XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giá Lại Có Một Người Như Em

Giá Lại Có Một Người Như Em

Tác giả: Lâm Phỉ Nhiên

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341576

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1576 lượt.

còn sống, thật tốt!






Tất cả đau khổ của em anh đều không can dự, sự tự tin của anh từ đâu mà có?​
Từ khi trở lại Washington, Cố Nhậm đột nhiên rất bận rộn, thường thức suốt đêm ở trong phòng làm việc. Nguyễn Ân nửa đêm tỉnh giấc đều thấy đèn trong phòng đó còn sáng.
Cổ phiếu của công ty bỗng dưng biến động dữ dội, lên xuống thất thường, một ngày tăng vọt rồi lại tụt xuống liên tiếp mấy ngày. hiện tượng này cứ kéo đài khoảng một tháng. Tuy nhiên, Cố Nhậm không hề nôn nóng, tìm hiểu rõ nguồn cơn, căn cứ vào kết quả điều tra thì đang có người cố tình gây chuyện, hơn nữa không chỉ có một.
Anh nhìn hai cái tên trên bản báo cáo, không hề xa lạ.
Cố Thị, Hàn Thông.
Nguyễn Ân không cầm lòng được lại tự mình đa tình, lại ôm thêm một tia hy vọng.
Nhìn chằm chằm cái bóng ngoài cửa, Cố Nhậm giơ tay ra hiệu rồi tắt cuộc gọi. không muốn cho Nguyễn Ân cơ hội trốn tránh, anh nhẹ nhàng đi ra mở cửa. Nguyễn Ân giật nảy mình. 
Hai người cứ như vậy nhìn nhau. Cuối cùng là người đàn ông lên tiếng trước.
“Nghe thấy hết rồi?”
Gật đầu.
“Quay về?”
Lắc đầu.
“Anh đối phó với cậu ấy, em có ý kiến gì không?”
Rốt cuộc không thể bình thản gật và lắc được nữa, Nguyễn Ân nghiêng người đi vào trong phòng, đặt tách cà phê lên bàn rồi xoay người lại dùng tay nói chuyện.
Ý anh là gì?
Tựa như đang phải đưa ra một quyết định vô cùng khó khăn trong sinh mệnh, Cố Nhậm mấp máy môi hồi lâu, cuối cùng mới nói: “Cố Thị và Hàn Thông liên thủ mua lại vài công ty con của Nhân Đạt, cổ phiếu Nhân Đạt đang dao động rất mạnh. Dù không hoàn toàn ảnh hưởng tới ngân sách tập đoàn nhưng nếu anh và Cố Tây Lương đối đầu lâu dài, kết quả cuối cùng sẽ là Cố Thị hoặc Nhân Đạt bị xóa sổ”.
Nguyễn Ân không dám nhìn thẳng vào mắt người đàn ông đối diện. cô giơ tay nói với anh, anh nên làm gì thì làm cái đó, cũng không cần hỏi ý kiến mình.
Nhận thấy cô lại muốn trốn tránh, Cố Nhậm lập tức cản đường lui của cô.
“Em biết rõ, chỉ cần một câu của em, anh từ bỏ toàn bộ Nhân Đạt cũng không sao. Nếu em thật sự muốn ở lại bên anh thì không ai có thể mang em đi được.”
Anh nhấn mạnh hai chữ “bên anh”.
Ngoài cửa sổ, màn đêm không ngừng chìm vào bóng tối vô tận. Nguyễn Ân cảm thấy đầu óc tê dại, không muốn trả lời, nhưng đối phương lại không cho cô cơ hội né tránh. cô giơ tay đẩy anh ra, nhưng rất nhanh đã bị anh giữ lấy.
“Còn nhớ khi ở Đài Bắc em muốn anh chơi với em cái trò đen trắng kia không? Bây giờ, chúng ta đổi trò khác.”
Cố Nhậm mặc kệ Nguyễn Ân giãy dụa, anh kéo cô tới bàn làm việc, cầm lấy bút, tùy ý rút một tờ giấy trắng lẫn trong đám tài liệu ra. Sau đó, anh dùng một tay giữ cô, một tay viết lên giấy.
Hai cái tên: Cố Nhậm, Cố Tây Lương.
Anh nói: “Tưởng tượng một chút, anh và cậu ấy cùng rơi xuống một cái đầm lầy, bốn phía tối tăm, chìm xuống chắc chắn sẽ bỏ mạng. Mà chỉ có bàn tay em mới có thể kéo lên một trong hai người. Nguyễn Ân, em sẽ cứu ai, từ bỏ ai?”.
thật ấu trĩ! một câu hỏi lưu hành đã lâu, tựa như bạn gái hỏi bạn trai, em và mẹ anh cũng rơi xuống nước, anh sẽ cứu ai?
không nhận được đáp án. Cố Nhậm có phần kích động, anh khẩn trương muốn biết, anh không thể chờ đợi được thêm nữa, cho dù câu trả lời có lẽ sẽ không như anh trông đợi.
Anh đặt cây bút vào tay Nguyễn Ân, nhưng cô không chịu cầm, tiếng rơi leng keng vang lên hết lần này đến lần khác. Cố Nhậm nắm chặt lấy tay cô, ép cô giữ lấy chiếc bút. Ngòi bút vạch lên trang giấy trắng một đường.
Có lẽ do màn đêm bên ngoài quá u ám, có lẽ do vẻ mặt của anh quá nghiêm trọng. cô sợ. Thế nên, dù chỉ là một giả thiết, nhưng Nguyễn Ân lại có cảm giác hai người họ thật sự rơi vào đầm lầy. Và sức lực của cô, chỉ có thể cứu được một người.
Phải làm sao đây? Lựa chọn thế nào đây?
Còn chưa kịp suy nghĩ, Nguyễn Ân đã thấy bàn tay cầm bút của mình bị di chuyển, chậm rãi, cô một mực nhìn theo.
Người đàn ông đưa tay cô chỉ vào hai chữ “Cố Nhậm”, dường như anh không dám thở, ngừng lại hồi lâu mới mở miệng, giọng nói cũng trở nên chênh vênh.
“Em muốn từ bỏ, là anh ư?”
Thời gian ngưng đọng, chừng ba giây sau, Nguyễn Ân liều mạng lắc đầu.
không, không phải. cô không muốn anh chết, anh đối với cô tốt như vậy, làm sao cô tàn nhẫn với anh cho được? Thế là, Nguyễn Ân gắng sức di dời cây bút ra khỏi cái tên kia.
Cố Nhậm thở phào một hơi. Nhưng, anh vẫn không chịu cho cô trốn tránh, tiếp tục siết chặt năm đầu ngón tay, đưa tay cô trở lại mảnh giấy. Ngòi bút chuẩn xác nhắm vào cái tên đã ăn sâu vào xương tủy của cô.
Sau đó, cơ hồ có một loại ma chú nào đó khiến cho Nguyễn Ân mê man, không ai có thể gọi cô tỉnh dậy, trong đầu cô quẩn quanh ba chữ: Cố Tây Lương, Cố Tây Lương, Cố Tây Lương...
“Nguyễn Nguyễn, em biết rõ, một núi không thể có hai hổ.”
Nhận thấy cô mơ màng như lạc trong cõi mộng, Cố Nhậm nhân lúc này tiếp tục di chuyển bàn tay cô. Nguyễn Ân khôi phục lại tinh thần thì ngòi bút đã như một lưỡi dao sắc bén chạm tới chữ “Tây”. rõ ràng là mực đen, nhưn