Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342090
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2090 lượt.
chút.
Ai có thể thoát khỏi mê đắm
Cam Lộ lên lầu về phòng mình. Nguyên tầng một chỉ có một phòng rộng rãi của vợ chồng cô, bao gồm cả phòng làm việc và phòng ngủ, được bài trí rất nhã nhặn và thoải mái. Sau khi cô dọn về đây, sự thay đổi duy nhất chỉ là phòng làm việc có thêm một chiếc bàn, giống như chiếc bàn Thượng Tu Văn quay mặt ra cửa sổ. Bàn làm việc của cô ngoài chiếc laptop ra không còn thứ gì khác, nhưng bàn của Thượng Tu Văn thì giống như một văn phòng nhỏ, máy tính, máy fax, máy in đủ cả, đồ đạc được sắp xếp gọn gàng, ngăn nắp, chỉ có máy fax là không thường dùng đến, Thượng Tu Văn thi thoảng mới lại chỗ nó nhận giấy tờ.
Cô ngồi xuống chiếc sô pha đặt ở một góc tường, vứt túi xách sang một bên, duỗi hai chân ra, thẫn thờ nhìn về phía trước. Điện thoại lại rung lên, cũng là Thượng Tu Văn gọi.
“Lộ Lộ, sao em không nghe điện thoại?”
“Em mới đi hát cùng Giai Tây về, không nghe thấy tiếng điện thoại.”
“Đây quả là lý do du lịch kỳ lạ nhất mà anh từng nghe.” Thượng Tu Văn phì cười trêu cô, Cam Lộ có thể tưởng tượng ra lúc này chắc hắn khóe miệng anh nhếch lên, mắt hơi híp lại, lộ ra cái thần thái từng khiến cô mê mệt, trong lòng bỗng có gì đó xót xa. “Được rồi, chỉ cần đủ thời gian, chúng ta sẽ đến Anh quốc.”
“Nhưng đi Anh đắt lắm.”
“Quả thật không rẻ, nhưng anh nghĩ chúng ta có thể lo được. Hơn nữa Thiếu Côn có nhà ở đó, anh ta chạy lung tung khắp thế giới, một năm ít nhất cũng gần 10 tháng vắng chủ, chúng ta có thể ở nhà anh ấy.”
Thượng Thiếu Côn là anh bà con xa của Thượng Tu Văn, anh ta mất cha mẹ từ khi mới hơn mười tuổi, cha Thượng Tu Văn đem về nuôi nấng, anh ta chỉ lớn hơn Thượng Tu Văn có mấy tháng. Hai năm trước, Thượng Tu Văn đưa Cam Lộ đi trăng mật ở Maldives, Thượng Thiếu Côn đã sang đó gặp mặt bọn cô, trong ấn tượng của Cam Lộ, đó là một người đàn ông đẹp trai mà lặng lẽ.
Cam Lộ im lặng một lát rồi chuyển đề tài: “Mấy hôm nay mẹ ăn uống, nghỉ ngơi không được tốt cho lắm, ngày mai anh nhớ gọi cho mẹ, xem có cần đến bệnh viện kiểm tra không, em có thể đi cùng bà.”
“Ừ, ngày mai anh sẽ nói với mẹ, Lộ Lộ, tính cách mẹ rất mạnh mẽ, có lẽ sẽ không chủ động nói gì, em giúp anh lưu tâm đến mẹ, có chuyện gì thì gọi điện cho anh ngay, chuyện trong nhà phiền em vậy.”
“Vợ chồng với nhau, anh nói gì mà khách sáo thế?”
“Cứ vậy nhé, em đi ngủ sớm đi.” Anh ngừng một lát, rồi dịu dàng nói thêm một câu: “Anh nhớ em.”
Đặt điện thoại xuống, Cam Lộ cảm thấy mệt mỏi, bèn đi tắm sau đó lên giường. Cô cầm quyển “Cô gái của thời gian” để ở tủ đầu giường, lật đến trang có đánh dấu, xem vài dòng rồi gấp lại để xuống chỗ cũ.
Trước mặt là cuốn truyện trinh thám mà cô thường xem, nghi án xuất hiện, mọi người đều có động cơ, đều nằm trong diện tình nghi, mỗi một nhân vật đều được định đoạt không ít thì nhiều manh mối. Độc giả giống như thám tử trong truyện, cũng có cơ hội bình đẳng tiếp cận ẩn số cuối cùng đó, tuy được tác giả nổi tiếng viết, độc giả hầu không có khả năng thắng trong cuộc đấu trí với thám tử, biết trước được đáp án. Nhưng một trong những hứng thú của độc giả đó là cùng với thám tử phân tích, xâu chuỗi manh mối, đưa ra suy luận logic để tìm ra được chân tướng sự việc.
Cam Lộ đau xót phát hiện ra, cuộc sống của cô đã bắt đầu xuất hiện một mớ những nghi ngờ, trong tay cô nắm rất nhiều manh mối: lời cảnh báo của Nhiếp Khiêm, tâm trạng bất thường của mẹ chồng Ngô Lệ Quân, hành tung thất thường của Thượng Tu Văn, sự khiêu khích kỳ lạ của người yêu cũ của chồng Hạ Tĩnh Nghi, những tiết lộ vừa rồi của Tần Trạm
Thế nhưng không ai có thể trừu tượng hóa cuộc sống bằng những suy luận đơn giản.
Quan trọng hơn là, tiểu thuyết trinh thám có một nguyên tắc “bất nhị” (không có hai), chính là để tránh để tình cảm chen vào câu chuyện, để tránh tâm trạng phi lý tính ảnh hưởng đến quá trình suy diễn thuần túy lý tính. Còn bây giờ, Cam Lộ đối diện với một mớ bòng bong nghi vấn xuất phát từ người thân nhất của cô, cô không biết phải tìm hiểu sự thật này như thế nào, càng không xác định được cô có cần thiết phải tiếp tục tìm hiểu hay không, dù là trong tiểu thuyết, khi lộ ra chân tướng lúc nào cũng xấu xí và vô tình.
Cam Lộ tắt đèn để đầu giường, nằm hẳn xuống. Ánh đèn dưới đất mờ ảo khiến căn phòng không chìm hẳn vào bóng đêm, ban đầu cô chẳng muốn dọn về đây một chút nào, cô rất không thích cái ánh sáng này, bèn nũng nịu than phiền với Thượng Tu Văn: “Cái ánh đèn này khiến em chẳng thể nào ngủ được.”
Thượng Tu Văn ôm lấy cô nhấc bổng lên, để cô nằm bên phải mình: “Anh sẽ khiến em chỉ chú ý đến anh khi ở trên giường, hoàn toàn không có ý thức về sự tồn tại của ánh đèn. Lúc ra khỏi giường, cái đèn này rất hữu dụng đấy.”
Quả thật, nằm bên phải anh nhìn không thấy ánh đèn, lúc thân thể anh phủ lên người cô, lại thêm những cái hôn nồng nàn liên tiếp đến hoàn toàn che hết những tia sáng nhỏ đó.
Thi thoảng nửa đêm tỉnh giấc, cô mới hiểu được tác dụng của ánh đèn nhỏ này.
Thế nhưng bây giờ,