Tối Nay Khai Trai Sếp Thật Mạnh Mẽ
Tác giả: Lâm Phỉ Nhiên
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341484
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1484 lượt.
o trong lòng. Cô càng tỏ ra đau đớn, anh càng cố sức. Cô giãy giụa, anh liền quẳng chiếc áo ngủ trong tay đi, hai tay chế ngự cơ thể cô, ôm ngang người bế cô lên giường.
“Muốn làm thế thân, còn phải xem em có đủ tư cách không đã!”
Sự tàn nhẫn này của Cố Tây Lương, Nguyễn Ân chưa từng thấy bao giờ. Không thể phủ nhận rằng, cô đã bị tổn thương bởi cái hàm ý “không đủ tư cách” của anh.
Hóa ra trong lòng anh, em còn không đủ tư cách để làm thế thân!
Còn đang vùng vẫy trong nỗi bi thương chưa kịp ngoi lên, Nguyễn Ân đã cảm nhận được cả người đột ngột bị đè nặng, hít thở không thông. Cô gay gắt nhìn vào đôi mắt đang nổi bão tố của Cố Tây Lương, giơ tay lên muốn đẩy anh, nhưng hoàn toàn vô dụng. Anh vẫn đè cô xuống, thần sắc hiện rõ dục vọng đang trỗi dậy.
“Nguyễn Ân! Em có còn biết cảm nhận hay không? Trái tim em có phải đã mù rồi không?”
Cô vẫn ngang ngạnh phản bác: “Đúng, em không có cảm nhận, trái tim em bị mù nên mới yêu anh!”
Sét đánh giữa trời quang.
Nguyễn Ân cảm thấy lồng ngực Cố Tây Lương bỗng nhiên phập phồng dữ dội. Bàn tay đàn ông to lớn cởi quần áo trên người cô ra, chạm vào da thịt cô, mang theo ý tứ trừng phạt. Mỗi nơi bàn tay ấy lướt qua đều khiến Nguyễn Ân có cảm giác bỏng rát, cô vùng vẫy chân tay, nhưng tất cả hành động phản kháng đều bị chế ngự mạnh mẽ. Cuối cùng cô không giãy giụa nữa, hoàn toàn buông xuôi, chỉ có những giọt nước mắt ấm ức lặng lẽ chảy xuống.
Những hành động lăng nhục trên cơ thể cô cũng dần dần dừng lại.
Cố Tây Lương chỉ muốn dọa cô, làm sao anh nỡ chiếm giữ lấy cô như một tên cầm thú mà không để ý tới cảm nhận của cô?
Anh kề sát mặt cô, để chóp mũi hai người chạm nhau. Người ngoài không biết sẽ cho rằng hành động này của họ vô cùng thân mật, tuyệt đối không thể ngờ mới chỉ một phút trước còn có cơn bão tố quét qua.
Thanh âm của Cố Tây Lương rót vào lỗ tai Nguyễn Ân, kiên quyết, bình tĩnh.
“Anh cần em thì em phải ngoan ngoãn nằm trên giường, anh không cần nữa thì em hãy thông minh mà biến mất càng nhanh càng tốt. Nguyễn Ân, đấy mới gọi là thế thân!”
Dứt lời, Cố Tây Lương đứng dậy, cầm lấy áo vest đi ra ngoài. Nỗi sợ hãi trong lòng biến mất, Nguyễn Ân tỉnh táo trở lại, cảm thấy mình nói có phần quá đáng, vì thế cô vội vàng xuống giường, chân trần chạy ra cửa phòng giữ Cố Tây Lương lại.
“Anh đi đâu?”
Tựa như đã khôi phục lại vẻ lạnh lùng vốn cô, Cố Tây Lương bình thản nói một câu: “Thế thân không có tư cách hỏi điều này”.
Anh chỉ muốn ra ngoài hít thở không khí, nếu còn tiếp tục thế này sợ rằng anh không thể bảo đảm sẽ không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.
Nhưng Nguyễn Ân lại cho rằng anh muốn đến bên một người con gái khác, hơn nữa biết mình vừa chọc giận anh, nên khẩu khí lúc này cật lực mềm mại.
“Em xin lỗi, em không nên nói như thế, chỉ là vì rất sợ mất anh. Tây Lương, em không thể mất anh.”
Cố Tây Lương quay lưng về phía cô, đứng im bất động, Nguyễn Ân buông vòng tay đang ôm lấy lưng người đàn ông, đi lên trước đối diện với anh. Thấy thần sắc anh đã dịu dàng hơn nhiều, cô khẽ cười, giơ tay lên chạm vào khuôn mặt anh, chậm rãi nói: “Tây Lương, em có…”.
Lời sắp thốt ra khỏi miệng thì tiếng chuông di động đột ngột vang lên. Cố Tây Lương nghe máy, cuộc gọi từ bệnh viện đến. Nguyễn Ân đứng sát bên anh, có thể nghe rõ mồn một.
“Anh Cố có phải không? Cô Hà nói anh không đến thì không uống thuốc, anh có thể đến đây được không?”
Cố Tây Lương không trả lời ngay, ánh mắt bất giác nhìn Nguyễn Ân. Anh biết cô đã nghe được, anh sợ lúc này bỏ đi sẽ xúc phạm tới cô, nhưng nghĩ tới vẻ mặt yếu đuối của Hà Diệc Thư, cảm giác hổ thẹn lại bao phủ cõi lòng anh.
Tựa như cả thế kỷ trôi qua, đầu dây bên kia tưởng Cố Tây Lương đã cúp máy, liền nói: “A lô, anh còn đó không?”
Anh nhẹ nhàng thốt ra một câu: “Được, tôi lập tức đến.”
Bàn tay Nguyễn Ân chậm rãi buông xuống.
Mất đi cảm giác ấm áp từ đối phương truyền đến, Cố Tây Lương đột ngột cảm thấy mình rơi vào khoảng không chơi vơi. Anh rất muốn đuổi theo nhiệt độ nóng rực ấy, nhưng không thể tìm lại được nữa.
Hai tay Nguyễn Ân buông thõng, dáng vẻ bất an, do dự không biết làm thế nào, cuối cùng cô gượng gạo dứt tóc, hỏi một câu không đầu không đuôi.
“Mấy hôm nay đi công tác rất mệt phải không?”
Cố Tây Lương sửng sốt, anh không biết Hà Diệc thư đã tiết lộ hành tung của mình với Nguyễn Ân, thế nên sợ khiến cô tổn thương, anh chỉ có thể tiếp tục nói dối.
“Không mệt lắm.”
Động tác giằng co lọn tóc vẫn chưa dừng lại, Nguyễn Ân bình thản nói: “Vậy à, xem ra giám đốc Cố đã mở rộng lĩnh vực kinh doanh sang cả mảng bệnh viện rồi?”
Đáy lòng Cố Tây Lương đột nhiên chấn động, nhưng anh không thể giải thích gì được nữa. Nguyễn Ân ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt anh: “Anh biết mấy ngày qua ai ở bên cạnh em không?”
Không thấy đối phương có ý định hỏi, cô tiếp tục nói: “Là Cố Nhậm!”.
Bỏ qua chi tiết mình sốt cao nằm viện một tuần, Nguyễn Ân cố ý bẻ cong sự thật, chỉ vì muốn kích dậy sự ghen tuông của Cố Tây Lương. Bởi vì anh từng nói, không muốn cô tới gần Cố