Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giá Lại Có Một Người Như Em

Giá Lại Có Một Người Như Em

Tác giả: Lâm Phỉ Nhiên

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341476

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1476 lượt.

Nhậm, anh sẽ ghen. Nguyễn Ân không còn cách nào khác, cô tưởng rằng kích động được tình yêu thầm lặng của anh thì sẽ giữ được anh ở bên mình. Xác thực là Cố Tây Lương cũng khó chịu khi nghe điều này, nhưng có lẽ tầm ảnh hưởng của nỗi khó chịu ấy đối với tình cảm của hai người chỉ là một số âm.
Anh nói dối cô vì không muốn cô tổn thương. Cô nói dối anh vì muốn giữ anh lại bên mình.
Trái tim hai người cùng hướng về một phía, tiếc rằng đã chọn sai phương thức biểu đạt.
Cuối cùng, Cố Tây Lương gắng đè nén lửa giận sắp bùng lên, hít sâu một hơi rồi chỉ “ừm” một tiếng.
Khuôn mặt vốn đang nỗ lực mỉm cười của Nguyễn Ân rốt cuộc không thể giả vờ được nữa. Tất cả những điều cô tưởng, cô tin, đều đã bị phủ định hoàn toàn. Cô quay đầu đi, bình tĩnh nói: “Anh đi đi”.
Cố Tây Lương chưa từng nghe thấy giọng nói nhạt như nước ấy của Nguyễn Ân. Anh muốn lên tiếng như cô đã mở miệng trước: “Đi đi!”
Thấy anh vẫn đứng im, Nguyễn Ân lập tức đẩy anh ra khỏi phòng ngủ, đóng sầm cửa lại.
Cố Tây Lương biết bây giờ nói gì cũng vô dụng, dứt khoát gạt mọi thứ sang một bên. Do dự chốc lát, anh đi xuống dưới nhà. Nguyễn Ân không dám lên tiếng, sợ để sót mất âm thanh nào đó, đợi mãi đến khi tiếng khởi động xe vang lên.
Cả căn nhà không một bóng người, quay đầu lại, trông thấy khung ảnh nhỏ trên bàn trang điểm, Nguyễn Ân từng bước chậm rãi tiến đến. Cô cầm bằng hai tay, ngón tay khẽ lướt qua khuông mặt hai người trong ảnh, cuối cùng, dừng lại trên mặt mình. Cô ngẩng đầu, lại nhìn vào trong gương, tâm trạng rốt cuộc không thể khống chế được.
Tiếp theo là tiếng thủy tinh vỡ vụn vang lên chói tau. Tấm gương bị nứt thành nhiều mảnh nhỏ.
Di động đặt trên bàn trang điểm cùng lúc đổ chuông, Nguyễn Ân vô thức vươn tay trái ra cầm lên, sau đó nghe thấy giọng nói của Cố Nhậm: “Nguyễn Nguyễn”.
Nước mắt thoáng chốc trào ra, ướt đẫm hai gò má.
Đầu cô đau, trái tim cô đau, toàn thân đều đau nhức, cơ hồ đau đến nỗi không nói nên lời.
Cuối cùng, giọng nói khản đặc của cô vang lên.
“Anh ấy không cần em nữa rồi.”
Khi còn bén, đọc truyện cổ tích, chúng ta luôn tin rằng mình sẽ có cuộc gặp gỡ như cô bé Lọ Lem, chỉ cần chúng ta đủ dịu dàng, đủ lương thiện, đủ mạnh mẽ. Nguyễn Ân cũng tin tưởng tuyệt đối vào câu chuyện đẹp đẽ ấy, cảm giác đó giống như một đóa hoa bị đánh rơi nơi chân trời xa xăm, trên vách núi cô độc, cuối cùng cũng đợi được đến ngày có người hỏi thăm. Trưởng thành rồi, cô vẫn đọc truyện cổ tích, vẫn cho rằng ông trời có mắt, chỉ cần cô diễn tốt tiết mục cô bé Lọ Lem thì sẽ gặp được người ấy.
