Tác giả: Lâm Phỉ Nhiên
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341580
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1580 lượt.
chỉ một chữ “mệt mỏi” không thể nào khái quát hết được. Sự hèn mọn của em khi ấy, hiện giờ nghĩ lại em thấy hổ thẹn biết bao. Vì sao em nhất định phải chịu đựng sự do dự của anh, vì sao anh lại coi thường cảm nhận của em như thế, vì sao anh có thể thản nhiên nhận lấy tình cảm của em?
Nguyễn Ân cứ suy nghĩ miên man, rồi đột nhiên nhận ra, mình thật sự không cần quay lại đây. Mặc dù trong tiềm thức còn một tia hi vọng rằng mình và Cố Tây Lương có thể nối lại duyên xưa, rằng cái chết của mình chưa biết chừng đã khiến anh hoàn toàn giác ngộ ra tình cảm của bản thân. Thế nhưng, như vậy thì sao? Hà Diệc Thư chính là nút thắt giữa cô và anh, cô càng muốn tháo gỡ, nút thắt ấy càng thêm chặt. Cô không muốn tiếp tục những ngày tháng phải sống trong áp lực và nỗi sợ hãi kia nữa, rõ ràng người ấy đang nằm bên cạnh mình nhưng một giây tiếp theo lại có thể nằm bên cạnh người nào khác. Giống như câu nói trước đây của Cố Tây Lương, cô sẽ điên, nhất định sẽ phát điên.
Rốt cuộc Nguyễn Ân cũng đứng lên, không một chút do dự mà đi ra cửa.
Em suy đi nghĩ lại đều thấy tương lai giữa em và anh thật sự là quá xa vời… Cố Tây Lương, mặc dù, em còn chưa học được cách quên anh…
Hòa Tuyết vẫn ngồi lẩm nhẩm một mình mà mắng nhiếc người đàn ông bạc bẽo kia, không hề phát hiện Nguyễn Ân đã bỏ đi. Lúc quay đầu lại nhìn thì bên cạnh đã không còn bóng người, cô hoảng hốt nhìn quanh, rất sợ có người nhận ra Nguyễn Ân. Đúng lúc này thì di động trong túi kêu lên mấy tiếng tít tít, Hòa Tuyết lấy ra xem, một tin nhắn cực ngắn.
“Cậu nói đúng, tớ không cần phải tới tham gia lễ cưới này.”
Khóe miệng Hòa Tuyết mấp máy.
Bạn thân yêu, tớ biết cậu đã thật sự buông tay.
Trong lòng vô cùng nhẹ nhõm, vô số người xa lạ lướt qua, Nguyễn Ân lại cảm thấy rất an toàn. Cô lấy đi động lên mạng, đặt vé chuyến bay đi Washington chiều nay. Lúc ngẩng đầu lên, không may đụng phải một người qua đường.
Bình thường nếu đụng phải người khác, nói một câu xin lỗi là xong. Nhưng không đơn giản như thế, vì lực quá mạnh mà cơ thể Nguyễn Ân theo quán tính ngửa ra sau, lúc đứng vững lại, chiếc mũ rộng vành đã rơi xuống đất. Rơi mũ cũng không phải chuyện gì to tát, nhưng vấn đề là nó kéo luôn cả cặp kính trên mặt cô theo. Đương nhiên cả hai điều này đều không thành vấn đề, quan trọng là gương mặt của cô đã lọt hoàn toàn vào tầm mắt của Mạc Bắc.
Lúc ấy Mạc Bắc vừa mới xuống xe, thấy Nguyễn Ân cũng không có phản ứng gì đặc biệt. Bởi vì sau khi sang Mỹ không lâu, Nguyễn Ân đã đổi kiểu tóc xoăn, thế nên dáng vẻ cô và Hà Diệc Thư lại càng không có khác biệt. Hơn nữa, trong tiềm thức của Mạc Bắc, Nguyễn Ân từ lâu đã là một thi thể lạnh lẽo, lúc này nhận nhầm cô là Hà Diệc Thư cũng là điều dễ hiểu.
Mạc Bắc lấy làm lạ, Hà Diệc Thư lẽ ra đang ở trong hội trường làm cô dâu mới đúng chứ? Sao lại ăn mặc thế kia mà chạy ra ngoài? Anh vội vàng đi về phía trước, gọi một tiếng: “Diệc Thư!”, nhưng đối phương không có phản ứng, cuối cùng Mạc Bắc cho rằng mình nhận nhầm người.
Vào hội trường tổ chức hôn lễ, Mạc Bắc liếc mắt đã nhìn thấy Cố Tây Lương ở giữa đám người. Những người chung quanh đều khách khí chào anh một tiếng “Giám đốc Mạc!”. Nhận lấy ly rượu mà người phục vụ vừa đưa đến, Mạc Bắc đi tới chỗ Cố Tây Lương, vừa lúc người chủ trì thông báo hôn lễ sắp bắt đầu. Thấy vẻ mặt Cố Tây Lương vẫn dửng dưng như không, Mạc Bắc liền trêu chọc: “Mặt đần thối ra thế? Không phải là cô dâu chạy trốn rồi chứ?”
Cố Tây Lương lườm Mạc Bắc một cái, đúng lúc này Hà Diệc Thư xuất hiện trong bộ váy trắng tinh khiết, Mạc Bắc vô cùng băn khoăn, nhỏ giọng lầm bầm một câu: “Chẳng lẽ mình hoa mắt thật?”
Cố Tây Lương thuận miệng hỏi: “Hoa mắt cái gì?”
Mạc Bắc nhấm nháp chút rượu, ngẫm nghĩ một lúc mới nói: “Vừa nãy tớ xuống xe, nhìn thấy cô ấy ăn mặc bình thường đứng ở ngoài cửa, sao thoáng cái đã xuất hiện ở đây?”
Cảm giác của Cố Tây Lương lúc này, nên hình dung thế nào cho đúng?
Giống như khi bạn một mình đi trong đêm tối. Đi, cứ đi, con ngõ hẹo càng ngày càng mù mịt, bạn cố gắng đè xuống nỗi sợ hãi trong lòng, cố gắng kiếm tìm một tia sáng ở phía trước. Nhưng đột nhiên, có người cho bạn một cây gậy vào đầu từ phía sau.
Tục ngữ gọi là: đánh đòn cảnh tỉnh.
Cả đời này, Cố Tây Lương đã làm hai việc cực kỳ ngu xuẩn.
Việc thứ nhất, tin rằng Hà Diệc Thư rời khỏi mình là vì tiền.
Việc thứ hai, chưa từng nghĩ tới chuyện chứng thực cái chết của Nguyễn Ân.
Ngày ấy anh tỉnh lại trong bệnh viện, mọi người đều cho rằng anh bị mất trí nhớ, tang sự của Nguyễn Ân, anh càng không nhúng một ngón tay. Chu Tử Ninh đã già yếu, mọi chuyện đều được giao cho Cố Nhậm xử lý. Bao lâu nay, Cố Tây Lương trốn tránh rồi lại trốn tránh, thật sự không dám tới trước mộ phần của Nguyễn Ân, anh sợ nhìn thấy gương mặt tươi cười của cô được khắc trên tảng đá lạnh lẽo, anh sợ mình sẽ không khống chế nổi bản thân.
Ngày hôm nay, những lời Mạc Bắc nói giống như hồi chuông cảnh tỉnh anh. Mạc Bắc mới đến đây được chừng mười phút, trong miệng lại thốt ra “ăn mặc bình thường” và “đứng ngoài cử