Tác giả: Lâm Phỉ Nhiên
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341460
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1460 lượt.
m qua, bất ngờ nhận được điện thoại của cậu hai, nói phải sang Mỹ ngay lập tức, bọn họ đều đoán già đoán non không biết ai lại quan trọng đến mức Cố Tây Lương phải đích thân đến bắt về. Hôn lễ dang dở tháng trước họ có đến tham dự, sự việc hoang đường kết thúc, câu hai đã bị ông Chu dạy dỗ một trận. Chu Tử Ninh là một người từng đánh giặc, ông cầm roi da đánh tới tập vào người Cố Tây Lương, tiếng vun vút cứ vang lên liên hồi. Ngay đến cả những người đã được rèn luyện khắc khổ như họ mà cũng cảm thấy hãi hung khiếp vía, không ai dám lên tiếng khuyên ngăn.
Chu Tử Ninh hỏi nguyên nhân hủy bỏ hôn lễ, Cố Tây Lương lại không chịu nói khiến ông tức giận quất thêm một roi vào vai: “Mặt mũi của tôi đều bị anh bôi tro trát trấu hết rồi!”
Vừa rồi Nguyễn Ân cắn đúng chỗ vết thương chưa khép miệng của anh. Khi đó, Cố Tây Lương nào dám nói Nguyễn Ân cũng ngầm đồng ý để Cố Nhậm lừa mọi người? Anh không dám, anh sợ ông ngoại sẽ giận lây sang cô. Anh còn nhớ lúc gặp ông, trong ánh mắt cô viết rõ hai chữ sợ hãi.
không ngờ Cố Tây Lương lại nói ra cái câu đầy mờ ám kia, Nguyễn Ân lập tức đỏ mặt, nghẹn họng lúc lâu mới dặn ra được hai chữ: “Lưu manh”.
Cố Tây Lương nắm lấy bàn tay cô, rất vô tư mà gật đầu: “Ừ, anh là lưu manh”.
đã quen với ánh mắt lạnh lùng của Cố Tây Lương từ lâu, giờ anh lại trả lời thuận theo ý mình, Nguyễn Ân có phần bối rối, đành lảng sang chuyện khác,
“Tất cả đồ đạc của em vẫn còn ở Washinton.”
Dường như không thích nghe tới địa điểm này, Cố Tây Lương ngoảnh mặt ra ngoài cửa sổ, hờ hững nói: “Anh biết”.
Nguyễn Ân phản bác.
“Ý anh là lúc nào tâm trạng em không tốt có thể quay lại đó nghỉ ngơi phải không? Đỡ mất công em phải mang vác hành lý theo, anh thật chu đáo!”
Nhận ra Nguyễn Ân cố sức gằn giọng, Cố Tây Lương quay đầu lại nhìn chằm chằm cô, nhưng thấy vẻ ngốc nghếch trên gương mặt kia, anh lại cười thầm.
Bao nhiêu đạo hạnh vừa nãy, giờ đã hiện nguyên hình trước mặt con cáo già tu luyện ngàn năm này rồi.
Cố Tây Lương không tiếp tục đấu trí nữa khiến Nguyễn Ân đột nhiên nảy sinh hoài nghi, cô và Cố Nhậm ở bên nhau lâu như vậy, chẳng nhẽ Cố Tây Lương chưa từng nghĩ tới chuyện cô sẽ thay lòng đổi dạ?
“Anh tự tin đến mức cho rằng em sẽ không thích người khác ư?”
Ban đầu cô chỉ ôm lòng tò mò hỏi vu vơ vậy thôi, nhưng khi nói ra lại vô cùng nghiêm túc. Bất giác nhớ đến Cố Nhậm, nhớ đến quãng thời gian mình tuyệt thực khi vừa mất đi giọng nói, nếu không có anh ấy, cô làm sao có thể vượt qua? Nghĩ rồi lại nghĩ, viền mắt đã đỏ hoe, nỗi hổ thẹn với Cố Nhậm lại ồ ạt kéo đến.
Tất cả đau khổ của em, anh đều không can dự, sự tự tin của anh từ đâu mà có?
Nhưng thực ra, Cố Tây Lương nào có tự tin, chẳng qua anh chỉ đánh cược một ván, được ăn cả ngã về không mà thôi. Anh đánh cược cô vẫn còn tình cảm với mình, bằng không, cô đã chẳng xuất hiện trong hôn lễ của anh sau một thời gian dài mai danh ẩn tích. Tối hôm qua, Cố Nhậm gọi điện nói: “Chú thắng rồi”.
Chỉ có trời mới biết, khoảnh khắc đó, anh đã thét chói tai.
Về tới nhà, thấy mọi thứ bên trong không hề thay đổi, đặc biệt là bức ảnh lớn hai người chụp chung khi đi du lịch vẫn nguyên vẹn treo phía đầu giường, Nguyễn Ân chợt cảm thấy sống mũi cay cay.
Tất cả đều do một tay Cố Tây Lương thu xếp ổn thỏa, anh không muốn để câu thành ngữ “cảnh còn người mất” làm tổn thương trái tim của người con gái mà chẳng dễ gì anh mới tìm lại được.
Hai người cứ đứng im ở trong phòng, cuối cùng bắt đầu cảm thấy lúng túng.
Nhìn ra vẻ gượng gạo và khó xử của Nguyễn Ân, Cố Tây Lương tự động nhắc đến chuyện ngủ riêng. Việc này anh đã suy nghĩ kỹ càng, ngay từ lúc quyết tâm tìm lại từng chút, từng chút tình cảm của cô, anh đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng đón nhận, không thể nôn nóng mà phải từ từ, dù sao thì anh sẽ không bao giờ để cô đi nữa, vì vậy không cần khiến cô khó xử.
“Anh ngủ ở phòng làm việc.”
Nghe loáng thoáng tin đồn Nguyễn Ân chưa chết, Mạc Bắc mới xác định người mình nhìn thấy ở hôn lễ không phải ảo giác, lý do người anh em tốt của mình đào hôn cũng rõ ràng. Hôm nay gọi điện thoại gọi Cố Tây Lương ra ngoài uống rượu nhưng lại nhận được câu trả lời là đối phương đang trên máy bay, hình như là đi bắt người gì đó, bắt ai thì khỏi phải thắc mắc, chỉ số thông minh không đạt 180 cũng có thể đoán được. Gần đây Cố Tây Lương có vẻ kỳ lạ, mặc dù không đến mức hồn bay phách lạc nhưng Mạc Bắc cứ cảm thấy có gì đó khang khác. Thà rằng Cố Tây Lương cứ trút hết nỗi lòng như trước đây khi Hà Diệc Thư bỏ đi: tuyệt thực, hút thuốc, uống rượu, còn hơn là bình thường đến mức bất thường như hiện tại. Mãi đến khi nghe tin Cố Thị hợp tác với Hàn Thông để đối phó với Nhân Đạt, Mạc Bắc mới không ngừng cảm than, cô Nguyễn Ân này trông nho nhỏ dễ thương như thế, chẳng ai ngờ lại có tố chất để làm một “hồng nhan họa thủy”[1'>.
[1'> Hồng nhan họa thủy: Chỉ người phụ nữ đẹp gây tai họa.
Sau một chuỗi ngày tẻ nhạt, hôm sau, Mạc Bắc ôm tâm trạng háo hức sắp được xem kịch vui