The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giá Lại Có Một Người Như Em

Giá Lại Có Một Người Như Em

Tác giả: Lâm Phỉ Nhiên

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341433

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1433 lượt.

e rồi đi mất hút. Cô quay đầu lại, thấy Mạc Bắc còn đang ngây người nhìn về hướng chiếc xe vừa chạy đi. Một người tính tình ôn hoà như cô mà lúc này cũng không nhịn được muốn phát hỏa. Thật uổng công cô coi anh ta là người đàn ông tốt, uổng công cô hi vọng anh ta sẽ vì Hòa Tuyết mà thay tâm đổi tính, uổng công cô tin tưởng người có lỗi đến đâu chỉ cần hối cải là được.
Nguyễn Ân nắm chặt tay, giọng nói ngập sự căm ghét: “Mạc Bắc”.
Bấy giờ, Mạc Bắc mới định thần lại, nhìn Nguyễn Ân.
“Tôi có thể cho anh một cái tát được không?”
Cố Tây Lương kinh hãi vì khẩu khí của Nguyễn Ân. Quả thực là lần đầu tiên phát hiện ra cô cũng có lúc hung hãn như vậy. Hơn nữa, Mạc Bắc là người thế nào, anh hiểu rất rõ, bị phụ nữ làm cho bẽ mặt chính là chuyện mà cả đời cậu ta không bao giờ chấp nhận.
Cố Tây Lương đang định ngăn cản thì lại nghe tiếng Mạc Bắc vang lên.
“Có thể đưa ra một yêu cầu được không?”
Nguyễn Ân ngây người: “Gì?”
Mạc Bắc cười gượng: “Thật mạnh vào.”
Nắm tay đang siết chặt của Nguyễn Ân chậm rãi nới lỏng. Cô đã hiểu, cô rất đồng cảm với anh ta.
Trên đời này, chuyện đau lòng nhất không phải là em yêu tôi, tôi không yêu em, hay hai chúng ta yêu nhau nhưng không thể đến với nhau. Mà đau lòng nhất chính là sau khi em quay đi, sau khi tôi muộn màng hiểu ra cần phải quý trọng, thì Thượng Đế mới mỉm cười chỉ vào em rồi nói với tôi: thấy chưa, đó chính là chiếc xương sườn mà xưa kia ta rút trên người con ra đấy, con hài lòng không?
Thật là một vở kịch nực cười.
Hòa Tuyết ngồi trên xe Hàn Duệ rồi mới lần mò cổ mình một lúc, ánh mắt cũng cố gắng nhòm ngó xung quanh giống như đang tìm gì.
Hàn Duệ vốn đang chăm chú lái xe nhưng thấy cô cuống quýt, liền mở miệng hỏi: “Sao thế?”
Hòa Tuyết lo lắng nói: “Sợ dây chuyền tôi đeo không thấy đâu nữa. Đấy là quà sinh nhật hai mươi tuổi bà ngoại tặng tôi.”
Hàn Duệ táp xe vào lề đường, dừng lại, anh cũng cúi xuống tìm giúp cô nhưng không thấy. Hòa Tuyết lại tủi thân đến đỏ hoe hai mắt, cô giận cá chém thớt mắng Hàn Duệ: “Tại anh! Mỗi lần gặp anh tôi đều xui xẻo”.
Hàn Duệ không tìm nữa, ngồi thẳng dậy liếc nhìn Hòa Tuyết: “Đây cũng là điều tôi muốn nói với cô.”
“Hàn Duệ, tôi căm ghét anh.”
Người đàn ông nọ quay đầu nhìn phía trước, khởi động xe, sau đó mới lên tiếng: “Chắc chắn rồi, tôi cũng không mấy thích cô.”
