữ nguyên như cũ, chỉ không có drap giường mà thôi, Thượng Tu Văn cởi áo khoác nằm lên, cô thuận tay đóng cửa phòng lại rồi cùng dì Vương ra khỏi nhà, sau đó đi thẳng đến chợ cách đó không xa mua đồ ăn, lúc về hai tay cô xách đầy những túi lớn túi nhỏ.
Trước khi ra viện, bác sĩ phụ trách kiểm tra phòng bệnh đến dặn dò kỹ càng những điều cần lưu ý trong ăn uống cho người bệnh xơ gan: một mặt người bệnh cần hấp thụ protein để nâng cao hàm lượng protein huyết tương, để đề phòng hoặc giảm thiểu tình trạng gan nhiễm mỡ, hơn nữa còn có thể thúc đẩy quá trình tái tạo và hồi phục tổ chức gan, nhưng mặt khác lại phải kiêng cữ những thứ có hàm lượng protein quá cao, khiến gan phải làm việc quá nhiều. Nhất là khi vừa phẫu thuật chưa lâu, nên ăn những thức ăn ít dầu mỡ, ít sodium.
Cam Lộ cũng đã tự tra cứu trên mạng, còn tập hợp lại in ra, dán trên đầu tủ lạnh để dì Vương lưu ý.
Các món hôm nay cô làm đều là những món ăn thường ngày đạm bạc, cô không làm món thăn bò sốt cà mà ông Cam muốn ăn, ông Cam xuống bếp nhòm qua, mặt đầy vẻ không cam tâm. Cô đành cười an ủi cha: “Lời bác sĩ dặn cha phải nghe, đợi khi nào bệnh của cha khỏi hẳn rồi hẵng tính. Cha ra ngoài ngồi đi, đừng đứng lâu quá.”
Ông Cam nằm ở bệnh viện đã quá ngán ngẩm, nhất quyết không chịu ra ngoài, cứ đứng bên cạnh bảo giúp cô một tay, cô cũng hết cách đành khiêng một cái ghế để ngay cửa bếp, bảo ông ngồi xuống, đưa đậu ngựa cho ông: “Trong siêu thị không mua được đậu ngựa tươi thế này đâu, cha giúp con tách hạt ra, lát nữa xào với thịt thái sợi, rau cải cúc ngon lắm.”
“Hôm trước Tu Văn nói thích ăn lẩu thập cẩm con nấu, hôm nay con làm cho nó ăn đi.”
Cam Lộ cảm thấy hơi ngạc nhiên về cha mình, một người không thích quan tâm đến người khác như ông lại quan tâm đến con rể như thế, “Lần sau vậy. Hôm nay con mua đầu cá định làm lẩu đầu cá đậu phụ,” Cô chặt đầu cá ra làm hai, ướp muối, “Anh ấy chắc cũng thích ăn.”
“Tu Văn dạo này có vẻ mệt mỏi và có tâm sự, con phải quan tâm nhiều đến nó.”
Cam Lộ đành “Dạ” một tiếng.
“Con dọn về nhà chưa?”
“… Hôm nay con dọn.” Một hồi lâu cô không nghe thấy ông Cam nói gì, quay đầu lại, chỉ thấy cha đang hoài nghi nhìn mình, đành cười gượng gạo, “Ái dà, ánh mắt