Hóa ra, Cố Tây Lương không phải hoàng tử của cô, anh cưỡi bạch mã, nhưng lại không đi về hướng nhà cô.
Kiếp này từ đây, gần nhau trong gang tấc mà biển trời cách mặt.
Cố Nhậm lái xe tới trước cửa thì gọi điện cho Nguyễn Ân. Thấy màn hình điện thoại nhấp nháy, Nguyễn Ân vẫn không nhúc nhích, cô ngồi bất động bên cửa. Nghe tiếng chuông điện thoại, cô định ấn nút nhận, nhưng ngón tay dừng lại hồi lâu giống như đang lấy quyết tâm. Sau đó, cô từ chối cuộc gọi, cấp tốc gọi vào dãy số mà mình đã thuộc nằm lòng.
Vài tiếng tít vang lên, đối phương mới nghe máy, có vẻ không mấy kiên nhẫn.
“Gì thế?”
Nguyễn Ân kiếm đôi môi khô khốc của mình, rất lâu mới thốt ra câu hỏi mà cô luôn muốn hỏi mỗi khi Cố Tây Lương đến bên Hà Diệc Thư.
“Anh trở về với em, được không?”
Đầu dây bên kia sửng sốt một chút, hình như không quá quen với lời lẽ yêu cầu này của cô. Dựa vào tính cách Nguyễn Ân, hẳn là cô sẽ không đưa ra yêu cầu như thế. Tiếc rằng Cố Tây Lương không ý thức được có gì khác lạ nên đã từ chối.
“Cô ấy vừa vào phòng phẫu thuật, anh không đi được.”
Sau đó cuộc gọi kết thúc.
Hạ quyết tâm ly hôn, có lẽ, đây chính là chuyện dũng cảm nhất mà Nguyễn Ân từng làm.
Hòa Tuyết giúp cô viết đơn, tất cả điều khoản về chi phí bồi thường đều không có, bởi vì Hòa Tuyết biết rõ cho dù mình có viết thì Nguyễn Ân cũng xóa đi. Trước đó, Hòa Tuyết đã gọi đến mười hai cuộc điện thoại cho Nguyễn Ân để xác định tính chân thực, kết quả đều như nhau.
Cố Tây Lương ngày nào cũng chạy đi chạy lại giữa bệnh viện và công ty, thỉnh thoảng gọi di động cho Nguyễn Ân đều thấy cô tắt máy, máy bàn thì không ai nghe. Cuối cùng, khi lẳng lặng về nhà, anh mới phát hiện ra đồ đạc của Nguyễn Ân đã ít đi rất nhiều. Ý thức được chuyện gì đang xảy ra, anh bỗng thấy hoảng hốt một cách kỳ lạ, vội vàng xuống nhà muốn đi tìm Hòa Tuyết, nhưng bất ngờ nhìn thấy trên bàn ăn có một tờ giấy và một lá đơn ly hôn. Cố Tây Lương cảm thấy lòng mình nặng trĩu, anh xoay người đi lên gác…
Hai người gặp lại nhau đã là bảy ngày sau.
Nguyễn Ân chủ động liên lạc với đối phương, im lặng rất lâu, cô dè dặt hỏi, giọng nói vẫn còn le lói chút hi vọng.
“Anh còn gì không vừa ý không?”
Đôi mắt Cố Tây Lương toát lên vẻ lạnh lẽo, anh cười khẽ: “Không, em về lấy đi!”
Đốm lửa nhỏ trong lòng Nguyễn Ân bị giội nước tắt ngấm.
“Không cần, anh ký xong gửi đến công ty anh Cố Nhậm, anh ấy sẽ chuyển cho em.”
Quả nhiên là cô ấy bị Cố Nhậm đưa đi. Suy ngh