Tác giả: Lâm Phỉ Nhiên
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341604
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1604 lượt.
vào rạp, Cố Tây Lương do dự một lúc, cuối cùng vẫn thong thả đi tới chỗ Nguyễn Ân, trong khi cô còn chưa phát hiện ra, anh đột ngột nắm lấy bàn tay cô.
Nguyễn Ân giật mình quay đầu lại, sau khi nhìn thấy đối phương, trong lòng chợt ấm áp lạ lùng. Hai người cũng giống như những đôi tình nhân kia, tay lớn nắm tay bé đi qua cửa soát vé.
Nhân viên soát vé là hai cô gái chừng hai mươi tuổi, ánh mắt họ thỉnh thoảng lại vụng trộm lướt qua khuôn mặt của người đàn ông tuấn tú, sau đó lại nhìn Nguyễn Ân với vẻ thăm dò xen lẫn ngưỡng mộ. Nguyễn Ân cũng nhận ra điều đó, cô làm như vô tình liếc xuống bàn tay đang nắm chặt của hai người, hơi cúi đầu, khóe miệng cong lên mỉm cười.
Hãy để thời gian dừng lại ở khoảnh khắc này, để họ già đi trong giây phút ấm áp và bình yên này! Không cần phải chạm vào những vết thương trong quá khư bi ai kia nữa, không cần phải giả thiết về tương lai mờ mịt như khói sương của họ nữa.
May mà đến kịp giờ chiếu, không chậm một phút một giây nào, nếu không, nhất định Nguyễn Ân sẽ vô cùng tiếc nuối bởi vì cơ hội như thế này rất ít. Tên bộ phim là gì cô đã quên mất rồi, chỉ nhớ nội dung chính.
Một cô gái cố phẩm hạnh, có gia thế yêu một người đàn ông xã hội đen, lớn lên trong hoàn cảnh phức tạp. Người đàn ông hết lần này tới lần khác cự tuyệt tình ý của cô gái, thậm chí còn tỏ ra lạnh nhạt sau khi cô gái thổ lộ. Một lần họ đi ăn cơm chung, người đàn ông lại tiếp tục nói những lời làm tổn thương đối phương.
“Cô bám theo tôi làm gì?”
“…”
“Chẳng lẽ muốn mỗi ngày đều ngồi trước mặt tôi, cùng tôi ăn cơm, nhưng trong đầu không ngừng xuất hiện cảnh tượng một đám côn đồ đánh chém lẫn nhau? Càng không ngừng lo lắng về tương lai, liệu mình có bị người ta tàn nhẫn giết chết, liệu có ngày tôi nằm giữa vũng máu trước mặt cô?”
Cô gái rùng mình, nhưng nỗi kinh hãi qua đi, thần sắc lại bình tĩnh như lúc đầu. Cô không lên tiếng, chỉ âm thầm chịu đựng những lời lẽ lạnh như băng và nỗi chua xót xen lẫn sự thất vọng.
Hàng ngày, sau khi trải qua những trận chém giết ở bang phái, sự tiếp xúc thường xuyên giữa hai người khiến người đàn ông dần dần nảy sinh tình cảm với cô gái. Anh yêu sự kiên định và lòng can đảm của cô, cũng từng nghĩ tới chuyện vì cô mà chấm dứt cuộc sống loạn lạc này ở đây, nhưng anh chưa từng mở miệng nói câu yêu cô, thậm chí thích cũng không.
Kết cục, người đàn ông quyết định rời khỏi tổ chức, nhưng trong lần hành động cuối cùng, anh ta đã bị gài bẫy, ngã xuống dưới nhát dao đi lạc. Anh ta gắng gượng lấy chút nghị lực còn sót lại, không cho phép mình ngủ, không cho phép mình tắt thở, dường như đang đợi một người nào đó cực kỳ quan trọng, nói một câu vô cùng quan trọng với người đó.
Cho tới khi cô gái tìm thấy người đàn ông nằm giữa vũng máu trên đường, cô lao tới, gần như muốn phát điên. Người đàn ông giãy giụa nắm lấy bàn tay lạnh băng của cô, hao tổn rất nhiều sức lực mới thốt lên được những chữ cuối cùng.
“Thấy chưa, đã bảo em đừng theo tôi cơ mà….”
Rốt cuộc, anh vẫn không nói lời yêu. Nhưng, cô đã cảm nhận được. Cô mặc kệ tất cả ngồi gục bên cạnh thi thể của người đàn ông mà gào khóc.
Chúng ta đều hiểu rõ, từ nay về sau, trong sinh mệnh của mình sẽ không còn một người như thế nữa, sẽ không còn ai khiến ta thật lòng thật dạ bất chấp mọi thứ để yêu nữa. Nếu mục tiêu đã định là người đó thì còn lại trên đời này chắc chắn chỉ có thể là một bóng hình lẻ loi.
Mãi đến khi bộ phim kết thúc, Cố Tây Lương và Nguyễn Ân cũng chưa hề buông tay đối phương. Lúc xem tới cảnh nam chính gặp nguy hiểm, Cố Tây Lương cảm nhận được bàn tay bé nhỏ của cô khẽ siết chặt thêm một chút, hình như đã bị tình tiết trong phim kích động. Hai người ngồi ở vị trí trong cùng, khi hai chữ “Hết phim” xuất hiện trên màn hình, họ lặng lẽ đứng dậy theo dòng người ra khỏi rạp. Nguyễn Ân nhẹ nhàng dựa đầu vào bờ vai rắn chắc của người đàn ông đi bên cạnh, Cố Tây Lương nghiêng mặt nhìn cô, ngoài dự liệu.
Anh cứ ngỡ rằng cô sẽ khóc, nhưng không ngờ chỉ thấy vành mắt cô hoe đỏ, còn khóe miệng rõ ràng đang mỉm cười.
“Anh tưởng em sẽ khóc sướt mướt, còn đang lo vì quên không chuẩn bị khăn giấy đây này.”
Nguyễn Ân thuận thế vùi sâu khuôn mặt vào hõm vai anh, thanh âm nỉ non vang lên.
“Em thấy đây đã là kết cục rất tốt rồi.”
…
“Không nhất định phải ở bên nhau, chỉ cần cuối cùng cô gái biết rằng chàng trai yêu mình là được rồi, có lẽ anh ta yêu cô cũng chẳng kém gì cô ấy yêu anh ta.”
Trái tim Cố Tây Lương vì những lời cô nói mà trở nên mềm nhũn. Nắm tay nới lỏng, anh đưa tay ôm lấy hai vai cô, bất giác siết chặt một chút, sau đó anh nghiêng đầu, đặt một nụ hôn lên mái tóc của cô.
Em sẽ không khóc đâu anh! Bởi vì em tin, hai ta đã từng dũng cảm yêu nhau, đó chính là điều tuyệt vời nhất cuộc đời này rồi.
Ra khỏi rạp chiếu phim đã là hơn chín giờ, gió đêm bắt đầu thổi khiến người ta lạnh buốt. Cố Tây Lương lặng lẽ cởi áo vest khoác lên người Nguyễn Ân. Cô vốn không cần, chỉ lo anh bị cảm, đang định từ chối thì lại bắt gặp tín hiệu ngầm trong mắt anh: không được từ chối.