Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giá Lại Có Một Người Như Em

Giá Lại Có Một Người Như Em

Tác giả: Lâm Phỉ Nhiên

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341579

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1579 lượt.

a”, Cố Tây Lương đã ngầm phán đoán được điều gì đó. Nhưng anh không dám tin, chỉ sợ Mạc Bắc hoa mắt thật.
Người chủ trì đã gọi chú rể trở về vị trí, Chu Tử Ninh cũng đứng dậy gọi tên anh, Mạc Bắc đẩy anh về đằng trước, Hà Diệc Thư nghi hoặc ngoái đầu lại nhìn. Nhưng, Cố Tây Lương chỉ đứng bất động, siết chặt cái ly trong tay. Trong đầu anh thoáng hiện lên cuộc điện thoại lần trước khi gọi sang Mỹ mời Cố Nhậm về dự lễ cưới, rốt cuộc cũng đã nhận ra điểm kỳ lạ ở chỗ nào.
Chết tiệt!
Vì sao anh lại quên mất tính cách của Cố Nhậm? Vì sao anh lại coi nhẹ tình cảm mà Cố Nhậm dành cho Nguyễn Ân?
Chiếc ly đột ngột rơi xuống đất, vì có tấm thảm mềm mại bảo vệ mà không bị vỡ. Nhưng hình ảnh Cố Tây Lương lao ra khỏi hội trường lại khiến cho tất cả mọi người phải kinh ngạc. Trái tim Hà Diệc Thư đột ngột đập kịch liệt, vội vã nâng làn vát bồng bềnh của mình chạy theo.
Cuối cùng, lễ cưới này đã không có chú rể, và cũng không có cô dâu.
Thực ra lúc này, Cố Nhậm đã có mặt ở đây, tự cấp cho mình cái danh nghĩa người bảo vệ để trở về. Nhưng trong lòng anh có vô vàn điều lo lắng, anh rất sợ sẽ xảy ra điều gì ngoài ý muốn.
Cố Nhậm dừng xe khá xa cửa vào hội trường hôn lễ. Chứng kiến bầu không khí vui vẻ bên trong, lòng anh lại xuất hiện một nỗi chơi vơi. Anh nhìn đồng hồ, thời gian cử hành hôn lễ sắp đến, sau đó, một cuộc va chạm xuất hiện trong tầm mắt anh. Cô gái ấy hơi cúi đầu làm tư thế xin lỗi người đối diện, rồi lập tức thu nhặt “trang bị” rơi vãi, cầm điện thoại ấn ấn gì đó.
Chẳng lẽ bị phát hiện rồi ư?
Không đúng, nếu Nguyễn Ân bị phát hiện, Cố Tây Lương đã chẳng để cô rời đi như thế. Chưa nghe thấy anh thanh báo hiệu lễ cưới bắt đầu. Chẳng lẽ, cô ấy đã có quyết định?
Anh dám ôm niềm hi vọng này ư?
Lần đầu tiên không đủ tự tin với một thứ, lần đầu tiên đau lòng vì một người, lần đầu tiên lo lắng cho một người, lần đầu tiên nhượng bộ, thỏa hiệp, dịu dàng cũng vì một người.
Hóa ra, bao nhiêu cái “đầu tiên” của tôi, đều chỉ dành cho em.
Ánh mắt Cố Nhậm khóa chặt vào bước chân hấp tấp của Nguyễn Ân. Anh sai người lái xe tới chỗ cô.
Nguyễn Ân đang đứng bên đường bắt taxi thì nhìn thấy một chiếc xe chậm rãi lăn bánh về phía mình. Cô lùi về sau mấy bước để nhường đường cho đối phương, nhưng lúc cúi đầu bỗng nghe được tiếng người ta gọi mình: “Cô Ân!”
Nguyễn Ân lập tức ngước lên nhìn, thấy lão Trần ngồi ở ghế lái.
Sự kinh ngạc chỉ thoáng qua vài giây, cô lại khôi phục vẻ bình thản. Cô nên sớm đoán ra mới đúng, Cố Nhậm đâu có dễ bị lừa như vậy? Không do dự nhiều, Nguyễn Ân lên xe, thậm chí không nghĩ tới chuyện phải giải thích.
Cố Tây Lương đuổi ra đến nới liền nhìn thấy bóng dáng y hệt Hà Diệc Thư vừa mới ngồi vào chiếc xe màu đen, sau đó chiếc xe lập tức lăn bánh, lẫn vào giữa dòng đường tấp nập. Biển số kia, làm sao anh không biết?
Không còn nghi ngờ gì nữa, một chút cũng không.
Cố Tây Lương nắm chặt hai bàn tay, chậm rãi xoay người. Ánh mắt chạm vào người con gái vừa mới đứng lại, vẫn còn thở hổn hển. Anh hạ mi mắt, sự hổ thẹn thoáng qua trên mặt.
Nỗi hổ thẹn ấy tượng trưng cho điều gì? Hà Diệc Thư sao có thể không biết. Vừa rồi cô cũng nhìn thấy rõ mồn một, người còn gái kia chẳng phải Nguyễn Ân thì còn là ai được nữa? Ngay cả chiếc xe đó cô cũng nhận ra, cô từng ngồi trong đó mà quan sát người con gái có gương mặt giống mình đến từng đường nét kia. Dựa vào những gì cô biết về con người Cố Nhậm, chuyện này hoàn toàn không đáng ngạc nhiên.
Toàn bộ thế giới này trong mắt Hà Diệc Thư bỗng lung lay, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể đổ sập.
Chưa đến vài phút, thanh âm bình thản và tĩnh lặng như mặt nước đột nhiên truyền đến.
Hà Diệc Thư nâng làn váy có đính những hạt trân châu mịn màng lên, giọng nói khẽ run rẩy: “Em đã từng nói, nếu cô ấy còn sống, em tình nguyện tán thành cho hai người”.

“Vì thế, Cố Tây Lương, em không cần anh nữa”.
Em không cần anh nữa.
Trong lòng Hà Diệc Thư hiểu rất rõ, không thể từ bỏ được Cố Tây Lương, cũng chính là không thể từ bỏ được bản thân. Cô cố chấp ở lại bên cạnh anh, rốt cuộc là vì yêu nhiều hơn, hay vì Nguyễn Ân liều mạng cứu cô nên cô muốn thay cô ấy canh giữ người trong lòng nhiều hơn? Thực ra, mỗi người đều có một mặt kiên cường, cho dù là Nguyễn Ân hay Hà Diệc Thư, họ đều cần một người có thể đẩy mình từ trong căn nhà ấm cúng ra ngoài để hứng chịu mưa rền gió dữ.
Và rất trùng hợp, người đẩy Nguyễn Ân và Hà Diệc thư lại là một.
“Xin lỗi. Cảm ơn”.
Hai chữ mà cả đời này Cố Tây Lương ít dùng nhất, hôm nay, rốt cuộc anh đã phải dùng tới.
Trông theo Hà Diệc Thư rời đi, anh nặng nề thở dài một hơi. Sau đó, anh quay đầu, nhìn về hướng chiếc xe kia mất hút, đôi mắt híp lại, con ngươi lóe lên. Dường như Cố Tây Lương bất khả chiến bại trước kia đã quay về à, không đúng, không phải quay về, anh vẫn luôn như vậy, chẳng qua giờ phút này mới biểu hiện rõ trên mặt mà thôi.
Nguyễn Ân, em giỏi lắm! Dám lừa anh lâu như vậy.
Thế nhưng sau đó, ý nghĩ cuối cùng xuất hiện trong đầu Cố Tây Lương chính là:
Em