Dưới sự đe dọa và dụ dỗ của Nguyễn Ân, Cố Tây Lương đã đi cửa sau để xin nghỉ tạm thời và giữ chỗ làm giúp Hòa Tuyết.
Sau đó, Hòa Tuyết chạy trốn trong tâm trạng nặng nề, không chuyện trò với bất cứ ai, cho toàn bộ người giúp việc trong nhà nghỉ làm, mang theo số tài sản đủ để cô ấy ăn ngon mặc đẹp suốt hai mươi năm sau rồi bốc hơi không dấu tích. Nguyễn Ân cũng hiểu lúc này Hòa Tuyết muốn đi đâu đó cho tâm trạng thoải mái nên không hỏi rõ hành tung của cô ấy, mỗi ngày chỉ gửi một tin nhắn, có khi là thông báo về tình hình thời tiết ở Đài Bắc, có khi là một mẩu chuyện cười, lại có khi kể vài chuyện cãi nhau vụn vặt giữa mình và Cố Tây Lương. Mặc dù không nhận được hồi âm từ Hòa Tuyết nhưng Nguyễn Ân biết chắc cô ấy đọc được.
Hôm nay là cuối tuần, khí trời quang đãng, Cố Tây Lương sẽ tham gia một buổi đấu giá từ thiện vào khoảng một giờ chiều.
Vì phải thông đêm để đọc báo cáo tài vụ, Cố Tây Lương từ phòng làm việc trở lại phòng ngủ đã là năm giờ sáng. Sợ đánh thức Nguyễn Ân, anh nhón chân nhẹ nhàng đi đến bên giường, nằm gọn về một bên. Có lẽ cảm giác được sự tồn tại của anh ở bên cạnh, Nguyễn Ân trở mình, chân phải gác nhẹ lên đùi anh. Thực ra, dáng ngủ của cô, đúng là không được tốt lắm.
Cố Tây Lương bất đắc dĩ cười thầm, hai tay ôm lấy eo cô tạo thành một vòng tròn, sau đó cứ thế nặng nề đi vào giấc ngủ.
Đồng hồ báo thức đã vang lên ba lần, Cố Tây Lương hoàn toàn không nghe thấy, lần thứ tư, anh mới khó chịu vươn tay ra tắt, sau đó lại lần mò gối của người bên cạnh nhưng chỉ thấy một khoảng trống. Không có gì để ôm, anh tiếp tục một mình ngủ say. Cuối cùng vẫn là Nguyễn Ân sống chết gọi dậy, Cố Tây Lương mới tỉnh. Cô túm lấy cánh tay anh mà lắc.
“Mười hai giờ rồi, ăn trưa xong anh còn phải đi đến buổi đấu giá nữa đấy! Dậy đi!”
Thế nhưng Cố Tây Lương lại ấm ứ như trẻ con làm nũng, kéo chăn trùm kín đầu. Nguyễn ân vừa buồn cười vừa hết chỗ nói, cô kéo chăn ra, bỗng nghe giọng ngái ngủ của anh vang lên: “Có thể không đi được không?”
“Có thể, nếu anh muốn thấy trên báo sáng mai có dòng tít: Chủ tịch Cố Thị có tiền nhưng không có đức.”
Cuối cùng, Cố Tây Lương vẫn phải lật chăn ra, để lộ khuôn mặt còn ủ rũ, mắt vẫn chưa mở. Nguyễn Ân cúi xuống nhìn anh, được một lúc thì hàng lông mi khẽ nhấc lên. Mi mắt đối phương chớp động một chút, giấy tiếp theo đã đóng dấu một nụ hôn rất chuẩn xác lên môi cô. Nguyễn Ân bị tập kích bất ngờ, hai má đỏ ửng.
“Đây là phần thưởng cho cái “đức” ấy của anh!”
Lúc xuống tầng ngồi vào bàn ăn, Cố Tây Lương nhíu mày: “Sao lại là trứng?”
Nguyễn Ân bưng món rau xào và bát canh từ trong bếp đi ra, nói: “Chúng ta có thể thôi bàn cãi về vấn đề ăn trứng này được không? Em