XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giá Lại Có Một Người Như Em

Giá Lại Có Một Người Như Em

Tác giả: Lâm Phỉ Nhiên

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341582

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1582 lượt.

m gì chứ? Nếu cậu tỉnh lại sớm một chút thì có phải bây giờ Cố Tây Lương đã là thứ trong tay cậu rồi không? Đâu đến lượt bà cô kia chứ! Chúng ta song kiếm hợp bích làm cho cô ta thịt nát xương tan đi!”
Nhìn chằm chằm cái tên vẫn còn ảnh hưởng tới mình kia, Nguyễn Ân mãi mới định thần lại, trả lời Hòa Tuyết một câu không liên quan: “Thịt nát xương tan? Này cậu hận người ta cứ như người ta cướp mất chồng cậu không bằng!”.
Bên kia không có hồi âm.
Gần một năm nay, có lẽ Nguyễn Ân không học được bản lĩnh gì đặc biệt ngoài tài đánh trống lảng.
Hòa Tuyết lúc này xác thực là đang vô cùng lo lắng, tuần sau nhất định phải đưa Nguyễn Ân đến hôn lễ của Cố Tây Lương ư? Nói không được thì cũng vô dụng, hiện giờ cô có cảm giác mình chẳng khác nào con cún bị bắt đi cày.
Đi làm về, Cố Nhậm thấy trong nhà chỉ có mình Nguyễn Ân đang ngồi ở ghế đọc báo, không khỏi lấy làm lạ hỏi: “Cô ấy đâu rồi?”
Nguyễn Ân bấy giờ mới phát hiện ra có người, cô giơ hai ngón tay ra hiệu.
“Bị đón đi rồi à?”
Cô gật đầu.
Cố Nhậm vừa thay dép vừa nói: “Cãi nhau vụn vặt, thúc đẩy tình cảm”.
Nguyễn Ân nghe vậy, chỉ cúi đầu tiếp tục đọc tờ báo tiếng Anh. Cô còn có thể nói gì được nữa? Cô luôn luôn lảng tránh vấn đề tình cảm, không muốn cùng anh nói tới chuyện này. Nhưng Cố Nhậm không để cô thoát, anh ngồi xuống cạnh cô, trong giọng nói đầy chờ mong.
“Nếu em cũng như vậy, thỉnh thoảng giận dỗi, thỉnh thoảng cãi nhau với anh thì tốt biết mấy!”
Nguyễn Ân biết không thể trốn tránh được nữa, đành ngẩng lên mỉm cười, cố ý bóp méo lời của anh.
Thiếu gia Cố Nhậm đối xử tốt với em như thế, em có muốn giận dỗi cũng không được.
Thấy cô cố tình trêu đùa, Cố Nhậm chỉ im lặng. Anh biết cô hiểu ý anh, cô đang cố tình lảng tránh, nhưng anh không muốn vạch trần, cũng không muốn bức bách cô. Thời gian, anh vẫn còn nhiều. Thấy không, anh đã khiến cô không thể chống cự. Anh đối xử với cô rất tốt? Đúng là như vậy.
Cố Nhậm đi lên gác, Nguyễn Ân mới đặt tờ báo sang một bên, trong đầu lại xuất hiện hai chữ kia…
Kết hôn. Kết hôn….






Lục Thành đón Hà Diệc Thư đi thử váy cưới, sau đó lại đưa cô về nhà rồi mới trở lại công ty.
Hà Diệc Thư về tới nhà, thay một bộ quần áo thoải mái, sau đó quan sát phòng ngủ một lần, nên thay đổi lại một chút rồi nhỉ? Khung ảnh trước đây bị cô tháo xuống, giờ Cố Tây Lương đang đem bày trong phòng làm việc. Tình yêu và nỗi nhớ của anh dành cho Nguyễn Ân, trước giờ anh không hề giấu giếm. Tranh giành với một người chết, bạn luôn là người thua. Hà Diệc Thư hiểu rõ điều ấy.
Quá khứ không quan trọng, quá trình không quan trọng, kết quả mới là quan trọng nhất.
Nhưng, khi nhìn khắp phòng một lượt, Hà Diệc Thư phát hiện ra tờ đơn ly hôn. Vị trí chữ ký của người chồng trống không khiến trái tim cô nhói đau.
Ngẫm nghĩ một lúc, Hà Diệc Thư đặt túi tài liệu về chỗ cũ.
Hôm sau, Cố Nhậm đưa Nguyễn Ân ra sân bay, trước lúc cô vào cửa soát vé, anh dường như mấy lần muốn mở miệng lại thôi. Nhưng gần đến giờ bay, vẻ mặt anh càng trầm xuống.
Anh biết sự thật. Tối hôm ấy anh nghe rõ ràng những điều mà Hòa Tuyết nói với Nguyễn Ân, mà cho dù không nghe được, thì ngay sáng hôm sau anh cũng nhận được điện thoại của Cố Tây Lương, mời mình về dự hôn lễ. Thời gian này công ty khá bận rộn, hơn nữa anh sợ Nguyễn Ân sẽ đòi theo mình về nên lấp lửng từ chối. Mấy ngày qua anh đều thấp thỏm bất an, nếu cô hối hận, nếu cô muốn quay về thì phải làm sao?
Anh chưa từng biết cảm giác sợ hãi ra sao, ngay cả năm xưa bỏ một khoản vốn lớn ra đầu tư kinh doanh cũng không hề có lấy một chút sợ sệt, bởi anh biết ông trời không thương xót kẻ yếu đuối, nếu muốn đứng vững trong xã hội này, bản thân không thể cầu xin, mà chỉ có thể trở nên mạnh mẽ. Vậy mà khi có Nguyễn Ân ở bên, anh lại cảm nhận sâu sắc được thế nào là suy tính được mất. Tiếc rằng, những chuyện mình càng sợ hãi lại càng đến nhanh. Nguyễn Ân đã chủ động đề nghị về Đài Bắc, còn kiếm một cái cớ vụng về như vậy. Cố Nhậm không vạch trần ý đồ của cô, từ trước tới giờ anh luôn hành động theo ý mình mà không nghĩ tới cảm nhận của cô, không đứng trên lập trường của cô mà suy nghĩ, thế nên hiện giờ, anh cho cô một cơ hội lựa chọn.
Thấy Nguyễn Ân ra hiệu tạm biệt rồi chuẩn bị quay người đi, Cố Nhậm rốt cuộc thốt lên câu hỏi đã chôn giấu nơi đáy lòng từ lâu.
“Em có quay lại đây không?”
Nguyễn Ân ngẩn ra, không biết vì sao tự dưng Cố Nhậm lại hỏi điều này. Chẳng lẽ anh ấy đã phát hiện ra điều gì? Không đúng, nếu đã biết thì sao ánh mắt anh ấy lại bình thản như thế? Hơn nữa, lại dễ dàng để cho mình đi? Cho dù chiều chuộng cô đến mức nào, Cố Nhậm cũng luôn muốn giữ cô trong tầm mắt của mình, vì thế Nguyễn Ân không suy nghĩ nhiều nữa, giơ tay lên trả lời.
Không quay lại thì em còn đi đâu được nữa? Quốc sắc thiên hương không phải, kinh nghiệm làm việc không có, lại còn tàn tật thế này, làm sao nuôi nổi bản thân. Ngoài anh ra sẽ chẳng còn ai chịu nhận em cả.
Trông khóe mắt cô khẽ nheo lại vì nụ c