Tác giả: Lâm Phỉ Nhiên
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341577
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1577 lượt.
g lúc này trên trang giấy dường như có vệt máu đang dần loang lổ.
Nguyễn Ân đột ngột thét lên chói tai.
“không!”
Chỉ một chữ, không, Cố Nhậm đã bị đẩy xuống địa ngục.
Anh không nên ép cô chơi trò chơi này, người chịu tổn thương lớn nhất cuối cùng vẫn là anh.
Em không nỡ để anh chết, chỉ vì anh tốt với em. Nhưng khi cho rằng cậu ta sẽ phải chết, em lại sợ hãi mà bật ra tiếng kêu.
Anh chăm sóc em từng li từng tí, khiến em luôn vui vẻ, nhưng không thể khiến em mở miệng nói được một câu. Còn hiện giờ chẳng qua chỉ là một trò chơi, nhưng nỗi sợ hãi mất đi cậu ta của em đã hoàn toàn lật đổ mọi thứ của anh.
Cố Nhậm buông tay.
Lúc này Nguyễn Ân mới định thần được mình vừa làm gì. cô có thể nói được rồi! Nhìn người đàn ông đối diện sắc mặt trắng bệch, cô thử mở miệng nói gì đó, xem có phải vừa rồi là ảo giác hay không. Thanh quản đã quá lâu không hoạt động, giọng cô có phần tắc nghẽn, không thể thốt ra cả câu hoàn chỉnh.
“Em…”
Cố Nhậm xua tay ngăn cô lại, cho dù cô muốn nói gì cũng không quan trọng nữa rồi.
“Khuya rồi, đi ngủ đi.”
Đúng là cô có tiếp tục đứng ở đây cũng không biết nên nói gì, sự thật đã chứng minh tất cả. Thế nên, Nguyễn Ân ôm tâm tình rối ren quay về phòng ngủ.
Đêm càng sâu.
Rất nhiều chuyện, từ xưa tới nay đều khó vẹn toàn, một khi đã trúng mục tiêu, bạn có xoay chuyển thế nào cũng không được. Giống như vầng trăng trên bầu trời, dù ngày nào đó nó bị khuyết đi một mảng, lại khuyết đi một mảng nhưng khi đã treo trên bầu trời, nó vẫn cứ là vầng trăng. Bề ngoài có thể thay đổi trong nháy mắt, nhưng trái tim có thể đổi được sao?
Phòng làm việc lúc này, Cố Nhậm đứng bất động rất lâu trong bóng tối, cuối cùng, anh gọi vào một số di động cá nhân.
“Đưa cô ấy đi trước khi tôi hối hận. Ngay lập tức!” Chương 19.2
Chiều tối hôm sau, Cố Tây Lương đến nơi, người đầu tiên anh thấy là Cố Nhậm.
Hai người ngồi ở phòng khách, lạnh lùng nhìn đối phương. một người trầm tĩnh, một người thờ ơ. Dù rằng một câu cũng không nói nhưng trong bầu không khí tựa như có rất nhiều lưỡi dao, vèo vèo bay qua.
Nguyễn Ân đang ở trong phòng ngủ, nghe thấy có người đến bèn ra ngoài xem. Vừa mới xuống cầu thang, ánh mắt lập tức chạm phải Cố Tây Lương. cô rất muốn vờ như không có việc gì, thật sự rất muốn. Nhưng càng nỗ lực mỉm cười với đối phương, cô càng cảm thấy trên cơ thể như xuất hiện hàng ngàn lỗ thủng đang bị gió lùa vào.
Giống như trước đây, Cố Tây Lương từng tưởng tượng tới cảnh gặp lại Hà Diệc Thư, Nguyễn Ân cũng hình dung ra rất nhiều tình huống gặp lại anh.
một: Hai người lướt qua nhau giữa biển ngưởi rộng lớn, dừng bước, quay đầu, đôi mắt đẫm lệ.
Hai: Rất nhiều năm sau, cô nắm lấy tay Cố Nhậm, anh nắm tay Hà Diệc Thư. Họ gặp lại nhau ở một nơi phong cảnh đẹp nào đó. Kinh ngạc qua đi, rốt cuộc bình thản nói một câu: đã lâu không gặp…
Ba:…
Cho dù cô có tưởng tượng nhiều thế nào, so với hiện tại cũng thơ mộng hơn rất nhiều.
Vừa vào thu, khí trời se lạnh. cô gái mặc áo dài tay cổ chữ V màu sữa, quần jean ôm chân, hai gò má ửng hồng. không giống như giấc mộng mỗi đêm anh gặp, toàn là một màu trắng lạnh lẽo. Ánh mắt ấy nhìn anh với vẻ bất an và hoảng loạn, nhưng vẫn cố gắng tỏ ra bình tĩnh, trong mắt Cố Tây Lương, đấy là dáng vẻ ngốc nghếch của cô. Suýt nữa anh không kiềm chế được vẻ mặt, cuối cùng may mắn vẫn kìm lại được.
Nguyễn Ân vẫn còn đắm chìm trong những phương án gặp lại anh, lúc định thần lại thì đã thấy người nào đó tới gần mình. Hơi thở quen thuộc của đối phương ập đến khiến cô bất giác lùi lại về sau một bước, suýt trượt ngã.
Cố Tây Lương giơ tay lên, nhưng khi cô đứng vững rồi, anh thu tay về, buông xuống. Anh lấy lại vẻ mặt bình thản, đứng thẳng người, giống như lần đầu tiên thấy cô, bốn mắt nhìn nhau.
“Chơi đủ rồi, về nhà thôi.”
Ánh mắt anh tĩnh lặng như núi.
Tựa như hai người chưa từng trải qua sinh ly tử biệt, chỉ là đối phương mới đi du lịch một chuyến vòng quanh trái đất mà thôi.
Nguyễn Ân bất giác nuốt nước bọt. Đối mặt với anh, cô vẫn như trước không thể giữ được vẻ lạnh lùng, nhưng lại muốn chứng minh bản thân không còn là cô gái mềm yếu trước kia, thế nên cô đứng thẳng người, nỗ lực tỏ ra không thua kém đối phương. cô học dáng vẻ của Cố Nhậm khi anh bàn chuyện làm ăn, cố gắng duy trì ngữ điệu bình ổn. Tối qua giọng nói còn hơi tắc nghẽn, nhưng hôm nay đã có chuyển biến tốt.
“Anh đang nói với em đấy à? Nếu em không nhớ nhầm thì giữa em và anh hình như không phát sinh mối liên quan nào cả.”
Bị làm khó dễ là điều mà Cố Tây Lương đã dự đoán được trước, vì thế anh vẫn duy trì thái độ thản nhiên, binh đến đâu đánh tới đó.
“Nếu hiểu biết về pháp luật của anh không sai, người chồng không ký tên lên đơn ly hôn thì đơn chưa có hiệu lực, Cố phu nhân!”
Cái danh xưng đã lâu không được nghe, không ngờ lại bị gọi ra trong tình huống này.
Chưa ký tên? Nghe được điều này, Nguyễn Ân không còn mơ màng nữa, nhưng cô bức ép bản thân phải trấn tĩnh, nhất định phải giống như đối phương, nỗ lực khiến ánh mắt sắc bén.
“Em k