Tác giả: Lâm Phỉ Nhiên
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341462
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1462 lượt.
những lời không dễ dàng gì có thể nói thẳng, đặc biệt là trước khi bản thân chưa xác định rõ tình cảm của mình. Nhận thấy trên gương mặt cô gái là nụ cười ẩn nhẫn, Hàn Duệ bấy giờ mới vỡ lẽ ra mình đã nói cái gì. Xe vừa tới trước cửa công ty của Hòa Tuyết, Hàn Duệ dừng xe. Hòa Tuyết mở cửa lao ra ngoài nhưng bị anh giữ lại, không tốn sức lực đã ôm gọn cô trở vào.
Hai người đối diện nhau, Hòa Tuyết có thể cảm nhận được hơi thở của người đàn ông phả vào mặt mình, từng luồng khí đều đều phảng phất mùi thuốc lá. Sau đó, cô thấy đôi môi của người đó khẽ động đậy, giọng nói giòn tan mang theo ngữ điệu nghi vấn lọt vào lỗ tai cô.
“Em thích anh?”
Vốn chỉ là một câu hỏi đơn giản, lại bị hỏi tới hỏi lui khiến cho mọi thứ trở nên thật rắc rối. Đoàn người qua lại trên phố vẫn đông vui náo nhiệt như thường, nhưng cả người đi bộ lẫn người lái xe đều không ai chú ý tới cảnh tượng này.
Có một số việc buộc bản thân phải đối mặt, cho dù người kia cực kỳ thân thiết với bạn, anh ta có thể cọ rửa lau chùi cho bạn khi bạn không thể cử động, anh ta có thể cẩn thận băng bó cho bạn khi bạn bị thương, nhưng anh ta không thể thay thế được chính bản thân bạn, không thể khiến bạn có đủ dũng khí để rời khỏi phòng bệnh được. Tựa như lúc này, chỉ Hòa Tuyết mới có thể đưa ra một đáp án hoàn hảo cho câu hỏi kia.
Thế nhưng hiện giờ điều mà cô băn khoăn không phải là thích hay không, cô chỉ cảm thấy Hàn Duệ hỏi câu này là thừa. Vì sao phải hỏi như thế? Nếu không thích anh, em đâu cần để tâm những điều anh nói, đâu cần nghe lời anh như thế? Nếu không thích anh, em cần gì phải lãng phí tuổi thanh xuân ở bên cạnh anh, để mặc anh tự do thích đến thì đến thích đi thì đi? Nếu không thích anh, em làm sao có dũng khí đối mặt với những lời đồn đại ngoài kia?
Đúng lúc đáp án được miêu tả sinh động trong đầu Hòa Tuyết thì Hàn Duệ lên tiếng cắt ngang. Anh chậm rãi buông bàn tay đang nắm cánh tay của đối phương ra, rành mạch nói: “Đừng thích anh, Hòa, Tiểu, Tuyết!”
Anh không muốn bản thân tiếp tục trầm mê thêm nữa, không muốn em trở thành mũi kim đâu sâu vào trái tim anh, bởi vì anh biết, sẽ có một ngày em rời bỏ anh mà đi, vĩnh viễn không quay đầu lại.
Mọi người đã từng thử chưa? Thực ra, câu “đừng thích anh” so với “anh không thích em” còn đau thương hơn nhiều. Hóa ra anh chẳng những không thích em, mà ngay cả quyền được thích của em cũng bị anh cướp đoạt.
Nghe được lời chối rõ ràng của Hàn Duệ, bao nhiêu từ ngữ ngọt ngào trong lòng Hòa Tuyết đều không thể thốt ra được nữa. đã vậy anh giữ em bên cạnh làm gì? Để lúc buồn chán có người đấu khẩu cho vui thôi ư?
“Mạc Bắc từng nói tôi là người tự cao tự đại nhất trên đời, không ngờ còn có người tự cao hơn cả tôi. Hàn Duệ, ai thích anh chứ? Đứa quái nào thèm thích anh chứ?”
Gào lên một hồi, Hòa Tuyết dùng sức đẩy cửa ra rồi đóng “sầm” lại, cô sải bước chạy về hướng tòa nhà văn phòng, giống như đang mải miết chạy trốn cái gì. Hàn Duệ duy trì tư thế bất động rất lâu, ánh mắt chăm chú dán vào bóng người nhỏ bé kia, mãi đến khi cô biến mất khỏi tầm mắt.
Cả buổi chiều ngẩn ngơ, Vương Hạo làm sao không nổi trận lôi định cho được khi nghe thấy Hòa Tuyết về tay không? Thế nhưng Hòa Tuyết chỉ hờ hững đáp lại mấy chữ:
“Ừm.”
“Vâng.”
“Xin lỗi.”
Vương Hạo thở dài: “Gặp phải cô đúng là xui xẻo tám kiếp của tôi!”.
hiện giờ Hòa Tuyết chỉ một mực lo lắng, mình không thể tiếp tục ở lại căn hộ của Hàn Duệ được nữa, quan hệ giữa hai người bây giờ là gì? May mà quần áo và đồ dùng của cô ở đó không nhiều lắm, lúc nào lấy về cũng được. Hết giờ làm, Hòa Tuyết quay lại căn hộ của Hàn Duệ, trong nhà không bóng người, có lẽ anh đã đi xã giao. cô lập tức thu dọn đồ đạc của mình, chiếc vali màu hồng cỡ nhỏ đã bị phủ một lớp bụi mỏng, rõ ràng đã rất lâu không được ai nhòm ngó đến. cô vác vào phòng tắm lau chùi một lượt, vừa lau vừa nghĩ tới câu nói vô tình và gương mặt lạnh lùng của Hàn Duệ.
Đừng thích anh.
Nỗi ấm ức lại dâng trào, khóe mắt ẩm ướt, Hòa Tuyết dừng tay lại, cố gắng ngẩng đầu lên ngăn cản chất lỏng trong mắt chảy ra. Miệng không ngừng lẩm bẩm: “Ai thèm thích anh? Đầu óc tôi không có vấn đề! Anh cho rằng mình là trung tâm vũ trụ chắc!”
Hàn Duệ đã đứng ngoài cửa từ lâu, tiệc xã giao hôm nay gần tới giờ thì bị hủy.
Anh đi dép xỏ ngón, từ trong thư phòng bước ra, nhìn thấy một cô gái đang kéo chiếc vali, dáng vẻ rất kiên quyết. Anh cố gắng kìm nén nỗi kích động, nhưng đến khi thấy đối phương ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, ra sức nói: “Ai thèm thích anh!”, rốt cuộc cũng không nhịn được mà thong thả đi tới phía sau cô. Anh ngồi xổm xuống, kéo khuôn mặt cô quay lại nhìn mình.
Hòa Tuyết hoảng hốt, nước mắt sắp ứ đọng trong hàng mi. Ánh mắt hai người chạm nhau, bao nhiêu vui vẻ, tranh chấp đều bị đẩy lùi. Lúc này, đôi mắt người đàn ông không để lộ tâm trạng, khuôn mặt anh cứ phóng đại dần trước mắt Hòa Tuyết, mãi đến khi cảm giác môi mình như bị muỗi chích, cô mới giật mình nhận ra đối phương đang làm gì.
Ai bảo em dùng vẻ đẹp của mình đâm vào trái tim tôi? Ai khiến