Tác giả: Lâm Phỉ Nhiên
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341454
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1454 lượt.
ân viên đó, nhanh tay cầm lấy một cái vỏ chuối ném trúng vào bước chân của Mạc Bắc.
Sàn nhà vừa mới được lau chùi nên còn khá trơn, chân phải Mạc Bắc vừa mới giẫm vào vỏ chuối, cả người liền lao về phía trước, nếu không có cây cột đằng trước để ôm thì có lẽ anh ta đã vồ ếch rồi. Dù cuối cùng không đến nỗi bi thảm nhưng những người xung quanh đều tủm tỉm cười. Mạc Bắc tức giận, đúng lúc có nhân viên quản lý đi ngang qua, anh ta bèn giận cá chém thớt: “Cái nơi quái quỷ gì thế này? Sao trên sàn nhà lại có rác?”.
Đối phương rối rít xin lỗi.
Cố Tây Lương thong thả đi lên trước, gật đầu với người quản lý để anh ta đi, đối phương như được đại xá, lập tức rời khỏi nơi thị phi này.
“Còn chưa uống rượu mà đã loạng choạng thế rồi à?”
Mạc Bắc đương nhiên biết Cố Tây Lương đang giở trò quỷ, lửa giận bùng cháy, nanh vuốt giơ lên.
“Hừ! Chiều vợ cũng một vừa hai phải thôi! nói thế nào tớ với cậu cũng là thanh mai trúc mã đấy! Phụ nữ càng chiều chuộng, chưa biết chừng một ngày nào đó họ sẽ giẫm lên mũi cậu mà leo lên đầu tạo phản đấy! Lúc ấy cho cậu hối hận chết đi!”
Cố Tây Lương nghe xong, nụ cười càng rạng rỡ, nhìn đối phương một cách cực kỳ lễ độ, lời nói cũng không hề có chút gì gọi là “thương hương tiếc ngọc”.
“Cậu có muốn người nào đó leo lên đầu, người ta cũng không thích!”
Mạc Bắc biết mình đấu khẩu không thể thắng nổi Cố Tây Lương, bèn phớt lờ, đi thẳng về phía trước. Vẻ mặt Cố Tây Lương đột nhiên trở nên nghiêm túc: “Chú Mạc rất có hứng thú với dự án khai phá vùng ngoại ô phía Bắc, Hàn Thông hình như cũng nhúng một tay thì phải”.
nói tới công việc, Mạc Bắc vẫn tưng tửng như trước, dường như trên đời này không có chuyện gì, không có người nào có thể khiến Mạc Bắc nghiêm túc suy nghĩ.
“Haizzz… không cần lo, cái đó đã nằm trong túi bản thiếu gia rồi!”
“Túi nào? Tớ nghe nói gần đây cậu qua lại rất gần gũi với Hàn Mẫn. Cậu sẽ không giở thủ đoạn với cô bé còn chưa lớn kia đấy chứ?”
Thấy Mạc Bắc không trả lời, Cố Tây Lương nói tiếp: “Bày tỏ lập trường của tớ, tớ cực kỳ khinh bỉ hành vi này của cậu!”.
“Cậu thì biết cái gì, cậu được phép giở thủ đoạn còn tớ không được đi đường tắt chắc? Cái này tớ gọi là tình yêu và sự nghiệp đều có thu hoạch.”
“thật thế à? Cậu tiếp cận Hàn Mẫn là vì vụ làm ăn kia? Hay là còn đang tức thay cho ai đó bị cô bé đó bắt nạt nên muốn báo thù?”
Mạc Bắc im lặng rất lâu, sau đó mới quay sang đấm một cú vào ngực Cố Tây Lương: “Sao cậu lại hiểu tớ như thế chứ?”.
“cô bé đó vẫn chỉ là một đứa trẻ mà thôi!”
“Tớ tự biết chừng mực.”
Hòa Tuyết đã đoán được Cố Tây Lương nhất định có âm mưu nên ngay sau khi hai người đàn ông rời khỏi phòng bao, cô đã lén lút mở cửa đi theo. Trông thấy cảnh tượng kia, Hòa Tuyết cười đến suýt nữa bò lăn bò càng trên đất, rõ ràng là sắp nghẹn thở nhưng lại cảm thấy toàn thân khoan khoái, nói chung là một cảm giác rất mâu thuẫn.
Nguyễn Ân vốn đang phẫn nộ vì vừa rồi bị Mạc Bắc nói là não tàn, nhưng giờ chứng kiến màn hài kịch kia, bao nhiêu phẫn nộ đều được hành vi bảo vệ của Cố Tây Lương làm cho tan thành mây khói.
Càng như vậy cô càng lo lắng.
Anh rất quan tâm em phải không? Phải không? Phải không? Nhưng anh không nói ra, em làm sao dám tự mình suy đoán? Những lời của trái tim, anh chưa từng nói với em, cho dù có nhắc đến, em cũng chẳng thể đoán được tâm ý của anh chỉ bằng đôi câu vài lời đó. Có lẽ không phải là em không đoán ra, mà chỉ là không muốn lãng phí sức lực để đoán, như vậy quá mệt mỏi.
Cố Tây Lương, em không muốn tiếp tục đoán già đoán non nữa, em trở nên lười biếng rồi, anh còn cần em nữa không?
Hai người đàn ông trở lại phòng bao thì Nguyễn Ân và Hòa Tuyết đã yên vị. Nụ cười thấp thoáng trên mặt Hòa Tuyết không qua được mắt Cố Tây Lương, anh không để ý nhiều, cầm bát súp ba ba ở trước mặt đưa cho Nguyễn Ân, tâm trạng của cô có vẻ đã tốt hơn, không tranh luận với anh nữa.
Hòa Tuyết trong lòng cũng vui vẻ không kém, cầm lấy đôi đũa chuẩn bị gắp đồ ăn thì đúng lúc này cửa phòng lại bị mở ra. Vừa nhìn thấy người vào, Hòa Tuyết liền choáng váng.
Câu nói chắc như đinh đóng cột vàng lên trong đầu Hòa Tuyết: “Đừng để anh trông thấy em gần gũi quá với người đàn ông khác, nhất là Mạc Bắc. Bằng không, Hòa Tiểu Tuyết!”.
Hòa Tuyết cảm thấy lúc này bầu trời mây đen chằng chịt, đất bằng dậy sóng, sau đó có một tia sét xuất hiện trước mặt đem cô tới một nơi an toàn. Sao anh ấy lại đến đây? Hòa Tuyết còn đang lúng túng thì Hàn Duệ đã mỉm cười với tất cả mọi người và nói: “Nghe quản lý nhà hàng nói cậu Cố và cậu Mạc đang ở đây, không tới chào hỏi một tiếng thì không phải phép cho lắm. Thêm một người ngồi nữa chắc không vấn đề gì đâu nhỉ?”.
Bầu không khí vừa hòa hoãn lập tức căng thẳng trở lại.
Mạc Bắc ủ rũ cũng không thể để lộ ra ngoài. Hàn Duệ vô tư ngồi xuống bên cạnh Hòa Tuyết sau khi Cố Tây Lương ra hiệu “cứ tự nhiên”. Cảm thấy người đàn ông này mang một phong thái khá tương đồng với Cố Tây Lương, Nguyễn Ân cũng không muốn tiếp xúc gần, vì thế cô thức thời chuyển sang ngồi bên cạnh Cố Tây Lươ