Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giá Lại Có Một Người Như Em

Giá Lại Có Một Người Như Em

Tác giả: Lâm Phỉ Nhiên

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341432

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1432 lượt.

cảm giác nghẹn thở, mà lại thấy cổ tay nơi cắm kim truyền dịch đau nhức. Hòa Tuyết mở mắt ra, thấy Hàn Duệ đang dùng ngón cái và ngón trỏ bóp mạnh vào giữa ống truyền dịch, khí lạnh theo vào, máu ở mu bàn tay cô chảy ra. Cánh tay không ngừng tê dại. Cô thà bị anh ta bóp cổ chết ngay lập tức còn hơn là cái cảm giác sống không nổi chết không xong thế này.
Hòa Tuyết vùng vẫy ngồi dậy, gạt tay Hàn Duệ ra, nhưng anh ta vẫn không nhúc nhích.
“Thần kinh! Anh điên rồi! Bà nó! Tôi nhất định không để yên cho anh!”
Hàn Duệ nghe xong cười đến ngoác miệng. Rõ ràng anh ta cười, nhưng Hòa Tuyết lại cảm thấy lạnh sống lưng.
“Thế không phải cô muốn chết à? Không để yên cho tôi á? Thế phải đợi đến kiếp sau rồi nhỉ!”
Mặc dù không đến mức đứng giữa ranh giới sống chết nhưng nhìn dòng máu đỏ tươi chảy ra khỏi cơ thể mình, tựa như một đi không trở lại, Hòa Tuyết mới hiểu được thế nào là chết.
Chết, là rời xa mãi mãi, vĩnh viễn không trở về.
Nước mắt dồn nén rất lâu cuối cùng đã vỡ òa. Cô vừa khóc vừa mắng chửi Hàn Duệ.
“Đồ khốn nạn nhà anh thì biết cái quái gì! Anh có hiểu cảm giác chỉ trong một đêm đã mất đi toàn bộ người thân không? Hiểu thế nào là tan cửa nát nhà không? Anh đã được nếm thử cái cảm giác sống không được chết không xong chưa? Anh còn dám ở đây mà bắt nạt tôi!”
Hàn Duệ chậm rãi buông tay. Anh nhìn chằm chằm vào gương mặt đầm đìa nước mắt của Hòa Tuyết, rất lâu sau mới lên tiếng, giọng nói trầm tư.
“Tan cửa nát nhà? Cô đọc quá nhiều tiểu thuyết võ hiệp rồi phải không?”
Hòa Tuyết tức giận: “Anh…Anh…Anh nhường tôi một chút thì chết à?”.
Hàn Duệ lại hỏi: “Cô thục nữ một chút thì sẽ chết à?”.
Tang lễ không có quá nhiều người tham dự, ngoài mấy người bạn làm ăn của ông Hòa và người làm trong nhà thì chỉ còn lại Nguyễn Ân, Cố Tây Lương và Chu Tử Ninh. Mạc Bắc biết mình không nên xuất hiện ở đây nhưng vẫn không kìm lòng được mà đến.
Mọi người đều im lặng, không ai nói câu nào. Tai họa này ai có thể chịu đựng? Sự an ủi lớn nhất lúc này đối với Hòa Tuyết không phải là những lời lẽ hoa mỹ, trau chuốt, mà là lặng lẽ ở bên cạnh cô ấy, đủ để cô ấy cảm thấy mình không cô độc.
Hòa Tuyết nghe được tiếng bước chân từ xa vọng lại, ngực đột nhiên căng thẳng. Trực giác nói với cô đó là Mạc Bắc. Cô không nghĩ ra mình nên dùng thái độ nào để tiếp đón anh, cô nên diễn giống trong phim, ung dung đổ một cốc nước từ trên đỉnh đầu anh ta xuống, hay là mắng đuổi “cút, cả đời này tôi cũng không muốn nhìn thấy anh”, sau đó dứt khoát quay lưng.
Mặt khác, cô cũng muốn ngẩng cao đầu đi lướt qua anh, neeys có thể thì sẽ “hừ” lạng một tiếng biểu hiện sự phẫn nộ và khinh bỉ của bản thân. Nhưng cô thừa nhận, mình phải rất nỗ lực mới có thể làm được.
Khi Mạc Bắc đã đứng bên cạnh, Hòa Tuyết mới phát hiện hóa ra mình đã không còn cả sức lực để tức giận, thậm chí còn tỏ ra như gặp một người bạn cũ, gượng cười hỏi anh ta: “Anh đến rồi đấy à?”
Mạc Bắc chợt cảm thấy trái tim băng giá. Anh nguyện thấy cô ngang ngạnh, thấy cô lớn tiếng mắng chửi, thậm chí đấm đá mình, còn hơn là trông bộ dạng điềm nhiên như không có chuyện gì của cô lúc này. Anh nhìn thật sâu vào mắt Hòa Tuyết, đột nhiên ý thức được cô cũng chỉ là một đứa trẻ mà thôi, quen tươi cười vô tư trước mặt anh, nhưng lúc này đã mình đầy thương tích.
Anh đã cho cô dũng cảm, nhưng cũng khiến cô tổn thương, vậy mà còn cho rằng cô cứng rắn như kim cương, không có đối thủ.
Đôi mắt long lanh của Mạc Bắc bị những sợi tóc mái lòa xòa che khuất tạo cảm giác không chân thực. Anh đang định mở miệng nói gì thì một chiếc Lamborghini gào rú dừng bên ngoài khu nghĩa trang. Hòa Tuyết nghe thấy có người gọi tên mình, quay đầu lại trông thấy Hàn Duệ. Thấy đối phương đang tiến về phía mình, cô cũng vội vàng đi tới trước mặt anh ta. Rốt cuộc đã tránh được Mạc Bắc, nãy giờ cô vô cùng áp lực, lúc này mới có thể thở phào nhẹ nhõm.
Hàn Duệ đối mặt với Hòa Tuyết, hai người đứng khá xa những người khác. Anh đang định nhấc chân đi về phía bia mộ thì lại nghe thấy Hòa Tuyết khẽ nói: “Đừng! Giả vờ nói chuyện với tôi. Cầu xin anh.”
Hàn Duệ cảm thấy khó hiểu. Nhìn vài đôi mắt Hòa Tuyết, anh nhận ra trong đó ngưng tụ những giọt thủy tinh trong suốt. Đột nhiên anh phát hiện, cái nhìn người đối diện dường như để lộ ra một điều gì đó. Xưa nay anh không biết, hóa ra ánh mắt một người lại có thể khiến trái tim rung động đến thế.
Hàn Duệ không bước đi nữa, trầm mặc thốt lên một chữ.
“Khóc!”
Hòa Tuyết nghe xong, những giọt trân châu trong mắt cô thực sự không kìm được mà tuôn rơi. Nhưng cô vẫn cắn chặt môi, không rên một tiếng. Hàn Duệ nghiêng đầu, lớn tiếng nói với Cố Tây Lương: “Lễ viếng kết thúc rồi, mọi người cũng sắp về hết rồi phải không? Tôi tìm cô Hòa có chút việc riêng, chúng tôi đi trước đây”.
Cố Tây Lương gật đầu, không hỏi nguyên nhân, còn lặng lẽ giữ lấy tay Nguyễn Ân đang định xông lên.
“Để cô ấy bình tĩnh lại. Ai cũng muốn để người bên cạnh mình được thấy bộ dạng yếu đuối nhất của mình.”
Nguyễn Ân đứng lại, để mặc Hàn Duệ đưa Hòa Tuyết lên x