Tác giả: Phong Tử Tam Tam
Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015
Lượt xem: 1341741
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1741 lượt.
hấy dáng vẻ kinh ngạc của Vinh Hưởng thì tâm tình của cô liền trở nên rất tốt, không nhịn được mà đám vào ngực như con vượn, hô to một tiếng "sảng khoái".
Đi qua hai con đường, cô mới ở tiệm đồ ngọt mua bánh tráng trứng mà Vinh Hưởng thích ăn. Lúc chuẩn bị đẩy cửa tiệm ra, thì tất cả động tác của cô đều dừng lại. Ở con phố đối diện Tống Hải Thanh đang cười nói tự nhiên cùng một người đàn ông. Mà người đàn ông kia, mặc dù đã đưa lưng về phía cô, nhưng tấm lưng đó cô vừa nhìn thì đã biết rõ là ai....Người đó chính là Vinh Kiến Nhạc?!
Vinh Nhung nhìn hai người lên xe hơi rời đi, cô đứng tại chỗ một lúc lâu cũng chưa lấy lại được tinh thần.
***
Vinh Hưởng đá hơn nửa hiệp thì cũng không còn nhẫn nại được nữa rồi, bọn người Dịch Phong cũng nhìn ra được dáng vẻ phân tâm của anh. Liền gạt anh ra ngoài trận, Vinh Hưởng cũng thuận theo tình hình, trực tiếp thay quần áo chơi bóng thuê xe về nhà.
Vinh Nhung nằm lỳ ở trên giường xem tiểu thuyết, nghe được tiếng gõ cửa nhưng cô vẫn mặc kệ. Vinh Hưởng mở cửa ra, thoải mái khi bị cô liếc nhìn vài lần. Anh đi tới bên cạnh giường ngồi xuống cười nói: "Giận sao?"
"...."
"Ai, nhích qua chút đi." Vinh Hưởng chen lên giường, thuận thế mà dùng tay ôm lấy eo của cô, cười đùa hí hửng nhích tới gần.
Vinh Nhung đẩy ra anh: "Ôm cái quả bóng của anh cả đời đi."
Vinh Hưởng ngẩn người, ngay sau đó thì không nói gì, "Chẳng lẽ đến quả bóng mà em cũng ghen ư?"
"..."
"Được rồi, sau này em là quan trọng nhất, không ai quan trọng bằng em. Bóng thì vẫn là bóng..."
Vinh Nhung trừng mắt nhìn anh: "Qủa bóng cũng có quan hệ, rõ ràng là anh không tốt, cần gì dựa vào trái bóng."
"....Là em nói về bóng trước mà."
Được rồi, Vinh Nhung vỗ trán, thật sự là miệng cô bị quấn rồi. Cô ngồi dậy, ôm ngực nhìn Vinh Hưởng. Lấy chân đá đá anh, "Bạn học Vinh Hưởng, đứng dậy đi Nghiêm túc một chút đừng có nghe răng nhếch miệng, bây giờ em muốn nói chuyện chính sự với anh."
"...."
"Xét thấy gần đây anh có đủ loại thói quen, cho nên em phải chân thành đề xuất ý kiến và đề nghị đối với anh, anh phải rửa lỗ tai để nghe."
Vinh Hưởng nằm nghiêng, lười biếng chống cằm nhìn cô. Dáng vẻ cười như không cười nhìn cô, thật sự là rất đáng đánh đòn.
"Gần đây, tính khí của đại thiếu gia càng ngày càng nghiêm trọng, bản thân mình cảm giác mình càng ngày càng lương thiện, trình độ ích kỷ cũng càng ngày càng đáng sợ. Căn cứ vào sự đoàn kết và sự yên ổn của xả hội, muốn cho xã hội tốt đẹp phát triển mà nói, anh cần phải lập tức chỉnh đốn lại thái độ của mình. Về sau đối với tiểu thư Vinh Nhung thì yêu cầu cơ bản là phải quan tâm, tôn trọng, mến yêu, thương yêu....A...."
Vinh Hưởng kéo cô ngã xuống giường, cười lưu manh nhìn cô, trong mắt hiện lên tia chớp lóe.
"Làm gì?"
"Thương yêu em."
Vinh Hưởng cười cười, đôi tay bắt đầu ăn ở xấu mà chui vào bên trong áo lông của cô. Vinh Nhung luống cuống tay chân ngăn anh lại, "Đại sắc lang, lời của em còn chưa nói xong mà. Mỗi lần nói đến điểm mấu chốt đều bị anh phá hủy, anh là đồ trứng thối."
"Anh thích dùng loại phương thức không đứng đắn này để nói chuyện hơn." Ngón tay Vinh Hưởng mang theo tia lạnh lẽo hăm dò nụ hoa trước ngực cô, Vinh Nhung bị cái lạnh làm cho lui về sau cả người đều giãy giụa, "A, khốn kiếp, sắc tình cuồng! Lạnh chết em rồi." Nói xong liền muốn đưa móng vuốt ra muốn cào ngực của anh. Bây giờ Vinh Hưởng mặc áo len màu xám tro, cỗ chữ v, khi cúi người còn có thể mơ hồ mà nhìn vết đỏ do cô làm ở trước ngực anh.
Tay chân của anh nhanh chóng chế ngự bộ móng vuốt nhỏ sắc bén của cô, đồng thời cũng dùng đầu gối áp chế cô: "Bị nghiện cào rồi à? Vẫn còn muốn cào cùng một chỗ hay sao. Hay là cào ở chỗ khác xem sao? Ví dụ như là nơi này...." ngón tay anh nhẹ nhàng vuốt ve môi cô, nhích từng chút lại gần cô.
Vinh Nhung chớp chớp hai mắt, làm bộ ra dáng vẻ đau thương, trông mong nhìn anh: "Anh, buông em ra, tay em đau quá."
Vinh Hưởng cúi đầu hôn cô một cái: "Ngoan, làm nũng cũng không có tác dụng."
"Vinh Hưởng, anh là tên sắc lang đáng chết, cho em xuống."
"..."
"Anh, em sai rồi."
"..."
"Vinh Hưởng, chờ buổi tối anh ngủ thiếp đi em sẽ cào chết anh. Cào cho anh ngày mai phải quấn băng vải như xác ướp mà đi học."
"..."
Trong mắt Vinh Hưởng tràn ngập nụ cười, anh biết rõ dáng vẻ của tiểu nha đầu này rồi, dáng vẻ vừa đấm vừa xoa cũng có thể bay lắc lư theo gió được rồi. Anh nắm chặt lấy bả vai cô để cho cô lật người lại, dang chân ra đặt ở trên eo cô, từ trong túi lấy ra một cái đồ cắt móng tay. còn từ từ mà quơ quơ trước mặt Vinh Nhung: "Đáng yêu chứ? Anh cố ý mua hình tiểu quái thú cho em đó." Nói xong thì lập tức kéo lấy tay của cô, mút từng đầu ngón tay mà trêu đùa, còn trêu chọc bên tai cô, "Trước tiên anh giúp em, coi nó có dễ sử dụng hay không."
"Vinh Hưởng, anh dám cắt móng tay của em. Thì em liền cào....cắn chết anh."
Vinh Hưởng bị động tác không an phận của cô làm cho anh hoa mắt, chỉ sợ là mình tùy tiện ra ta sẽ làm cho cô bị thương. Một cái tát không nặng không nhẹ vỗ vào