Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giá Lại Có Một Người Như Em

Giá Lại Có Một Người Như Em

Tác giả: Lâm Phỉ Nhiên

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341467

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1467 lượt.

đến thăm người mới về nhà.
Chiếc xe màu ánh bạc chạy được nửa đường thì Mạc Bắc thấy một bóng người nhỏ bé đang lững thững đi trên đường, anh phanh gấp. Hòa Tuyết giật mình nhảy vọt sang một bên. Định thần lại, nhìn người trong xe, Hòa Tuyết không ngừng thầm chửi bới trong lòng. Bà nó chứ, sao ai cũng giống Hàn Duệ, thích chơi trò đánh bất ngờ thế không biết? Nguyễn Ân bỏ quên di động ở Mỹ nên không thể liên lạc được với Hòa Tuyết, Mạc Bắc thấy cô đi về cùng một hướng với mình, cho rằng cô cũng tới nhà Cố Tây Lương nên không nghĩ ngợi nhiều, dừng xe lại, vô tư nói: “Lên xe!”.
Hòa Tuyết liếc Mạc Bắc một cái rồi lại phớt lờ, tiếp tục đi về phía trước. Thái độ của cô khiến Mạc Bắc nôn nóng: “Anh bị bệnh AIDS đấy à?”.
Hòa Tuyết quay đầu lại, làm như nghi hoặc nói: “Biết đâu đấy!”
Mạc Bắc thật sự muốn giơ chân đá cô gái kia một cái.
“không cảm kích thì thôi, cứ thong thả mà đi! Cũng sắp tới nhà Cố Tây Lương rồi, dựa vào vận tốc chân em thì chắc chỉ mất hai, ba tiếng nữa là đến thôi.”
Lời châm chọc đã kích dậy sự hung dữ của Hòa Tuyết.
“Đồ thần kinh, tôi đến nhà Cố Tây Lương làm cái gì?”
“Chẳng lẽ em không biết hành tung của người chị em tốt của mình?”
Nguyễn Ân bị Cố Tây Lương bắt về rồi sao? Hòa Tuyết vốn đang vội đi lo công việc của cơ quan nhưng lúc này thì quên sạch sẽ, cô mở cửa ngồi vào ghế phụ, lớn tiếng: “Lái đi!”.
Mạc Bắc thong thả khởi động xe.
“Vội gì mà vội? Sợ cô ấy bị ăn sống nuốt tươi nữa à?”
Hòa Tuyết trợn mắt lườm. Mạc Bắc quay đầu đi, bẻ lái một cái, xe lại chìm vào biển người. trên đường, thỉnh thoảng liếc nhìn cô gái bên cạnh, thấy vẻ thấp thỏm hiện rõ trên gương mặt cô, anh bất giác mỉm cười.
Chuông cửa đã reo một phút mà vẫn chưa thấy ai lên tiếng, nếu không có Mạc Bắc ngăn cản thì Hòa Tuyết đã đạp cửa rồi. Cuối cùng là Cố Tây Lương ra mở cửa, anh đã quyết định một tuần này sẽ ở nhà chăm sóc Nguyễn Ân, giúp cô thích ứng với cuộc sống như trước kia.
Vừa liếc mắt đã thấy vẻ mặt đến xem kịch vui của Mạc Bắc, chưa đợi đối phương lên tiếng, Cố Tây Lương đã đánh đòn phủ đầu: “Hai vị gương vỡ lại lành?”.
Mặc dù nói là hai vị, nhưng ánh mắt Cố Tây Lương chỉ phóng về phía Mạc Bắc khiến cho mấy lời trêu chọc của anh ta chưa kịp thốt ra đã nghẹn lại trong cổ họng. Thấy vẻ mặt kinh ngạc của Mạc Bắc, Hòa Tuyết liền trợn trừng mắt lườm một cái, trong bụng thầm mắng anh ta là đồ ngu ngốc. Mặc kệ hai người đàn ông, Hòa Tuyết trực tiếp xông thẳng vào trong nhà, nếu không phải Cố Tây Lương ngăn cản thì cô đã chạy một mạch lên gác rồi.
