Tác giả: Phong Tử Tam Tam
Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015
Lượt xem: 1341752
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1752 lượt.
mông của cô: "Nếu mà em không đàng hoàng nữa thì anh sẽ hung hăng làm em ngay chỗ này. Làm cho em sáng ngày mai không xuống giường được."
"...."
Vinh Nhung đàng hoàng để cho Vinh Hưởng cắt móng tay. Nhưng mà còn chưa có đụng vào móng tay của cô thì đã cảm thấy thân thể cô phát run, còn phát ra tiếng nức nức nở nở. Vinh Hưởng quay đầu lại nhìn cô, nhất thời trợn tròn mắt. Vội vàng đặt cô xuống, giọng điệu không dịu dàng cũng không được. "Sao vậy? Không phải chỉ là cắt móng tay thôi sao, sao lại khóc rồi?"
Vinh Nhung mặt co đến hồng hồng, tóc cũng tán loạn ở cạnh má, thút tha thút thít kéo tay áo anh mà lau nước mắt, "Anh đánh em, ác như vậy, đau chết rồi. Còn nói phải làm đến ngày mai không xuống giường được, dì cả của người ta tới anh cũng không hiểu. Không yêu thương em."
"...Vậy anh xoa cho em."
"Anh xoa cái gì?"
"Thì xoa cái kia." Vẻ mặt Vinh Hưởng nghiêm trang chọc ghẹo cô, một bên thì dụ dỗ người trong lòng: "Có chút chuyện mà đã khóc rồi."
Vinh Nhung trừng mắt nhìn anh, anh lập tức ỉu xìu không lên tiếng. Tây đang xoa nhẹ liền bắt đầu dao động tới eo của cô, Vinh Nhung giả vờ từ chối bị đè xuống giường. Còn chưa có làm gì thì Vinh Hưởng liền phát hỏa, bởi vì...móng tay Vinh Nhung hình như "không cẩn thận" mà để lại mấy dấu ấn ở trên lưng của anh.
Vinh Nhung cẩn thận bước xuống giường, hai tay chắp sau lưng, "...Anh, em nghe hình như cha đã trở về. Chúng ta mau đi xuống xem một chút đi?"
Vinh Hưởng cười buồn rười rượi, sờ sờ dấu vết nhô ra ở trên sống lưng, dính dính, chắc chắn là chảy máu rồi. Anh nheo lại mắt, rất nhanh lần nữa đem cô áp chế dưới thân mình. Hai chân để ở bên người như không có áp chế cô, nhưng mà eo của cô thì vẫn bị siết chặt tới gắt gao, vì vậy mà cho dù cô có lăn qua lăn lại thế nào thì cũng trốn không thoát.
Vinh Nhung đạp tứ tung trên giường nện một lúc lâu, mặt chôn ở trong gối nằm mà gào khóc.
Vinh Hưởng công chính liêm minh mà nắm từng ngón tay của cô lên tinh tế mà cắt trơ trụi, quả nhiên là không lưu lại chút gì cho cô. Vinh Nhung thấy vậy liền "rầu rĩ" một tiếng, lệ rơi đầy mặt. Vũ khí của mình, về sau lấy cái gì để chăm sóc con sói đuôi dài này đây.
Vinh Nhung giơ ngón tay của mình lên, khóc không ra nước mắt. Vinh Hưởng hài lòng đem đồ cắt móng tay trong tay ném cho cô, "Về sau sẽ kiểm tra định kỳ, phải giữ nguyên chiều dài bây giờ, vượt quá một cm thì sẽ hôn năm phút." Ngay sau đó anh lại cho thêm một câu không tốt lành gì, "Cộng thêm sờ năm phút."
"..." Vinh Nhung phẫn hận nhìn tên bạo quân trước mặt, sử dụng ánh mắt lăng trì mà nhìn anh. Hôn bóng, sờ bóng đi! Hừ!
Hai người ở trong phòng trừng mắt lạnh lùng nhìn nhau, lầu dưới chợt truyền đến tiếng đồ kịch liệt rơi xuống đất. Vinh Nhung và Vinh Hưởng đều sững sờ, lập tức chạy xuống lầu đi. Vừa tới cửa cầu thang thì thấy tình cảnh của phòng khách, Hồng Mộ lạnh lùng đứng ở bên ghế sofa. Cả phòng khác đầy mảnh sứ bình hoa bể rơi tứ tung mà người đứng trong đó...chính là Tống Hải Thanh và Vinh Kiến Nhạc?
Trong tay Vinh Kiến Nhạc đang cầm theo một cái valy, sắc mặt xanh mét đứng ở nơi đó nhìn Hồng Mộ.
Mà câu nói tiếp theo của Hồng Mộ làm cho Vinh Nhung và Vinh Hưởng hóa đá ngay tại chỗ. Hồng Mộ giễu cợt nhìn hai người đối diện: "Vinh Kiến Nhạc, bây giờ ông đang chơi cái gì? Mang tiểu tam vào nhà à, chuẩn bị nhất hoàng nhị hậu, ngồi hưởng phúc sao?"
Vẻ mặt Hồng Mộ lạnh lùng làm cho một chút mềm lòng của Vinh Kiến Nhạc đề vỡ ra, ông buông valy trong tay xuống đến gần bà. Cả người đều cảm thấy uể oải, "Mộ Mộ, không phải như em nghĩ...." Một câu ông cũng nói không nên lời, không phải như bà nghĩ, vậy thì như thế nào? Trên thực tế, là ông phản bội bà, cho dù chỉ là một lần thì cũng là phản bội.
Hồng Mộ bình tĩnh nhìn ông, dường như làm cho ông không có cơ hội để nói tiếp. Một chút xíu dũng khí Vinh Kiến Nhạc tích góp được, nhưng khi nhìn thấy con ngươi trong sáng ở trong măt của bà thì từ từ tiêu tán hết. Cuối cùng chỉ biến thành một câu gượng ép lời nói qua loa: "Cô ta bị ung thư cổ tử cung, không còn có bao nhiêu thời gian, cô ấy....nhớ Nhung Nhung."
Hồng Mộ không nói gì thêm, liếc nhìn Tống Hải Thanh rồi xoay người đi lên lầu, cho dù là một giây bà cũng không muốn tiếp tục nhìn thấy người phụ nữ vô sỉ này nữa.
"Vinh Kiến Nhạc, phòng này là cha tôi để lại cho tôi. Nếu muốn cùng bạn của ông song túc song tê* thì tôi không phản đối. Nhưng ông cút ra khỏi phòng của tôi."
(Song túc song tê: ở cùng nhau, bay cùng nhau. Tương tự với những người yêu không thể tách rời.)
Không có biện pháp mở miệng khai thông, cũng không còn biện pháp phá xuyên cái tầng quan hệ mỏng manh kia. Anh vẫn còn không biết phải làm sao, thậm chí không có tức giận, không có cãi vả. Nhưng anh lại càng bình tĩnh thì càng làm cho Vinh Nhung khó chịu. Vinh Hưởng không nên như vậy, giờ phút này anh giống như một con báo nhỏ đang ngủ say, điều này làm cho Vinh Nhung rất sợ. Không biết là sau khi anh tỉnh lại thì sẽ bộc phát như thế n