Cố Tây Lương duy trì ngữ điệu bình thản, nhưng giọng nói lại ẩn chứa tính mệnh lệnh không thể làm trái: “cô ấy đang ngủ”.
Câu trả lời này đã xác định việc Nguyễn Ân quay về là sự thật.
Hòa Tuyết nhìn Cố Tây Lương bằng ánh mắt phức tạp, sau đó ngồi xuống ghế ở phòng khách đợi. Mạc Bắc cũng theo vào nhà, nghênh ngang ngồi bên cạnh Hòa Tuyết, giơ hai tay kể sau đầu gối rồi tựa vào lưng ghế, bộ dạng ung dung. Anh ta nhìn đồng hồ hiển thị trong ti vi treo trên tường, nghĩ lại vụ chơi xỏ của Cố Tây Lương khi nãy, bèn trả đũa: “Giờ này mà vẫn còn ngủ cơ à? Hai người tối qua “mệt” đến cỡ nào?”.
Chữ nào chữ đấy tràn ngập mùi mờ ám.
Mặc dù lời nói của Mạc Bắc mập mờ nhưng Hòa Tuyết có thể nghe ra anh ta đang châm chọc Nguyễn Ân. Chưa đợi Cố Tây Lương phản bác, cô đã quay sang, đánh người đàn ông bên cạnh một cái.
Sau đó, một giọng nói từ trên gác truyền xuống: “Mạc Bắc, anh vẫn đáng đánh đòn như vậy”.
Thời gian ở Mỹ không có công việc ổn định, Nguyễn Ân thường ngồi trước máy tính tám, chín tiếng để viết tiểu thuyết, mỗi ngày ngủ đến những mười giờ đồng hồ, không còn như trước kia hay dậy sớm làm bữa sáng hay những việc vụn vặt khác, thậm chí có những hôm Cố Nhậm phải vào tận phòng gọi cô mới chịu dậy. Vừa rồi vẫn còn đang chìm trong mộng đẹp thì bị tiếng nhốn nháo dưới này làm tỉnh giấc, Nguyễn Ân vác theo đôi mắt tràn đầy phẫn nộ đi xuống, lọt vào tai là câu nói đầy sâu xa của Mạc Bắc.
Hai người tối qua “mệt” đến cỡ nào?
Nghe thấy tiếng Nguyễn Ân, phản ứng đầu tiên của Hòa Tuyết là ngây người, sau đó chạy đến ôm một cái: “Cậu… cậu…”.
Nguyễn Ân định thần lại, lập tức vỗ vỗ lưng Hòa Tuyết như bà mẹ an ủi cô con gái vừa chịu ấm ức bên ngoài, nhẹ nhàng nói: “Ừ, tớ có thể nói được rồi, cậu đừng kích động”.
Câu nói của Nguyễn Ân khiến Mạc Bắc ý thức được điều gì, hết nhìn hai cô gái đang ôm nhau rồi lại nhìn Cố Tây Lương ở trong bếp rót nước, chợt vỗ đầu một cái: “Thảo nào tháng trước còn thấy cậu tối nào cũng chạy đến lớp dạy ngôn ngữ của người câm điếc, hóa ra Nguyễn Ân trước đây không nói được à?”.
Nghe Mạc Bắc nói vậy, cả ba người còn lại đều sững sờ. Hòa Tuyết còn đỡ, chỉ nghi hoặc ngoái đầu nhìn người đàn ông đang đứng trong bếp kia, trong khi Nguyễn Ân lại bị chấn động cực mạnh. Hóa ra bao nhiêu điều ấm ức của em, anh đều biết!
Cố Tây Lương thích sạch sẽ, ví dụ như uống nước nhất định phải là thứ nước thật trong, lúc nào cũng có hai chiếc cốc để đổ từ chiếc này sang chiếc kia, sau đó mới uống. Vì thế kh